Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5  Next

    on Sun Mar 02, 2014 10:02 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau


Tên truyện: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau.
Tác giả: ...
Thể loại: tình cảm, trường học, ngược.
Người post: Nhã Thuần.


+ Một cô bé ngây thơ, trong sáng, ngốc nghếch lại yếu đuối, đến lo cho mình cũng không nổi vậy mà lại muốn được chăm sóc và che chở cho một chàng trai khác.
+Một cậu trai lúc nào cũng là người đi quan tâm, chăm lo đến người khác lại mong muốn được một người quan tâm đến mình, cũng săn sóc, được "làm nũng".
+Một anh chàng bề ngoài tỏ ra lạnh lùng và bất cần đời, nhưng thật ra lại dễ bị tổn thương vì đã mang trong lòng một nỗi đau lớn.
+Một cô gái bên ngoài mạnh mẽ, kiên định, nhưng đứng trước người mình yêu lại trở về là một cô gái hiền lành, cũng yếu đuối như bao cô gái khác.
+...........

Chuyện gì sẽ xảy ra với những con người không sống thật với bản thân thế này???



    on Sun Mar 02, 2014 10:04 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG I: GIỚI THIỆU

Tôi là Minh Minh, 16 tuổi. Ở lớp mọi người thường gọi tôi là Tiểu Minh, đơn giản vì tôi sở hữu chiều cao “hơi” khiêm tốn: 1m52. Cũng như bao bạn nữ lớp 10 khác, tôi luôn mơ mộng với chàng hoàng tử bạch mã của mình, người sẽ đem lại cho tôi cuộc sống hạnh phúc. Chỉ khác một điều, người ấy mà tôi thầm yêu lại sắp trở thành…chồng của tôi do sự sắp đặt của gia đình hai bên. Khỏi phải nói tôi hạnh phúc đến thế nào, tất nhiên là trước đó tôi vẫn phản đối rầm rầm, còn bây giờ thì có ép tôi bỏ hôn sự này thì cũng đừng hòng nhé.

Tôi và cậu ấy học cùng trường dân lập dành cho con các gia đình danh giá, có địa vị trong xã hội. Tôi là con gái cưng của tổng giám đốc tập đoàn thời trang mang tên tôi: Tập đoàn thời trang Minh Minh. Tương lai của tôi là sẽ tiếp nhận và quản lý tất cả các chi nhánh lớn nhỏ trên toàn quốc và cả các nước khác. Tất nhiên là cùng với cậu ấy – chồng sắp cưới của tôi – con trai ông chủ tập đoàn xây dựng lớp nhất cả nước^^. Thực ra tôi thấy thời trang và xây dựng hoàn toàn…chẳng liên quan gì đến nhau cả, nhưng bố mẹ tôi và bố mẹ cậu ấy đã thân từ rất lâu rồi thì phải, và chuyện hôn lễ này xảy ra được coi là lẽ đương nhiên.

Tên cậu ấy là Hạo Du, một chàng trai lý tưởng của biết bao cô gái. Không mê sao được khi cậu ấy có khuôn mặt baby dễ sợ. Da trắng hồng, mái tóc vàng nhẹ, ánh mắt hút hồn, đôi môi nhìn đã muốn…kiss cho một cái. Cậu ấy ga lăng với tất cả các cô gái, học cực giỏi, chơi thể thao đỉnh nên đã nhận được sự yêu mến của cả các chị lớp trên lẫn các bạn nữ cùng khối. Chỉ có điều…



    on Sun Mar 02, 2014 10:05 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG II: BẮT ĐẦU CUỘC SỐNG MỚI

Hôm qua là lễ thành hôn của chúng tôi – Minh Minh và Hạo Du, một lễ cưới nho nhỏ với sự có mặt của tất cả những người trong gia đình (không hề có bạn bè của tôi và cậu ấy). Bố mẹ tôi bảo bao giờ hai đứa đủ tuổi kết hôn sẽ công khai mối quan hệ sau, điều này tôi thấy cũng tốt. Tôi cũng không hiểu tại sao cậu ấy lại đồng ý hôn sự này, nhưng dù sao tôi cũng rất vui^^. Bây giờ, tôi sẽ được ở chung nhà với cậu ấy, lúc nào cũng được ngắm nhìn cậu ấy, ăn cùng cậu ấy…Ôi nghĩ đã thấy vui rồi.
Chúng tôi ở trong một ngôi nhà riêng mà gia đình hai bên đã cùng xây cho hai đứa – một ngôi nhà nhỏ nhắn (nhỏ hơn nhà tôi rất nhiều), được sơn màu xanh da trời, tôi không thích lắm nhưng chỉ cần được ở với cậu ấy là tốt lắm rồi. Phòng khách, phòng ăn được trang trí rất hiện đại, mọi thứ đều rất tuyệt. Phòng – của – chúng tôi – rất rộng. được trang hoàng vô cùng lộng lẫy, có ảnh hai đứa chụp trước khi cưới vài ngày. Tôi mặc váy cưới và cười rất tươi trong khi cậu ấy thì cau có , có lẽ vì cậu ấy cũng không thích thú gì cho lắm cuộc hôn nhân này.
Tối hôm qua, tôi đi ngủ sớm vì mệt, cậu ấy cũng đi ngủ sớm nhưng chúng tôi đều không nằm trong phòng đó. Tôi biết, cậu ấy đâu yêu tôi, sao có thể nằm chung với tôi được chứ TT_TT, thế là giấc mơ được ôm cậu ấy tan thành mây khói rồi, hic hic.
Sáng hôm nay dậy, mặt cậu ấy cứ lạnh tanh, như không có sự xuất hiện của tôi làm tôi buồn ghê gớm. Sau khi tự chuẩn bị cho mình bữa sáng bằng sandwich và khoai tây chiên, cậu ấy ăn mặc chỉnh tề rồi đi đâu đó. Có lẽ là đi hẹn hò – tôi nghĩ vậy. Bởi vì cậu ấy đã có người yêu, tất nhiên là không phải tôi. Mà cậu ấy với Tú Giang – cô bạn thân nhất của tôi mới là một đôi. Khỏi nói cũng biết tôi buồn thế nào. Mặc dù hai người yêu nhau khá lâu rồi, tôi đoán gia đình hai bên (nhà tôi và nhà Hạo Du) đều không biết, và có lẽ Tú Giang, cô ấy cũng không biết chuyện tôi và Hạo Du lấy nhau. Chuyện tình cảm là rắc rối vậy đó, hic!


* * * * * *
_Alô, papa ạ. – tôi nhấc máy sau khi nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
_Ừ, bố đây, thế nào rồi Mi Mi, cuộc sống mới thế nào? (papa thường gọi tôi là Mi Mi như vậy, gọi tắt của Minh Minh ý mà)
_Cậu ấy đối xử với con rất tốt bố ạ – tôi cười, rõ ràng là không phải vậy.
_Sao lại là “cậu ấy”, hai đứa lấy nhau rồi, phải đổi cách xưng hô đi chứ.
_Ơ…dạ… – tôi lúng túng, tôi chưa nghĩ đến chuyện đó bao giờ, dù sao hai đứa cũng bằng tuổi nhau.
_Ơ gì nữa, là vợ chồng rồi đấy, hai đứa xem thế nào đi.
_Vậy…vậy…con sẽ gọi cậu ấy là anh… – chưa gì mà tôi đã đỏ mặt rồi, hic.
_Ừ, tùy hai đứa, cố mà hòa thuận đấy, bao giờ rảnh bố với mẹ sẽ đi thăm xem hai đứa sống thế nào.
_Ơ…vâng.
Tôi chào bố rồi tự nhiên ngẩn người ra, anh ư, liệu cậu ấy có đồng ý để tôi gọi là anh không nhỉ, nhưng mà kệ chứ, dù sao thì hai chúng tôi cũng đã làm vợ chồng rồi. Quyết định từ giờ, tôi sẽ gọi Hạo Du là anh, anh Hạo Du, ôi nghe hay thế, hihi.


* * * * * *


6.30 p.m


“Cạch…cạch…”
Là Hạo Du, anh ấy đã về rồi, tôi vui mừng khôn xiết nhưng cứ giả vờ là không để ý. Anh ý đi vào nhà rồi ngồi phịch xuống ghế, và sau đó thì…tivi bị đổi kênh.
_Ơ… – tôi quay lại ngay.
_Ơ cái gì mà ơ, mấy giờ rồi mà còn chưa đi nấu nướng gì đi hả, định để tôi nhịn đói à?
Tôi sững người, nấu nướng á, ở nhà tôi có phải làm gì đâu TT_TT, nhưng nghe lời “chồng”, tôi cũng đứng dậy luôn và đi vào trong bếp, không nói thêm một lời nào nữa.
_Nếu không ngon thì tự mà ăn hết đi đấy nghe chưa – Hạo Du còn nói với theo như trêu chọc tôi nữa.
Nhìn đống đồ nhà bếp mà tôi đâm ra…choáng. Phải làm gì đầu tiên đây, tôi còn chẳng biết nữa, ngoài món trứng cuộn đã học ở cấp 2 ra, tôi chẳng còn biết làm món gì nữa. Thế rồi, một ý tưởng “hay ho” lóe lên trong đầu tôi và tôi bắt tay vào thực hiện ngay. Đầu tiên là làm món trứng duy nhất mà tôi biết làm, sau đó sẽ là mua một ít món ăn ở cửa hàng ăn sẵn, quá tuyệt ý chứ, hẳn là anh sẽ không phát hiện ra đâu, tôi cười thầm.
[…]
_Thế nào ạ, ngon không anh?
Tôi gắp cho anh một miếng trứng cuộn, anh nhìn chăm chăm vào nó rồi mới đưa vào miệng. Tôi nhìn Hạo Du, một cách chăm chú, chờ đợi câu nhận xét của anh.
_Ngon chứ ạ? – tôi hăm hở
_Dở ẹc.
Đúng 2 từ mà khiến tôi đau lòng quá, dù sao tôi cũng cố gắng rồi chứ bộ. Tôi ỉu xìu:
_Chán lắm hả anh?
_Chưa bao giờ ăn món nào ngán như thế. – anh nói vô cùng thản nhiên.
Tôi buồn xo, cả buổi hôm ấy anh chỉ ăn những món tôi mua về, tuyệt nhiên không động vào miếng trứng nào.
_Mấy cái này cô mua về đúng không? – anh cười khẩy.
_Ơ…sao… – TT_TT sao anh ý biết là tôi mua chứ, hic
_Vậy là đúng rồi đúng không, hèn gì, khác hẳn.
Anh lại cười như chế giễu tôi làm tôi lại càng thêm buồn. Từ lúc đấy, tôi không dám nói thêm lời nào nữa. Im lặng và cố gắng ăn hết đĩa trứng mình rán, thậm chí còn chẳng biết mùi vị nó ra sao nữa. Nhưng có lẽ là nó dở thật, haiz.
_Ăn xong rồi, tôi muốn ăn cam.
Hạo Du vừa đặt đũa xuống bàn đã hỏi ăn cam ngay. Tôi có biết là anh thích ăn cam mà, nên vội vội vàng vàng bổ cam cho anh. Tôi đặt đĩa cam được bổ khá vụng về lên trước mặt anh, khẽ cười:
_Anh ăn đi ạ.
Thế rồi, tôi nhanh tay dọn dẹp và cũng đi rửa bát luôn, mặc dù tôi biết là mình khá vụng. Thì đã nói là ở nhà tôi chưa phải làm gì bao giờ mà, mọi việc đều đã có quản gia và người làm làm hết. Nhưng tất nhiên, tôi hiểu, tôi không còn là tiểu thư nữa, tôi đã thành…phu nhân rồi!!!
_Phải bóc vỏ đi chứ.
_Gì ạ? – tôi đâm ra ngớ ngẩn khi thấy anh đưa ra lời đề nghị “không mấy hay ho” như thế.
_Bóc vỏ cam đi cho tôi.
Anh nhắc lại lần thứ hai. Lúc này, máu kịp lên não, tôi mới hiểu ý anh là thế nào. Tôi liền quay ra nhìn anh, bất lực:
_Anh không tự bóc được sao?
_Tôi không quen.
Hạo Du nói rồi cứ nhìn chăm chăm vào tôi. Tôi đang bận rửa bát liền phải rửa tay rồi quay ra bóc cam cho anh, lại vẫn khẽ cười:
_Anh ăn đi ạ.
_Thôi, tôi không ăn nữa đâu, xem phim đây.
Anh nói xong đi liền ra phòng khách, để mặc tôi đứng ngẩn ra.
_Gì thế, vừa bắt em bóc vỏ cơ mà. – tôi bức xúc.
_Tôi hết muốn ăn rồi, cô thích thì ăn đi. – anh nhảy lên sofa và nói thản nhiên.
_Thật là…
Tôi tức đến không nói được câu nào nữa, ở nhà có ai dám “bắt nạt” tôi thế này đâu. Tự dưng tự ái và tủi thân cứ khiến cổ họng tôi nghẹn lại và khóe mi bắt đầu ươn ướt. tôi lau mắt nhủ thầm: “Thôi thì dù sao mình cũng là vợ mà”. Nghĩ được cái lý do…vớ vẩn như thế, tôi lại bình tâm, cầm đĩa cam cất vào tủ lạnh rồi tiếp tục rửa bát.
“Xoảng…”
Tôi giật mình, tại tay trơn quá nên cái đĩa rơi xuống vỡ tan. Tôi lúng túng, mắt vừa len lén nhìn anh, tôi luống cuống gom lại những mảnh vỡ. Không để ý, mảnh thủy tinh cứa vào tay tôi đau điếng. theo phản xạ tôi đưa ngay ngón tay lên miệng. Máu hơi tanh (?!!!). Đang xót xa cho ngón tay bị thương, tôi nghe thấy tiếng bước chân rồi anh đi vào. Tôi ngước lên nhìn anh đang đứng trước mặt, mặt thảm hại vô cùng.
_Lấy máy hút bụi mà dọn đi, còn để đấy à, ngốc vừa thôi chứ.
Tôi nghe anh nói mà mắt chữ A, mồm chữ O, sao tôi lại không nghĩ ra chứ. Dù vậy, tôi vẫn cố chống chế để kéo lại chút danh dự.
_Không giúp người ta thì thôi, còn kêu ngốc, đồ đáng ghét. – tôi lè lưỡi.
_Dốt thì phải chịu, sao tôi phải giúp một người như cô.
Anh vừa nói vừa mở tủ lấy chai nước rồi đi thằng, không nói thêm lời nào.
_Hic hic, quê quá TT_TT
Tôi lẩm bẩm rồi đi tìm máy hút bụi. Một lúc sau tôi cũng dọn sạch đống đĩa vỡ. Tôi thở phào, quay lại công việc rửa bát. “Dù sao anh ấy cũng gợi ý cho mình mà, vậy là giúp mình rồi”. Tôi nghĩ thầm rồi lại cười^^. Lần này tôi cố gắng cẩn thận hơn, và cuối cùng đống bát cũng được rửa sạch. Tôi cười tự thán phục mình rồi tung tẩy đi ra ngoài.
Anh đang ngồi xem ti vi, tôi cười thầm rồi ngồi xuống gần anh.
_Ra chỗ khác ngồi. – anh khó chịu.
_Em ngồi đây thì sao? – tôi xị mặt.
_Ra chỗ khác, không thích.
Mặt bí xị, tôi liền ra ghế đối diện ngồi. Nói là ngồi xem tivi chứ tôi xem anh là chính. Nhìn anh cười kìa, mới dễ thương làm sao. Da trắng hồng, mắt sáng thông minh, tóc anh lại khẽ bay bay, khiến tôi nhìn anh mà cứ ngẩn ngơ ngơ ngẩn.
Xem tivi một lúc, Hạo Du tắt ngay tivi rồi đi luôn lên phòng, không nói lời nào với tôi cả. Tôi cũng lủi thủi lên tầng, đi đằng sau anh. Cảm giác hơi chán nản. Cứ tưởng về ở với nhau rồi, tôi sẽ được nói chuyện nhiều với anh chứ, tôi thở dài ngao ngán. Nhưng mà, tôi cũng không trách anh được, Hạo Du là hoa đã có chủ, tôi có là vợ thì cũng chỉ như các cô gái khác thôi, đâu có là gì của anh. Nhưng hình như là… anh còn chẳng đối xử với tôi bình thường như những cô gái khác. Tôi thấy anh vẫn hay cười với họ cơ mà, còn với tôi thì…, sao anh cứ lạnh lùng, khó chịu thế nhỉ, còn cứ im lặng nữa.
Nghĩ đến đây, tôi lại thở dài liền mấy cái. Nằm trên giường, tôi cứ nghĩ mãi về cuộc hôn nhân cứ như trong mơ này của chúng tôi. Chẳng biết, nó có phải thứ sẽ mang lại cho tôi niềm hạnh phúc không nữa, nhưng tôi sẽ cố gắng, làm một người vợ tốt, chắc chắn đấy!


* * * * * *


11 p.m


“Cốc…cốc…cốc…”
Làm xong bài tập chuẩn bị cho buổi học ngày mai, tôi đang định lên giường đi ngủ thì bỗng nghe có tiếng gõ cửa. Tất nhiên, đoán ngay là anh, tôi hỏi to:
_Có việc gì không ạ, em chuẩn bị đi ngủ rồi.
_Ra đây, tôi có việc muốn nói với cô.
Tôi nghe anh nói liền lật đật ra mở cửa.
_Dạ.
_Ra ngoài này!
Vừa nói anh vừa đi ra ban công, tôi đi theo anh, bên ngoài gió thổi lạnh buốt. Tôi đứng đối diện với anh, cố gắng giữ nhịp thở bình thường, tôi hỏi, không giấu nổi tò mò:
_Có việc gì thế anh?
_Một vài việc thôi, tôi cần có sự thỏa thuận với cô.
_Sao ạ? – tôi vẫn chưa hiểu ý anh lắm.
_Việc thứ nhất là về hôn lễ của chúng ta, tôi muốn cô giữ bí mật về chuyện này. Cô không được kể với bất kì ai về việc chúng ta đã lấy nhau. Tất nhiên ở trường, cô có thể coi như không biết tôi, được chứ .
Tỏ ra không quen biết ư, nếu tôi không phải bạn của Tú Giang chắc anh cũng chẳng biết tôi là ai mất.
_Vậy còn việc thứ hai ạ ? – tôi lại hỏi.
_Việc thứ hai, cuộc hôn nhân của chúng ta là do cha mẹ tôi và cô sắp đặt, tôi không có tình cảm gì với cô cả nên đừng mong tôi sẽ quan tâm cô. Tôi có cuộc sống riêng và tôi mong cô đừng can thiệp vào, nếu vậy tôi cũng sẽ tôn trọng cuộc sống riêng của cô. Tất nhiên, cô không có quyền áp đặt cho tôi chỉ vì tôi đã là chồng của cô, được chứ.
Hic, yêu cầu gì mà quá đáng thế. Tóm lại là anh muốn để yên để đi “ngoại tình” chứ gì. Dù sao thì tôi cũng là vợ cơ mà, không lẽ anh muốn có “lẽ” sao TT_TT
_Vâng, tùy anh thôi ạ. – tôi lí nhí
Nghe tôi nói mà anh vui mừng ra mặt.
_Mà sao cô cứ gọi tôi là anh thế, nghe chối tai quá.
_Thì papa, à, bố em bảo là là vợ chồng thì phải xưng hô như vậy.
_Thôi, tùy cô, nhưng cấm gọi tôi như vậy khi không phải ở nhà đấy, nghe chưa. Thôi, tôi đi ngủ đây.
Nói rồi Hạo Du đi thẳng luôn về phòng. Tôi nhìn theo dáng anh rồi cũng lẽo đẽo theo sau. Hôm nay vẫn như vậy, anh ngủ phòng anh, tôi ngủ phòng tôi, cách nhau phong-của-hai-đứa to oành. Tôi nằm phịch xuống giường một cách mệt mỏi, trong đầu lại nghĩ không ngừng nghỉ về chuyện của tôi và anh, về cuộc hôn nhân của chúng tôi. Mới mấy hôm đầu thôi mà mọi chuyện chẳng có vẻ gì là suôn sẻ thế này, tôi chỉ biết thầm ước rằng những ngày sau mọi thứ sẽ tốt đẹp hơn!


* * * * * *
6.15 a.m
Tôi mở mắt nhìn đồng hồ, đã đến giờ phải dậy. Tổi uể oải ra khỏi giường, vươn vai một cái rồi hít một hơi thật dài, thật dài, trong người vẫn cảm thấy mệt mỏi. Hôm qua, tôi vẫn chưa quen giường nên ngủ không được ngon cho lắm, hơn nữa, suy nghĩ về anh cứ lấp đầy tâm trí tôi làm tôi càng cố ngủ càng không thể. Tôi đi ra trước cái gương rồi nhìn vào đó. Tệ hại chưa, trước mặt tôi là khuôn mặt “không lấy gì làm thẩm mĩ”, mắt vốn to lại còn hơi thâm thành ra như con gấu trúc vậy TT_TT, tóc thì vẫn còn nguyên dấu tích của cả đêm…lăn lộn. Tôi làm mặt dở khóc dở cười rồi bước ra khỏi phòng, nhìn sang bên vẫn thấy phòng anh đóng cửa im lìm, đi xuống nhà cũng không thấy xe anh, biết anh đã đi học, tôi cũng nhanh chân xuống chuẩn bị đến trường. Mặc dù ước mong được anh lai đến trường không được thuận lợi, tôi vẫn tự nhủ là thời gian sống với nhau vẫn còn rất dài, tất cả, mới chỉ là khởi đầu cho cuộc sống mới của tôi thôi.



    on Sun Mar 02, 2014 10:07 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG III: TRƯỜNG HỌC DANH GIÁ-CUỘC GẶP GỠ ĐỊNH MỆNH


Hôm nay đến hơi muộn nên khu để xe đã đông nghịt rồi. Hàng trăm chiếc xe xếp thành từng hàng đều đặn, tôi để cho bác coi xe dắt xe vào cho mình rồi đi bộ luôn lên lớp.
Trường tôi rộng lắm, có phải đi ôtô một vòng quanh trường chắc cũng phải mất hơn 30 phút. Vì trường tôi là trường học dành cho con nhà giàu. Tất cả học sinh ở đây đều là con các gia đình có địa vị trong nước. Con gái của chủ tịch tập đoàn dầu khí, công tử của bộ trưởng bộ giao thông vận tải, hai anh em sinh đôi con chủ tịch ngân hàng quốc gia…nhiều lắm, có kể tôi cũng không kể hết được. Lớp tôi là 10A1, lớp chọn của trường nhưng không bằng lớp đặc biệt dành cho ban chỉ huy đoàn trường được. Đó là lớp của Hạo Du, trong lớp toàn siêu nhân cả thôi TT_TT. Tú Giang cũng học lớp đó. Mà hình như các bạn của lớp 10 đặc biệt đều là hotboy, hotgirl thì phải. Tú Giang vô cùng thông minh và xinh đẹp, được rất nhiều bạn nam với các anh trong và ngoài trường yêu mến. Cô ấy tính lại hiền lành và tốt bụng nữa chứ. Tú Giang với Hạo Du thì là một couple nổi tiếng của trường mà ai cũng phải ghen tị, mặc dù mới vào trường được không lâu. Ngoài ra hai anh em sinh đôi Anh Dương – Anh Duy tôi kể trên cũng là những chàng trai “sáng giá” nhất của trường tôi. Hai anh ấy đều học lớp 11 năng khiếu. Anh Dương thủ lĩnh của đội bóng rổ, chiều cao lý tưởng 1m80 =.=, hơn tôi đến 30cm, hic. Cũng với chiều cao như vậy nhưng anh Duy lại là một “super star” của đội bóng đá chuyên nghiệp do trường tôi tổ chức. Ngưỡng mộ chưa, hai anh ý đều đẹp trai cực kì, tất nhiên là không thể bằng Hạo Du của tôi được rồi, hihi.

Suy nghĩ vẩn vơ mãi, tôi mới đi được đến chân cầu thang máy. Hic, muộn thế này rồi mà thang máy vẫn đông người, mà lại toàn mấy anh cao to nữa chứ. Mấy cầu thang khác đều đang bận cả rồi, tôi thì không muốn đi bộ thêm tẹo nào đâu. Nghĩ vậy, tôi len chân chạy nhanh vào chiếm một chỗ. Đang lúc cửa chuẩn bị đóng, có ai đó chặn cửa lại. tự nhiên thấy mọi người đứng dẹp lại một bên, tôi tò mò nên cố ngoài người ra xem ai vừa bước vào. Hóa ra là Đình Phong, đại ca cầm đầu nhóm học sinh hư trường tôi, chuyên phá phách trường, trêu ghẹo các bạn nữ. Anh ta hình như hơn tôi một tuổi. Tôi cũng chưa tiếp xúc trực tiếp bao giờ nhưng tốt nhất là nên tránh xa. Tuy nghĩ vậy nhưng tôi vẫn lén kiễng lên nhìn mặt =.=, kể ra thì anh ấy cũng đẹp trai đấy chứ, đôi mắt sắc sảo, lông mày rậm, làn da nâu, nhìn manly thế chứ, hic. Đang lén nhìn bỗng đôi mắt đó quay lại, nhìn chằm chằm vào mắt tôi. Tôi giật mình, quay liền đi. Nhưng hình như Đình Phong đã nhìn thấy tôi. Anh đi bước thêm vào gần tôi, hai tay chống bên cạnh cười:
_Sao vậy bé con, nhìn người khác chăm chú như thế là bất lịch sự đấy.
Hic, bé con cơ à, tôi chỉ hơi thấp thôi mà. Nghĩ vậy chứ tôi không dám hé một lời, người khẽ run lên vì sợ. Anh ta lại ghé gần tai tôi:
_Sao vậy, sợ quá không nói được lời nào hả? Hay thích tôi quá nên thấy xấu hổ.
Nghe anh ta nói vậy với giọng hợm hĩnh, tôi không thể im lặng nữa. Tôi run run:
_Ai…ai…thích anh chứ. – tôi vẫn không dám nhìn thẳng vào mắt anh ta.
_Ha ha ha ha…... – anh ta bỗng cười lớn làm tôi giật cả mình – có con vịt như cô em theo đuổi chắc tôi mất thể diện lắm, ha ha ha………
Anh ta nói rồi cười khoái chí, những người trong thang máy cũng cười phá lên. Tôi xấu hổ vô cùng, mặt đỏ bừng không nói được lời nào. Tôi ấn ngay nút mở cửa và phi ra khỏi thang máy. Chạy xa rồi mà tôi vẫn nghe thấy giọng cười chế giễu của anh ta. ĐÌNH PHONG – ĐỒ ĐÁNG GHÉT.



    on Sun Mar 02, 2014 10:09 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG IV: NGÀY ĐEN TỐI

12.00 a.m
Sáng nay lúc lên được đến lớp thì tôi đã bị muộn mất 20 phút. Đó là lý do tôi còn đang ở trường vào giờ này. Sao “chỉ thị” của thầy chủ nhiệm đẹp trai của chúng tôi, tôi sẽ phải lau dọn từ tầng 12 này xuống đến tầng 10 trong cả tuần này. Sao tôi lại có thể ngốc đến mức đi bộ từ tầng 5 lên đến tầng 12 được chứ, mệt muốn xỉu luôn. Mới thứ hai mà đã thấy xui xẻo đến mức này rồi TT_TT
* * * * * *
“Cạch…cạch…”
_Sao giờ này mới về?
Vừa bước vào cửa, tôi đã nghe thấy giọng anh. Tôi thở dốc, mệt mỏi:
_Em phải ở lại…
_Làm gì?
_Em…
_Thôi khỏi nói nhiều, đi nấu cơm đi, tôi đói rồi.
_Oái, anh chưa nấu giúp em à?
_Cô đâu nói, vả lại đấy cũng không phải việc của tôi.
Anh nói rất thản nhiên mà không hề để ý đến vẻ mặt đau khổ của tôi lúc này. Tôi phải quét tận 3 cầu thang đấy chứ có phải ít đâu, mệt đến không thở nổi nữa TT_TT
_Em đi mua thức ăn ở quán cho anh nhé, được không? – tôi vẫn nhỏ nhẹ.

_Tùy cô, dù sao thức ăn cô nấu tôi cũng không nuốt nổi.
_Vâng, em biết rồi.
Tôi để cặp xuống rồi lại lật đật đi ra xe. Chẳng còn hơi sức đâu mà để ý đến lời nói của anh vừa nãy nữa. Trời mùa đông gió thổi rét kinh khủng. Gió lùa qua áo lạnh buốt. Tôi nhanh chóng mua đủ thức ăn và cơm rồi về nhà. Dọn bữa gọn gàng, tôi mới gọi anh:
_Anh ơi, xong rồi đấy ạ.
Nghe tôi nói, anh tắt tivi rồi đi vào, nhảy phắt lên ghế. Tôi liền xới cơm cho anh.
_Anh ăn đi, em lên phòng nghỉ tí ạ.
_Cô không ăn à? – anh ngẩng mặt lên nhìn tôi.
_Em hơi mệt, em đi ngủ, tí đi học gọi em dậy được không ạ.
_Ờ! – anh đáp cộc lốc.
Nghe anh, tôi liền quay lưng định đi lên phòng nhưng cũng không quên dặn anh:
_Anh ăn xong thì giúp em dọn bát vào bồn rửa nhé, chiều về em sẽ rửa.
_Ờ, biết rồi.
Tôi mỉm cười rồi đi lên, tôi biết là anh cũng đâu phải làm gì bao giờ nên giúp anh cũng là việc của một người vợ đảm đang mà, phải không, hihi.

* * * * * *
_Này, dậy đi, đến giờ đi học rồi đấy.
Đang thiu thiu tôi bỗng nghe tiếng gọi, tôi mới bật dậy, vẫn còn ngái ngủ. Tôi vớ lấy cái điện thoại, xem giờ rồi mới ra mở cửa. Tôi ngó đầu ra:
_Em dậy rồi đây.
_Ờ, tôi cũng không có ý định gọi thêm đâu. Đi học đây.
_Ơ…ơ…đợi em cùng đi học được không? – tôi nhìn anh, hi vọng một cái gật đầu.
_Không, tôi bận rồi.
Nói rồi anh đi thẳng xuống nhà, mặt lạnh băng. Bây giờ tôi mới để ý là anh đã mặc quần áo chỉnh tề rồi, chắc đi qua phòng tôi mới nhớ tôi nhờ anh gọi đây mà, haiz. Tôi thở dài ngán ngẩm rồi ra khỏi phòng, vẫn còn thất vọng vì không được đi học cùng anh. Vác bộ mặt ỉu xìu ấy, tôi dắt xe ra khỏi nhà sau khi đã sửa soạn xong. Đi được một quãng xa rồi, tôi bất chợt thấy anh đang đứng đợi bên đường. Vui mừng chưa hết, tôi đang định đi đến chỗ anh thì thấy trong nhà, một cô gái vô cùng xinh đẹp bước ra, đến bên Hạo Du tươi cười rói. Hẳn ai trong trường hợp của tôi lúc này cũng sẽ phải ghen lắm, nhưng tôi thì không. Dĩ nhiên, chuyện này cũng không có gì là lạ lùng lắm, vì cô gái kia, chính là Tú Giang, bạn thân của tôi, cũng là bạn gái của Hạo Du – chồng tôi! Hóa ra việc bận của anh là đến đón cô ấy, buồn thật, hai người là cặp đôi trời sinh cơ mà. Thế mà tôi cũng chẳng nghĩ ra từ nãy đây là nhà của Tú Giang, còn định đi lên chỗ Hạo Du nữa chứ, haiz.
Nhưng không hiểu sao, vừa thấy Tú Giang đi ra, tôi đã vội lánh vào một cái ngõ gần đấy. Bản thân tôi cũng không thể hiểu sao mình lại phải trốn như thế, nhưng hình như, tôi sợ, nếu Tú Giang nhìn thấy tôi, nếu cả Hạo Du nhìn thấy tôi nữa, thì chắc sẽ không vui đâu, hichic.
Đi đằng sau một quãng không xa, tôi có thể thấy hai người ôm nhau rất tình cảm. Tôi đã tưởng tượng đến nụ cười của Hạo Du lúc này. Chắc anh vui lắm mà, từ khi ở với tôi có bao giờ anh thấy vui đâu, lại còn khó chịu nữa. Nghĩ tự nhiên tôi thấy tủi thân quá, nước mắt lại cứ trực trào ra. Nhưng tôi gạt đi ngay. Dù sao, tôi cũng là vợ anh, Tú Giang đâu được như tôi nào. An ủi mình được phần nào, tôi lại tiếp tục đi, nhìn hai người vui vẻ đi đằng trước.

Đứng trước cái cầu thang máy, tôi lại nghĩ đến chuyện sáng nay và cái tên Đình Phong đáng ghét kia. Chỉ tại hắn mà tôi mới bị phạt như vậy đấy. Tức tối bấm nút mở cửa, tôi bước vào mà chẳng để ý xem ai vừa vào cùng mình. Hình như là một người con trai, cao cao. Tôi ngước mắt lên, và lùi lại, người đang đứng mặt tôi kia, chính là…Đình Phong. Tôi bước lùi, toan ấn nút để chạy ra ngoài thì tên đó giữ lấy ngay tay tôi lại. Tôi sợ quá gạt tay hắn ra.
_Anh…anh làm gì vậy?
_Chẳng phải cô em thấy tôi nên mới vào cùng hay sao. Tôi biết thừa mánh khóe cả những đứa con gái như cô rồi. Thích thì cứ nói đại ra.
Hắn cười khinh bỉ, vừa nói vừa tiến gần lại chỗ tôi. Tôi run lên vì sợ và cố gắng né tránh hắn.
_Anh…anh định làm gì…tránh…tránh xa tôi ra.
Nghe tôi nói vậy mà hắn vẫn tiến tới sát bên cạnh tôi. Tôi nhắm tịt mắt lại, toàn thân run lên bần bật. Tôi cảm nhận rõ được hơi thở và nụ cười chế giễu của Đình Phong. Hắn lại ghé tai tôi:
_Đồ con vịt xấu xí.
Nói rồi, hắn ấn nút mở cửa rồi đi luôn ra ngoài, mặc kệ tôi đứng trân trân ở trong. Tôi sợ đến nỗi không cử động được nữa, mặt tái mét. Tôi ngồi sụp xuống đất. Vậy…vậy mà tôi cứ nghĩ hắn sẽ làm gì tôi cơ, thật đáng sợ

* * * * * *
_Tiểu Minh, sao bây giờ bạn mới đến!
Đang lơ ngơ không biết ai thì tôi chợt nhận ra Tiểu Phần. Tiểu Phần là bạn cùng lớp của tôi, cô ấy rất tốt. Tôi chạy đến chỗ cô, cười tươi:
_Tớ đây, tại có chút chuyện nên đến muộn tý. – thực ra là tôi đến sớm đấy chứ, chỉ tại cái tên Đình Phong kia.
_Hì hì, nhanh không sắp vào học rồi đó, mau đưa cặp đây, tớ cất cho nào.
Nghe Tiểu Phần nói vậy, tôi cười rồi đưa ngay cặp cho cô ấy, mắt chớp chớp:
_Chỉ có Tiểu Phần là tốt với Minh Minh này thôi.
_Thì có Tiểu Minh tốt với tớ thôi mà, nếu không nhờ bạn…
_Ơ, bạn lại thế rồi.
Nghe Tiểu Phần nói một câu bỏ lửng là tôi biết ngay Tiểu Phần lại định nhắc đến chuyện cũ. Chả là, Tiểu Phần là con gái tài xế riêng của papa tôi, nhờ sự giúp đỡ của gia đình tôi mà Tiểu Phần mới được học ở trường quý tộc này (tất nhiên là phải thi đỗ mới được học nhưng số tiền học phí thì vô cùng lớn, mà phải là con cái của các đại gia đình mới được theo học). Mặc dù vậy Tiểu Phần vẫn học rất giỏi, nhờ thành tích thi vào nên cô ấy được bầu làm lớp trưởng lớp tôi. Vậy mà hình như, các bạn trong lớp đều không thích cô ấy thì phải. Nhưng kệ họ chứ, dù thế nào thì tôi vẫn coi cô ấy như một người chị em vậy.

* * * * * *
Ra chơi…
_Tiểu Minh, sáng nay bạn có phải ở lại quét dọn cầu thang không? – Tiểu Phần quay ra hỏi tôi.
_Có chứ TT_TT, quét đến hơn 12 giờ mới được về đấy, huhu.
_Tội bạn quá đi à, thế để chiều nay tớ ở lại với bạn nhé! – Tiểu Phần nháy mắt với tôi.
_Hì, cám ơn bạn nhiều lắm.
Tôi nhoẻn cười rồi ôm chặt lấy Tiểu Phần, quả nhiên, chỉ có cố ấy là lúc nào cũng tốt với tôi.
_Ôi…ôi, Tiểu Minh ơi, nhìn kìa – Tiểu Phần vừa gọi vừa kéo tay tôi - kìa, anh Dương với anh Duy kìa.
Tôi nhìn theo phía tay Tiểu Phần chỉ. Đúng là hai anh ấy, Tiểu Phần nhanh mắt thật đấy, ở trên tận tầng 12 mà cũng nhìn thấy rõ các anh ấy trong một…rừng fan đang vây quanh. Tiểu Phần xuýt xoa, mắt đã hiện hình trái tim:
_Ôi, đẹp trai thế không biết được.
Tôi cười, ngay từ khi mới vào trường, cô ấy đã ngưỡng mộ hai anh ấy cả về độ đẹp trai (khó đỡ) và tài năng. Nhưng đúng là các anh ý rất hoàn mĩ mà: dáng cao khỏe, gương mặt điển trai, ánh mắt hút hồn. Thảo nào mà có bao nhiêu cô gái đứng vây quanh các anh ấy, chỉ mong được các anh ấy để ý. Ấy thế mà tôi chưa nghe Anh Duy và Anh Dương vướng vào “scandal” tình ái bao giờ.
_Tiểu Minh!
Đang nghĩ vẩn vơ, tôi giật mình vì nghe tiếng gọi. Là Tú Giang, cô bạn thân của tôi và là bồ…của chồng tôi.
_Làm gì mà giật mình thế, hay quên tớ rồi. – Tú Giang nháy mắt, đập tay vào vai tôi.
_Quên làm sao được chứ, Giang “yêu” của tớ cơ mà, chỉ sợ cậu quên mất tớ thôi, hihi. – tôi nhoẻn cười.
_Hihi, sao mà quên được chứ, thế đang làm gì mà tớ gọi lại ngẩn ra thế._Hi, có làm gì đâu, ngắm anh Anh Duy với anh Anh Dương ý mà, Tiểu Phần nhỉ.
Tôi vừa nói vừa đánh mắt sang bên Tiểu Phần thì thấy cô ấy vẫn còn ham ngắm trai đẹp lắm, 2 trái tim trong mắt càng ngày càng…nở to.
_Ôi, hai anh ấy đẹp trai thật đấy.
Tiểu Phần làm bộ mơ màng làm tôi với Tú Giang cười phá lên. Tú Giang cũng nhìn xuống phía dưới sân trường rồi cười cười:
_Hai anh ấy đẹp trai thì miễn bàn rồi, nhưng mà Hạo Du của tớ mới là nhất.
_Ừ, cậu với Hạo Du thì là “couple no.1” của trường này rồi còn gì.
Nói ra những lời này mà lòng tôi đau như cắt, hic hic. Tôi cố cười trong khi, rõ ràng Hạo Du là của tôi cơ mà TT_TT
_Cậu cứ quá khen chứ tớ vớ Hạo Du cũng bình thường thôi mà, làm gì mà no.1 chứ.
_Cậu cứ khiêm tốn.
Tôi lại đùa. Tú Giang nghe tôi trêu liền đỏ mặt, nhìn cô ấy dễ thương quá: nước da trắng hồng, hai má lúm yêu ghê. Dù không muốn nhưng tôi cũng phải công nhận: Hạo Du với Tú Giang xứng đôi vô cùng.
Cả ba đang nói chuyện rôm rả thì bỗng có tiếng nói vô cùng quen thuộc, là Hạo Du.
_Vợ yêu đang làm gì thế?
Tất nhiên là câu hỏi đó không dành cho tôi, được như vậy khéo tôi hạnh phúc quá mà đột tử mất. Tôi quay lại, thoáng nhìn anh rồi lại quay đi. Tôi không muốn anh khứ xử nhưng thực sự tôi buồn lắm. Không buồn sao được khi chồng của tôi lại gọi một người con gái khác là vợ kia chứ TT_TT
_Chồng yêu, em đang nói chuyện với mấy người bạn, là Tiểu Minh với…Tiểu Phần. Em đã kể cho anh nghe về Tiểu Minh rồi đó, cô ấy là bạn thân của em. – Tú Giang chạy ra chỗ Hạo Du, cười nói rồi vẫy chúng tôi.
Thấy Tú Giang vẫy, mặc dù tôi không muốn nhưng vẫn giả vờ vui vẻ chạy ra chỗ cỗ ấy. Tôi cười gượng.
_Đây là Hạo Du, người yêu tớ, các cậu ai cũng biết rồi nhỉ. Còn đây là Tiểu Minh và Tiểu Phần.
Vừa nghe Tú Giang giới thiệu, Tiểu Phần đã nhanh nhảu:
_Chào cậu, tớ là Tiểu Phần, rất vui được làm quen với cậu.
Nghe Tiểu Phần nói, tôi cũng lý nhí:
_Chào…chào cậu.
Lúc đấy, tôi bối rối vô cùng, và hình như Hạo Du cũng vậy. Anh ấy chẳng kịp trả lời mà vôi giụg Tú Giang đi:
_Mình đi thôi em, sắp vào lớp rồi.
Nghe lời “chồng yêu” giục, Tú Giang vẫy chào chúng tôi rồi đi ngay. Tôi nhìn theo hai người, buồn thiu. Đúng lúc ấy thì trống vào lớp.

* * * * * *
_Tiểu Minh này, Hạo Du, cậu ấy đúng là đẹp trai quá nhỉ?
Tôi và Tiểu Phần vừa quét cầu thang vừa nói chuyện. Nghe cô ấy nói, tôi cũng hào hứng:
_Ừ, tất nhiên rồi. Mà Tiểu Phần nhá, bình thường thì hiền lành ít nói thế mà cứ thấy trai đẹp là mắt lại sáng lên. – tôi cười trêu.
_Hihi, thì ai biết đâu được ấy, trai đẹp thì ai chẳng thích, nhỉ. Mà công nhận là Hạo Du với Tú Giang hợp thật đấy, nam thanh nữ tú, thật đáng ngưỡng mộ.
Nghe đến đây, tôi lại ỉu xìa, miệng nói thầm: mình cũng hợp với anh ấy chứ bộ. Tất nhiên, không để Tiểu Phần nghe thấy, tôi cũng giả lảng sang đề tài khác:
_Tiểu Phần này, bạn có biết Đình Phong không?
_Đình Phong? Có phải thủ lĩnh nhóm Ác ma trường mình không?
_Tớ…cũng không biết nữa. – tôi tròn mắt, chính mình gợi chuyện mà lại không biết.
_Tớ cũng chỉ nghe nói là hắn xấu xa lắm thôi, chứ còn chưa gặp hay tiếp xúc bao giờ. Mà không hiểu sao anh ta cũng có nhiều fan hâm mộ lắm đấy, còn có hẳn FCOAM (fan club of Ác ma) cơ mà. Mà thôi, bạn nhắc đến anh ta làm gì, tớ ra kia hót rác nha.
_Anh ta…kể ra…thì cũng đẹp trai.
Tôi nghĩ thầm trong đầu, quay ra thì đã thấy Tiểu Phần chạy biến. Thở dài khi nghĩ về Đình Phong, tôi lại chăm chú vào công việc của mình. Chợt tôi nghe thấy tiếng “rầm” vang lên khá lớn từ đầu bên kia của hành lang. Tôi vội chạy lại, còn nghe tiếng quát:
_Cái con này, mày thích chết à?
_Xin…xin lỗi anh…
_Cô tưởng xin lỗi là xong à, bẩn hết áo tôi rồi đây này, aizz…
Nghe đúng giọng Tiểu Phần, tôi càng chạy nhanh. Đến nơi thì thấy cô ấy đang ngã dưới đất, tôi vội đỡ Tiểu Phần đứng dậy. Rồi tôi quay lại, mắng tên kia:
_Làm cái gì thế hả, bạn ấy đâu có cố ý.
_Hahaha…Lại gặp cô em ở đây rồi, cứ tưởng cô em là tiểu thư con nhà nào chứ hóa ra là lao công à, hahaha…
Giọng cười này, tiếng nói này, sao mà quen quá. Tôi vội ngước lên rồi sững người.
_Là…là anh...

_Là…là anh.
_Đúng rồi, tôi là Đình Phong, đẹp trai nổi tiếng đây, tôi hôm nay có vẻ có duyên với cô em quá nhỉ.
_Sao anh lại ở đây hả? Lại còn đang nạt nộ gì bạn tôi đấy.
_Hỏi con bạn cô ý, nó dám làm bẩn áo tôi, tôi mới nói thế là may đấy.
_Bạn đấy đâu có cố ý, anh lấy quyền đâu mà mắng bạn ý. – tôi tức giận thay cho Tiểu Phần, mặc dù cô ấy đã bảo tôi là không sao nhưng tôi vẫn không thể để yên cho hắn được.
_Ái chà, cô em mạnh mồm quá nhỉ. Tôi đã không định làm to chuyện, nhưng nếu cô em đã như vậy thì tôi không thể để yên được rồi. – hắn lại cười.
_Anh định làm gì hả?
Tôi bắt đầu cảm thấy lo sợ liền lùi lại. Tiểu Phần cũng sợ hãi bám chặt lấy tay tôi.
_Làm gì ư? Chắc cô em cũng nghe danh tôi rồi chứ nhỉ, dây vào tôi là không có kết quả tốt đâu. Cô em chết chắc rồi.
Hắn ta nói rồi tiến lại gần chúng tôi hơn. Sợ quá, bọn tôi liền bỏ chạy. Không may thay, hắn đã nắm được tay tôi và kéo tôi lại. Tôi sợ hãi chỉ kịp bảo Tiểu Phần mau chạy đi. Người tôi bắt đầu run lên bần bật. Hắn ghì mạnh tôi vào tường, tay nắm chặt tay tôi đau điếng.
_Sao thế, lúc nãy hẵng còn anh hùng lắm cơ mà, sao bây giờ lại run sợ thế này hả cô em.
Hắn vừa nói vừa cười ngạo nghễ. Tôi sợ đến cứng họng, không nói được lời nào. Hắn càng giữ chặt lấy tay tôi.
_Cô bạn cô em chắc đã chạy về đến nhà rồi chứ nhỉ. Bây giờ ở trường chắc cũng chẳng còn ai nữa, hay chúng ta vui vẻ một chút nhé, mặc dù tôi cũng không hứng thú gì với những con vịt xấu xí như cô em cho lắm.
Nghe hắn nói, tôi sợ lắm, cố gắng vùng vẫy nhưng không thể, hắn quá mạnh so với tôi. Nước mắt sắp tuôn ra đến nơi. Đúng lúc đấy, bỗng có tiếng nói to như quát:
_Buông cô ấy ra!
Là…là Hạo Du, tôi mừng đến phát khóc, nước mắt giàn dụa. Anh ấy vẫn tiếp tục nói:
_Buông cô ấy ra mau!
Nghe tiếng người, Đình Phong bực tức quay lại nhưng vẫn không chịu buông tha cho tôi:
_Thằng nào làm tao mất hứng đấy?
Hình ra nhận ra Hạo Du, hắn cười phá lên:
_Thì ra là Hạo Du, hot boy khối 10 năm nay, con trai của chủ tịch tập đoàn xây dựng lớn nhất cả nước. Tao nói có đúng không nhỉ, định làm anh hùng cứu mĩ nhân à. Ở đây không có chỗ cho mày đâu, cút đi!
Nói rồi, hắn lại quay lại, tiếp tục dọa nạt tôi, hán ghé sát tai tôi thì thầm :
_Minh tiếp tục nhé, kệ bọn họ.
Nước mắt tôi chảy dài, ánh mắt như cầu xin, đầy sợ hãi. Tiểu Phần đang đứng sau Hạo Du, cô ấy cũng đang khóc. Bỗng Hạo Du chạy đến kéo mạnh Đình Phong ra khỏi người tôi, ánh mắt anh chợt như cũng tóe lên những tia lửa giận dữ.
_Tôi đã nói là buông cô ấy ra cơ mà. Anh muốn gì hả?
Đình Phong có vẻ cũng tức giận không kém, ánh mắt hắn cũng như nảy lửa, hai bàn tay nắm chặt, run lên bần bật. Bộ dạng của hắn lúc này lại càng làm tôi cảm thấy sợ hãi hơn, không phải hắn định đánh Hạo Du “của tôi” đấy chứ. Thế rồi bất ngờ, quay ra nhìn tôi một cái rồi, hắn lại nở nụ cười đáng sợ đấy.
_Thôi, chuyện hôm nay kết thúc ở đây, cô em may mắn đấy, nhưng sẽ không có lần thứ hai đâu. Còn Hạo Du, mày cứ chờ đấy.
Nói xong, hắn phủi quần áo rồi bỏ đi. Tôi sợ hãi quỳ sụp xuống. Tiểu Phần liền chạy đến bên tôi, ôm tôi mà khóc nức nở. Tôi vẫn còn run lẩy bẩy, nước mắt vẫn rơi ướt đẫm vai áo cô ấy. Chưa bao giờ, tôi thấy sợ như thế. Hạo Du nhìn tôi tức giận:
_Các cô làm gì vậy hả? Sao giờ này còn ở trường?
_Tiểu…Tiểu Minh phải ở lại quét dọn cầu thang vì bị phạt. – Tiểu Phần vẫn ôm chặt lấy tôi.
_Thôi được rồi, hai người về đi, tôi cũng có việc phải đi liền bây giờ.
Tiểu Phần gật đầu nhìn Hạo Du rồi đỡ liền tôi dậy, tôi vẫn còn run lắm.
_Tiểu Minh à, không sao rồi, bạn đừng khóc nữa, có tớ ở đây rồi.
Nghe Tiểu Phần nói, tôi bám lấy cô ấy rồi cố đứng dậy, thấy bình tâm hơn rồi. Hạo Du đứng nhìn bọn tôi một lát rồi quay lưng bỏ đi luôn. Tôi và Tiểu Phần đi đằng sau. Đợi Hạo Du đi khuất rồi, Tiểu Phần mới ghé tai tôi thì thầm:
_Ôi, lúc nãy Hạo Du đáng dợ thật đấy, nhưng cũng may là có cậu ấy, không thì…
Tôi nhìn Tiểu Phần, chỉ gật đầu chứ không nói gì, thế là Tiểu Phần cũng im lặng luôn. Đi xuống đến nhà xe rồi, Tiểu Phần mới nhìn tôi, khẽ nói:
_Bạn đi về được không vậy?
Tôi cười nhẹ:
_Tớ không sao, ổn rồi, cám ơn bạn, Tiểu Phần.
_Ừ, vậy thì tốt rồi, để tớ lấy xe cho bạn.
Tôi gật đầu sau lời cô ấy. Dù sao thì sau chuyện đó tôi tự nhiên thấy cứ mệt mệt. Một lúc sau, cố ấy mới dắt xe ra đến trước mặt tôi. Tôi chợt nhớ ra một việc liền bảo Tiểu Phần:
_Tiểu Phần này, bạn có muốn ra đây với tớ một lát không, rồi tớ sẽ lai bạn về.
_Ừm, được thôi. Vậy mình đi thôi, bạn có muốn tớ lai không, Tiểu Minh?
_Vậy thì tốt quá.
Tôi khẽ cười rồi lên xe để Tiểu Phần lai về. Chúng tôi vừa đi vừa trò chuyện.
_Ra hiệu sách trung tâm thành phố nha! – tôi nói.
_Bạn định mua gì à?
_Ừ, tớ muốn mua cuốn dạy nấu ăn ý mà.
_Woa, Tiểu Minh, bạn định nấu cho ai thế hả? Tớ chưa thấy bạn nấu ăn bao giờ.
_Hì, tớ học thôi, cũng phải học dần mà, sắp lấy chồng rồi, hihi.
_Chẳng phải dù sao bạn cũng sẽ thuê người giúp việc sao?
_Không, tớ muốn tự nấu cho chồng tớ ăn cơ. – tôi nói nửa đùa nửa thật.
_Hi, ai lấy được bạn chắc sẽ hạnh phúc lắm đây.
_Bạn nghĩ vậy sao? – tôi chợt nghĩ đến Hạo Du.
_Tất nhiên rồi, bạn xinh xắn, dễ thương, hiền lành, lại rất tốt với mọi người nữa chứ.
_Hì, thế tớ với Tú Giang, ai hơn ai? – tôi giả vờ hỏi vu vơ.
_Câu này khó trả lời quá, nhưng quả thật là Tú Giang quá hoàn hảo, cậu thấy đúng không?
_Ừ, quả thật là vậy.
Tôi thở dài. Biết là không thể phủ nhận được nên đành đồng ý, thực sự đúng là vậy nhưng trong lòng vẫn thấy buồn buồn làm sao.
Tôi im lặng hết quãng đường còn lại. Đến hiệu sách rồi, tôi với Tiểu Phần mới nói thêm vài câu rồi tranh thủ chọn sách cho tôi. Có muôn vàn cuốn sách dạy nấu ăn hay, mãi tôi mới chọn được sơ sơ…chục quyển. Ra khỏi hiệu sách lớn, bọn tôi tiếp tục đến siêu thị, hôm nay tôi nhất định tự nấu cho anh ấy một bữa thật ngon, để cảm ơn anh chuyện vừa nãy. Mua đủ đồ rồi, tôi lai Tiểu Phần về và cũng nhanh về để chuẩn bị bữa tối.
Về đến nhà là lúc 6 rưỡi tối, tôi nhanh chóng bắt tay ngay vào công việc nấu nướng. Đầu tiên là rửa sạch bát đũa rồi mới bắt đầu học nấu. Có sách nấu ăn rồi nên việc nấu nướng hôm nay nhanh hơn hẳn. Tôi cố gắng làm thật chính xác và thật đẹp, ngon mắt. Bày biện hết đồ ra bàn, tôi mới yên tâm đi tắm.



    on Sun Mar 02, 2014 10:10 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp




9 p.m
Đã 9 giờ rồi mà vẫn chưa thấy Hạo Du về, tôi sợ thức ăn bị nguội nên đã hâm nóng tất cả lại một lần. Sao đến giờ này mà anh vẫn chưa về nhỉ, hay anh đi học rồi nên mới về muộn như thế, hay có khi đi chơi với Tú Giang. Hic, được hôm tôi chuẩn bị đâu ra đấy thì anh lại về muộn.
Tôi cứ ngồi trên sofa chờ Hạo Du về, vừa mệt vừa buồn ngủ nhưng dù thế nào thì tôi vẫn cố gắng chờ. Kim phút nặng nề quay, mới thế mà đã qua một tiếng rồi.
“Cạch…cạch…”
Tôi đang ngủ quên đi mất rồi thì nghe thấy tiếng mở cửa. Tôi vùng dậy ngay, chạy vội ra đón anh, mừng lắm.
_Sao anh về muộn thế ạ, để em giúp nào.
Tôi đang định xách cặp giúp anh thì liền bị anh gạt ra:
_Tránh ra, tôi không khiến.
Thấy anh lạnh lùng như vậy với mình, tôi cũng thoáng buồn, nhưng rồi lại tươi cười ngay:
_Anh có lạnh không, đã ăn gì chưa ạ?
_Ăn rồi, hỏi gì mà lắm thế.
Nghe anh nói, tôi thất vọng quá, mặt ngẩn ra:
_Ăn…ăn rồi ạ. Hay…anh có muốn ăn thêm không ạ, hôm nay em đã ânú nhiều món lắm.
_Không, tôi no rồi.
Nói rồi anh toan đi lên phòng luôn. Thấy vậy, tôi cuống cuồng chạy theo anh nài nỉ:
_Ăn thêm một ít nữa thôi anh, em nấu nhiều lắm mà.
_Đã bảo không là không, đừng có làm phiền tôi thêm nữa.
Nói rồi anh đi thẳng luôn lên tầng. Tôi buồn bã, ngồi phịch xuống sođa. Mất công nấu nhiều như vậy mà anh lại ăn no rồi thật là chán. Vì chờ anh, tôi cũng chưa ăn gì cả. Nhưng anh không muốn ăn thì tôi ăn một mình làm gì nữa. Tôi nhìn vào bàn tay mình, có mấy ngón tay đều phải dán urgo cả, hic. Thở dài thườn thượt, tôi nhìn lên phòng anh rồi lại buồn hơn, liền đứng dậy định dọn đồ ăn cất đi.
Nhìn thấy thành quả của mình, tôi lại thấy buồn ghê gớm. Tôi ngồi xuống ghế, gắp thử một miếng mực tươi xào. Ăn cũng ngon đấy chứ, vì tôi đã dành tất cả tình cảm vào đó mà. Tôi gắp thêm vài món khác, nhưng sao càng ăn càng thấy đắng ngắn ở cổ họng thế này. Rồi tôi khóc, khóc nức nở. Bao ất ức. buồn tủi cứ theo nước mắt tuôn ra. Trước kia, lúc ở nhà, có bao giờ tôi phải chịu đựng nhiều thế này đâu. Tại sao từ khi ở với anh, tôi lại phải buồn nhiều thế này chứ. Tôi ôm mặt khóc nấc lên thành tiếng. Mặc dù biết anh đi xuống, tôi vẫn khóc, tủi thân vô cùng.

Ngồi khóc một lúc, tôi lau nước mắt rồi vội đi dọn bàn thức ăb. Đang định cất, Hạo Du từ phòng tắm đi ra (quấn độc một cái khăn tắm) nhìn tôi rồi bỗng hỏi:
_Cô đã ăn gì chưa?
Nghe Hạo Du nói, tôi liền lau nước mắt rồi cố lấy giọng bình thường:
_Chưa ạ.
_Thế sao còn chưa ăn đi? – anh vừa lau tóc vừa nói.
_Em không muốn ăn, em không thấy đói.
_Dọn đi, tôi đói.
_Gì cơ ạ? – nghe anh nói mà tôi không tin được nữa, cảm thấy vui mừng khôn xiết.
_Tắm xong tôi thấy đói rồi, dọn cơm đi.
_Vậy…vậy để em làm nóng lại thức ăn đã nhé! – tôi không giấu nổi nụ cười.
_Không cần đâu, dọn luôn đi. Ăn xong tôi còn đi học.
_Vâng…vâng ạ.
Nói rồi, tôi vừa dọn cho anh vừa cười rất tươi mặc dù nước mắt vẫn còn đọng đầy ở khóe mi. Cuối cùng thì anh cũng đã đồng ý ăn thức ăn tôi nấu, thật không uổng công tôi đã cố gắng nấu đến nỗi mấy ngón tay đều bị thương cả.
Dọn hết cho anh rồi, tôi liền ngồi xuống ghế đối diện, chăm chú quan sát anh ăn.
_Ăn…ăn được không? – tôi hồi hộp.
_Ngon đấy.
Ôi, nghe anh nói xong, tôi hạnh phúc không kể sao nổi. Cuối cùng thì tôi cũng được anh khen, sướng quá. Vừa nhìn anh ăn, tôi vừa gắp thêm cho anh.
_Anh ăn nhiều nữa đi, em nấu nhiều lắm mà.
_Có thật là cô nấu không đấy, mà tay cô làm sao thế kia.
Nghe anh nói thế, tôi mới nhìn xuống tay mình, cười xòa:
_Hì, không sao ạ, tại em vụng về quá thôi.
_Lần sau không biết làm thì khỏi phải cầu kì.
_Hì, em chỉ muốn cảm ơn anh, may chiều nay có anh…
_Hóa ra là vậy, tưởng bỗng dưng cô muốn cô muốn làm người vợ đảm đang. – anh nói thản nhiên.
_Ừm, thì cũng làm vậy mà^^, chuyện chiều nay, cám ơn anh nhiều nhé!
_Không có gì, dù sao tên đó cũng không phải là người tốt, đừng có gây chuyện với hắn như hôm nay.
Mới nghe anh nói thế mà tôi đã mừng rơn, vội hỏi lại ngay:
_Anh cũng lo cho em sao?
_Tôi chỉ không muốn bị liên lụy vào mình nữa thôi.
_Vậy à...
Mặt tôi ỉu xìu, cứ tưởng anh quan tâm tôi chứ, đúng là tôi mơ mộng mà, làm gì có chuyện đấy chứ TT_TT
Đang ăn bỗng anh lại ngẩng lên nhìn tôi rồi lại cúi xuống ăn:
_Cô không ăn à. Cứ ngồi không mãi thế?
_Dạ…nhìn anh em no rồi ạ, anh cứ ăn đi, hihi.
Tôi nói rồi nhoẻn cười, gắp liền cho anh thêm miếng nữa. Anh ăn xong miếng đấy rồi chép miệng:
_Thôi, tôi ăn thế thôi, cô ăn đi.
_Anh không ăn thêm nữa à?
_Ừ, tôi no rồi, hôm nay cô nấu được đấy, tôi chưa bao giờ ăn nhiều như thế đâu.
Anh rồi bỗng mỉm cười, lần đầu tiên anh cười từ khi ở với tôi. Ôi, tôi vui quá, cảm giác lâng lâng, như đang ở trên chín tầng mây vậy. Nhìn anh cười kìa, dễ thương quá đi mất, giá mà lúc nào tôi cũng được thấy anh cười như vậy thì hạnh phúc biết bao.
_Cô làm sao thế, tự nhiên…nhìn mặt…sợ chưa kìa…
_Hì hì, tại em vui quá thôi mà.
_Có gì mà vui?
_Thì thấy anh cười nên…
Tôi vừa nói xong bỗng thấy anh bối rối. Anh đứng dậy, nói rồi vội đi luôn:
_Thôi, cô dọn đi, tôi đi học.
Nhìn anh đi lên phòng, tôi cứ tủm tỉm cười mãi. Biết làm sao khi từ lúc nhìn thấy anh cười tim tôi không sao thôi nhảy múa được. Trông anh lúc cười mới dễ thương làm sao, vậy mà từ hôm cưới đến giờ, đây mới là nụ cười đầu tiên mà tôi trông thấy.
Tôi cứ đứng cười một mình, cả lúc rửa bát cũng không thôi cười được vì thấy quá hạnh phúc. Hình như vì thế mà tôi như có thêm năng lượng, trong chốc lát đã dọn dẹp xong, tôi cũng đi về phòng ngay sau đó, vừa đi vừa hát.
Ngày…tháng…năm…
Hốm nay quả là một ngày đen tối với mình, tên Đình Phong kia thật đáng sợ. Nhưng dù sao, mình cũng rất hạnh phúc. Hôm nay anh ấy đã cười, anh ấy cười, tuy chỉ là cười mỉm. Mình vui quá không nói nổi lời nào nữa…

HAO DU’S POV:
Từ hôm ở với cô ta, mình thấy thật khó chịu, mệt mỏi. Tại sao lại có đứa nói nhiều như thế chứ, lúc nào cũng vui vẻ được, thật là bực mình. Nhưng mà nói thật, ngoài Tiểu Giang ra, chưa ai lại quan tâm đến mình nhiều như thế. Hôm nay mấy lần nhìn thấy cô ta khóc, mình cũng cảm thấy…sao sao, không tả được nữa. Haiz, mình còn cười với cô ta nữa chứ, cứ thế này làm sao đạt được mục đích đây.



    on Sun Mar 02, 2014 10:13 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG V: THAY ĐỔI SUY NGHĨ

5.45 a.m
Thế là đã bốn hôm kể từ cái hôm “chiếu lệnh” được ban xuống: tôi phải quét cầu thang từ tầng 12 xuống tầng 10. Như mọi ngày, hôm nay tôi phải đến sớm nên dậy rất sớm, sớm ơi là sớm. Đến lúc tôi đến rồi mà trường vẫn còn vắng tanh, tôi uể oài, ngồi trong thang máy mà muốn ngủ gật luôn. Tôi vừa quét vừa ngáp dài.
_Lại gặp cô em rồi, có duyên đấy nhỉ, vẫn đang tiếp tục công việc lao công của mình đấy à, hehe.
Đang chăm chỉ quét, tôi bỗng nghe giọng nói ngang phè phè, rồi lại đến điệu cười…đểu không thể tả, là Đình Phong, sao sáng sớm mà tôi đã lại gặp tên “sao chổi” này rồi. Mà không hiểu sao hôm nào tôi đến sớm để quét cũng gặp hắn, ở lại muộn cũng gặp hắn, không biết kiếp trước tôi có nợ nần gì hắn không nữa.
_Tránh ra cho tôi quét. – tôi quát. Mấy hôm gặp nhau hắn cũng không làm gì tôi cả nên tôi chẳng sợ hắn nữa.
_Tôi không tránh ra đấy. – anh ta cười ranh.
Tôi lườm hắn, bực lắm nhưng vẫn kệ anh ta, Hạo Du đã dặn tôi vậy mà.
_Anh không tránh ra thì cứ ngồi đấy mà hít bụi nhá! – vừa nói tôi vừa phủi cái chổi vào người anh ta.
_Ê! Cô làm gì thế hả? Bẩn hết áo tôi rồi đây này.
_Tôi bảo anh tránh ra thì anh không tránh, còn trách ai? – tôi nói thản nhiên hết mức.
_Được đấy, cô chơi lại tôi đấy à? Hôm trước hãy còn sợ hãi khóc lóc van xin tôi cơ mà.
_Cái gì cơ? Tôi khóc lóc van xin anh bao giờ?
Nói rồi, tôi mặc kệ hắn và tiếp tục công việc của mình.
_Ê này, không nói chuyện với tôi nữa à? Không cãi nhau nữa à?
Tôi vừa quét vừa đáp trả:
_Tôi có thừa hơi đâu mà cãi nhau với anh.
Nói xong tôi lại tiếp tục công việc vì chẳng thấy hắn nói thêm gì. Một lúc sau, hắn bỗng lên tiếng:
_Này, vịt con, tên của cô là gì thế?
_Anh biết tên tôi làm gì?
_Thì tôi muốn biết thôi.
_Tôi không nói. – tôi lè lưỡi trêu.
_Vậy thì tôi cứ gọi cô là vịt con nhé.
_Tùy anh, muốn gọi thế nào thì gọi.
Nói rồi tôi hót nốt đống rác rồi lên lớp cất đồ. Bỗng hắn kéo tôi lại, làm tôi rùng hết cả mình.
_Ơ…cô đi đâu đấy?
_Quét xong rồi thì tôi lên lớp chứ còn ở đây làm gì nữa.
_Ơ…vậy à. – giọng hắn bỗng chùng xuống.
_Thích thì cứ lên lớp với tôi.
Tôi nói một câu nửa đùa nửa thật. Ấy thế mà nghe tôi nói, mắt hắn bỗng sáng rực lên. Hắn vội đứng dậy rồi đi theo tôi thật. Thấy hắn cứ đi đằng sau, tôi mới quay lại.
_Này, sao anh cứ lẽo đẽo theo tôi thế, lên đây cầm giúp tôi một tay đi chứ.
Tôi vừa nói xong, hắn liền chạy lên giúp tôi thật. Tên này trông thế mà cũng tốt, nếu là Hạo Du chắc anh sẽ chẳng giúp tôi đâu.
_Này, sao anh lúc nào cũng đến sớm và ở lại muộn thế? – tôi hỏi tò mò.
_Tôi có đi đâu đâu mà đến với cả về. Tôi ở lại trường mà.
_Ơ…sao lại như vậy? – tôi ngạc nhiên quay sang nhìn hắn.
_Tôi không thích về nhà, vậy thôi.
Hắn đáp gọn lỏn rồi im lặng luôn nên tôi cũng chẳng hỏi gì thêm nữa. Hắn giúp tôi mang đồ lên lớp rồi lại ra ban công đứng một mình. Tôi vừa hỏi gì sai chăng? Tôi lén lút đi ra chỗ hắn, rồi vỗ mạnh vào vai. Vậy mà hắn ta chẳng nói gì cả làm tôi mất cả hứng.
_Này, anh…
Vừa mới nói thế, tôi sững người. Anh ta làm sao thế nhỉ. Tại sao lại…
_Đình Phong, anh làm sao thế…? – giọng tôi dịu dàng hẳn.
Nghe tôi nói, anh ta vội vàng quay đi.
_Tôi không sao. – giọng anh nghẹn ngào nghe thấy tội.
_Anh có tâm sự gì à? Nói tôi nghe được không.

_Tôi có sao đâu. – Anh lắc đầu.
_Không sao, sao anh lại…
_Gì chứ? Bụi bay vào mắt thôi mà…Có làm sao đâu.
Nói rồi anh quay sang tôi, lại nở nụ cười ấy nhưng lại thoáng chút buồn. Rõ ràng trên mặt anh vẫn còn đọng lại vệt nước mắt kia kìa. Sao anh ấy lại nói dối nhỉ?
_Người lớn nói dối như vậy là không tốt đâu.
Nghe tôi nói, anh nhìn tôi rồi lại quay đi, im lặng. Một lúc sau, anh mới nói:
_Vịt con, cô có biết lý do tại sao tôi lại không về nhà không?
_Không, tại sao – tôi tò mò.
_Về nhà để thấy cảnh hai người mà mình yêu thương nhất, tôn trọng nhất cùng ngoại tình thì cô có về không?
Im lặng một lúc, anh lại tiếp:
_Bố mẹ tôi lúc nào cũng cãi nhau, nếu không phải vì còn thằng con này thì chắc hai người đã sớm có gia đình riêng rồi. – anh nói với giọng như sắp khóc đến nơi. – tôi thực sự, từ lâu…đã không muốn…về nhà nữa…
Nói xong, nước mắt anh bỗng lại bắt đầu rơi, hai vai run lên bần bật. Tôi không biết phải làm thế nào nữa, lần đầu tiên chứng kiến cảnh một người con trai khóc trước mặt mình. Lúng túng, tôi liền quàng tay ôm lấy anh. Dường như, ôm anh, tôi cũng như cảm nhận được nỗi đau không phải là của mình. Anh cũng ôm lấy tôi, người run run. Nếu không có hôm nay, chắc tôi chẳng bao giờ tin rằng, đằng sau nụ cười ngạo nghễ của anh lại là nỗi đau sâu sắc đến vậy.
Lúc sau, anh mới buông tôi ra, vội quay đi:
_Xin lỗi, làm ướt hết áo em rồi.
_Không…không sao đâu ạ…Anh đã thấy đỡ buồn chưa?
_Đỡ nhiều rồi…cám ơn em nhiều lắm. Tôi chưa bao giờ được thanh thản như lúc này.
_Vậy là tốt rồi. Nhưng mà nhìn anh lúc nãy…lạ thật đấy.
_Em đang cười tôi đúng không? Tôi thật yếu đuối quá mà. – anh nói giọng buồn buồn.
_Đâu có…không có đâu. – tôi luống cuống phủ nhận ngay, tôi đâu có nghĩ như thế, tôi chỉ thấy ngạc nhiên thôi.
_Em không phải nói dối tôi, khóc trước mặt con gái thật chẳng ra gì mà.
_Anh đừng như vậy, ai chẳng có lúc yếu đuối.
Tôi vỗ vỗ vai anh, ra vẻ rất hiểu. Đang trong lúc tâm trạng như thế, tự nhiên anh buông một câu đùa:
_Này, vịt con, em có được 1 mét 50 không thế, sao lại thấp thế này. – Đình Phong cười cười, xoa đầu tôi.
_Ơ, cái anh này, em được 1 mét 52 đấy nhá.
Tôi cười ngượng nghịu, mặt đã hơi hồng lên. Bỗng anh quay ra nhìn tôi chăm chú.
_Ơ, anh nhìn gì mà kinh thế - tôi bối rối.
_Nhìn em cười, cũng xinh đấy chứ nhỉ.
_Thì em xinh mà. – tôi làm mặt kênh kiệu.
_Bây giờ thì hết xinh rồi, hehe.
Nói rồi, anh cũng lè lười trêu tôi. Tôi cười. Anh cười…cũng đẹp trai quá đi. Tôi đang ngơ ngẩn nhìn anh thì anh bỗng đập nhẹ vào vai tôi:
_Vịt con, anh về lớp đây, ở đây khéo lại gây rắc rối cho em.
Thấy anh đi rồi, luống cuống mãi tôi mới hỏi với theo:
_Đình Phong, anh học lớp nào thế?
_11 năng khiếu.
Nói rồi, anh bỏ đi luôn, để lại tôi ngẩn người ra đằng sau. Anh ấy học…11 năng khiếu thật sao. Trời ơi, vậy mà tôi cứ tưởng anh phải học 11A7 hay A8 gì gì đó chứ. Thật không thể nào tin được!

12.30 p.m
_Chiều nay anh có phải đi học không ạ? - tôi vừa xới cơm cho anh vừa hỏi.
_Không
_Hì, em cũng vậy.
_Biết rồi.
_Ơ, sao anh biết ạ.
_Đoán thế.
Hic, nói chuyện với Hạo Du mà tôi thấy mình cứ như đang độc thoại vậy. Ở với nhau được mấy hôm rồi mà vẫn chẳng cải thiện được tình hình lên tí nào, điều đó làm tôi chán kinh khủng TT_TT.
_Chiều tôi bận đến trường họp, cô ở nhà đừng đi đâu đấy, quét dọn nhà cửa sạch sẽ đi.
_Vâng, em biết rồi ạ. Anh ăn thêm đi.
Tôi nói rồi lại tiếp thức ăn cho anh. Mấy hôm nay chăm chỉ học nên tôi cũng nấu được khá nhiều món, cũng có thể gọi là ngon được rồi. Nghĩ tôi lại càng thế phục mình hơn^^.
_Tối có thể tôi không về nhà, cô cứ ăn một mình, khỏi phải chờ tôi.
Hạo Du nói mà mắt không nhìn tôi, giọng nói anh cũng rất lạnh lùng, lại thêm cái thông tin anh vừa thông báo không mấy thích thú kia, tôi lại ỉu xìu. Anh lại không về ăn cơm nhà, có một mình tôi thì tôi cũng chẳng buồn ăn nữa.
_Vâng.
Tôi đáp chán nản. Suốt cả bữa cơm cũng chẳng có thêm đoạn hội thoại nào nữa. Hạo Du ăn cơm xong là lên phòng sửa soạn ngay. Tôi dọn dẹp rồi rửa bát như thường ngày. Những công việc “mới” giờ đây cũng thành ra quá quen thuộc với tôi.
_Tôi đi đây, khóa cửa dùm tôi.
Hạo Du bất ngờ xuất hiện phía sau. Nghe anh nói, tôi vội rửa tay rồi “tí tởn” chạy ra ngay. Chợt thấy anh mặc phong phanh quá trong cái tiết trời lạnh lẽo thế này.
_Sao anh mặc thế kia, tối lạnh đó ạ.
Thấy tôi nhắc, anh quay lên nhìn tôi rồi lại cúi xuống dắt xe, khuôn mặt không hề biểu cảm.
_Tôi không thấy lạnh.
_Nhưng tối lạnh đó. Em mang thêm áo cho anh nhé.
Những tưởng anh không đồng ý, thế mà nghe tôi nói xong, anh không nói gì mà chỉ lặng lẽ gật đầu. Chỉ cần thế, tôi vội chạy luôn lên phòng anh, cầm lấy một cái áo khoác dày rồi nhanh tay tìm lấy một cái khăn. Nhưng lạ thật đấy, không có cái khăn nào cả. Sợ anh chờ lâu, tôi chạy ngay xuống, tươi cười khoác áo cho anh. Anh cũng không đẩy tôi ra.
_Mặc thế này thì không sợ rét nữa, hì, nhưng mà, vẫn còn cái cổ nữa, anh không có cái khăn nào sao ạ?
_Không.
_Vậy à. Hay…em lấy khăn của em cho anh nhé!
_Thôi không cần đâu, tôi đi không muộn.
_Vâng, anh đi rồi chiều về với em nhé,
Tôi nói rồi vẫy chào anh. Hạo Du hơi nhíu mày rồi đi thẳng. Tôi nhìn anh đi khuất mãi mới vào nhà tiếp tục rửa dọn bát đĩa. Anh mà vừa đi thôi mà sao tôi thấy trống trải và cô đơn đến thế này chứ TT_TT



    on Sun Mar 02, 2014 10:15 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp




Bốn giờ, tôi nhìn đồng hồ rồi ngáp dài một cái, mới thế mà đã đến chiều rồi. Vươn vai uể oải, tôi ra khỏi giường rồi đi ra khỏi phòng. Căn nhà vắng tanh, không có anh nên trở nên lạnh lẽo lạ thường, không biết Hạo Du bao giờ mới về với tôi nữa. Tôi thở dài thưuờn thượt, “uốn éo” đi xuống dưới nhà. Bây giờ mới có 4 giờ, tôi chẳng biết phải làm gì để giết thời gian nữa đây. Nghĩ lung tung một hồi, bỗng dưng tôi chợt nảy ra một ý tưởng vô cùng là hay ho, keke. Chẳng phải Hạo Du không có cái khăn nào sao, tôi sẽ mua cho anh một cái, à không, đan cho anh một cái/ Hay quá, tôi sẽ đan thật đẹp, hihi, không biết anh có thích không nhưng tôi sẽ cố đan một cái khăn hợp với anh. Mới nghĩ thế thôi tôi đã thấy sướng run cả người^^, vội vàng mặc thêm áo rồi ra khỏi nhà.
Lượn một vòng quanh thành phố. sáu giờ, tôi mới trở về nhà với túi len trong tay. Mệt quá, không biết tôi đã đi bao nhiêu hàng, chọn đi chọn lại, cuối cùng cũng chọn được len phù hợp với anh, là len trắng xen đen và nâu, hihi. Chắc chắn là lên khăn sẽ rất đẹp đây. Nghĩ vui quá, tôi chỉ muốn bắt tay ngay vào đan luôn thôi nhưng tôi còn một đống việc phải làm kia kìa. Nấu cơm thì có lẽ không cần, Hạo Du không về nhà, tôi ăn linh tinh cũng được. Nhưng còn phải dọn nhà và học bài nữa. Haiz, chưa gì mà tôi đã thấy lười biếng rồi.
Tự động viên mình mãi tôi mứoi đứng lên và dọn nhà. Ở trường đã thế, về nhà cũng chẳng khá khẩm hơn gì cả TT_TT. Hút bụi rồi lau hết từ tầng hai xuốn tầng một, tôi mệt lử, ngồi thở phì phò trong phòng. Bất chợt, tôi nghĩ đến phòng của anh, hay nhân lúc anh không có nhà, tôi vào “tham quan” tí nhỉ. Nhưng nhỡ anh biết, mà tự tiện vào phòng người khác cũng chẳng hay ho gì cả. Nhưng mà tôi tò mò quá, lúc nãy vào tìm áo và khăn cho anh, vội nên chẳng kịp xem gì. Nghĩ thế, tôi liền rón rén sang phong anh, lại còn ngó trước ngó sau, sợ ai nhìn thấy nữa chứ, ngốc quá, nhà bây giờ chỉ có mình tôi chứ còn có ai. Đi vội vào rồi đóng cửa, tôi cứ thở hồn hển, một lúc mới nhìn quanh một lượt. Ôi trời ơi, sao lại…đẹp hơn phòng tôi thế này. Gọn gàng, ngăn nắp và sạch sẽ ghê cơ. Anh có một tủ sach rất to, bao nhiêu là sách, toán này, lý này, cả sách tìm hiểu khoa học cũng có luôn, lại còn bao nhiêu là sách về luật nữa chứ. Quyển nào cũng bọc và được giữ cẩn thận. Chẳng bù cho sách vở của tôi, toàn “được” tôi trang trí hoa văn vô cùng lộng lẫy ^^!. Để ý kĩ rồi tôi mới thấy, trong tủ có một bức hình của anh và Tú Giang. Đẹp đôi quá, hic hic. Anh cười này, cười tươi cơ nhé, nhìn yêu kinh khủng. Hôm trước anh cũng cười với tôi nhưng chỉ là cười mỉm thôi, hic. Tôi muốn được nhìn thấy anh cười thế này quá đi à TT_TT
Để bức ảnh lại như cữ, tôi lại tiếp tục “khám phá” căn phòng anh. Tôi mở tủ quần áo, toàn màu đen và màu nâu, có mấy cái tôi chưa tháy anh mặc bao giờ. Ướm thử vào người thấy cái nào cũng quá đầu gối luôn, hic. Mà hình như Hạo Du cao 1m75 thì phải, tôi có đi thêm guốc 10 phân nữa cũng chẳng xứng với anh bằng Tú Giang, cô ấy cao 1m68 cơ mà TT_TT. Đang định đóng tủ vàom tôi chợt nhìn thấy một hộp sắt để dưới cuối tủ. Sẵn tính tò mò, tôi liền bê cái hộp ra người tồi nhẹ nhàng mở nó ra. Bên trong có rất nhiều bưu thiếp, ảnh sticker và một quyển sổ bị khóa. Tôi cầm từng bức ảnh lên xem, đều là ảnh Hạo Du với Tú Giang cả. Tấm nào anh ấy cũng cười kìa, ghen tị với Tú Giang quá đi. Xem hết các tấm hình, tôi mứoi thấy có một bức riêng của Tú Giang, đằng sau là chữ anh đề rõ ràng” Tú Giang – tình yêu của tôi. Hic hic, thế này thì cơ hội của tôi chỉ là 0% thôi sao, buồn quá đi TT_TT. Xem xong mấy tấm nưu thiếp, tôi để gọn cái hộp xuống đáy tủ và đóng lại, rón rén đi ra khỏi phòng.
Tự nhiên, tôi thấy hối hận vì vào phòng Hạo Du quá, chỉ thấy buồn thêm thôi >.<. Tổi trở về phogn mà cứ thở dài thườn thượt. Bỗng nhiên, tôi nhớ đến chuyện của anh Đình Phong. Hóa ra, cuộc sống hôn nhân là vậy sao, không yêu nhau mà vẫn bị ràng buộc, nó chẳng dễ dàn như tôi nghĩ tẹo nào. Còn tôi với Hạo Du thì sau này không biết sẽ ra sao đây, trong khi, tôi cố vun đắp thì anh lại né tránh, lại lạnh lùng với tôi như vậy. Rồi liệu anh ấy có bỏ tôi để đến với Tú Giang không? Còn tôi sẽ thế nào đây? Hic, đến bản thân tôi cũng chẳng có câu trả lời cho mình nữa, thôi thì tôi đành phó mặc cho thời gian chứ biết làm sao đây nữa. Có lẽ, thời gian sẽ trả lời cho tôi tất cả những câu hỏi trên. Và biết đâu, một ngày nào đó, Hạo Du lại thích tôi thì sao? Điều đấy có thể không đây nhỉ???


* * * * * *
Tôi ngó đồng hồ không biết bao nhiêu lần, giờ đã là đúng 11 giờ đêm. Muộn vậy mà Hạo Du vẫn chưa về với tôi. Bây giờ thì họp hành gì nữa chứ. Chắc anh lại đi chơi với Tú Giang rồi. Nhưng đến giờ này mà Tú Giang vẫn còn ở ngoài với Hạo Du (của tôi) sao. Hic, tôi đã định gọi cho cô ấy mấy lần nhưng lưỡng lự rồi lại thôi.
Tôi ngáp ngắn ngáp dài, uể oải vặn mình mấy cái cho đỡ mỏi người. Tôi ngồi chờ anh lâu như vậy mà mới đan được một khoảng bằng gang tay thôi, còn cứ phải tháo ra đan lại mãi, sao lại chán thế này chứ. Cứ thế này thì biết bao giờ tôi mới đan xong khăn cho Hạo Du đây. Khéo tôi lại giống nàng Bân may áo cho chồng thì…TT_TT




6.00 a.m
Tôi “vật vờ” đi vào thang máy, mặt như một con gấu trúc chính hiệu. Hôm qua tôi thức đan khăn cho anh rõ muộn sáng lại còn phải dậy sớm, 5 rưỡi là tôi dã phải ra khỏi giường rồi. Nên giờ mới buồn ngủ thế này đây TT_TT
_A, Tiểu Minh, Tiểu Minh.
Giật mình vì tiếng gọi từ đằng xa, tôi mới nhấn vội phím mở cửa và bước ra. Hóa ra là Tú Giang, cô ấy đang đi cùng Hạo Du, cười rất tươi, tay vẫy vẫy tôi.
_Chờ bọn này với.
Nói rồi Tú Giang kéo Hạo Du chạy về phía tôi. Hic, sao sáng sớm mà hai người đã đi với nhau thế này. Tôi qua tôi chờ anh muộn quá mà ngủ đi mất, sáng dậy lại không thấy anh đâu nên chẳng biết anh có về không nữa. Nhìn cảnh này có lẽ là không về rồi TT_TT.
_Cậu đến sớm thế Tiểu Minh? – Tú Giang cười tươi hỏi tôi.
_À, tớ phải quét cầu thang, hôm trước đi học muộn thế là bị phạt.
_Ồ, vậy à, có mình cậu làm thôi hả?
_Ừ, thì…có mình tớ bị phạt.
Tôi cười gượng gạo rồi giục Tú Giang và Hạo Du mau vào trong thang máy. Cứ nhìn hai người quấn quýt bên nhau rôi không bực không được. Rồi lại còn nói chuyện vui vẻ cứ như không có ai vậy. Không thể để tình trạng này thêm, tôi liền lên tiếng:
_Mà hai người cũng đi sớm thế?
_À – Tú Giang cười rồi nhìn Hạo Du – hôm qua bọn tớ đi sinh nhật về muộn nên Hạo Du sang tớ ngủ luôn rồi sáng cùng đi học. Bố mẹ tớ vẫn ở lại trường quay mà, mấy tuần nay rồi.
Tú Giang vừa nói vừa cười tươi roi rói, có vẻ như không hề để ý gì đến khuôn mặt đang dần chuyển sang trắng bệch của tôi lúc này. Chuyện bố mẹ cô ấy ở lại trường quay (cả bố và mẹ đầu là đạo diễn) thì tôi không còn thấy lạ lùng gì, nhưng…chuyện Hạo Du ở lại qua đêm ở nhà Tú Giang. Ôi trời ơi, Không biết giữa hai người đã có chuyện gì xảy ra chưa, tôi là vợ mà còn chưa được ôm anh ấy cơ mà, hic hic.
Tôi shock quá không nói được lời nào, chỉ cứ đứng lặng người đi nghe hai người nói chuyện vô cùng tình cảm. Hạo Du cứ cầm tay Tú Giang, cũng cười tươi lắm, sao anh chẳng nghĩ tới tôi đang ở đây chứ, tôi đang ghen (tị) với Tú Giang lắm đây nè, hic.
_Thôi, bọn tớ đi ra nha, cậu đi tiếp nhé!
Tú Giang nháy mắt với tôi rồi đi ra. Lớp Hạo Du ở tầng 8, đã đến rồi đây, tôi còn phải lên tầng 12 cơ. Tôi chào hai người rồi lại tiếp tục đứng trong tháng máy. Thoáng chốc, nó đã đưa tôi lên đến tầng lớp tôi. Tôi thong thả bước ra, tuy hơi bận tâm chuyện vừa nãy của Tú Giang và Hạo Du nhưng cảnh vật sáng sớm còn đọng hơi sương khiến tôi thấy vô cùng thoải mái. Tôi vừa đi vừa cười, bỗng có người xuất hiện trước mặt – là anh Đình Phong.
_Vịt con, sao em đến muộn thế, anh chờ em mãi.
Nhìn thấy anh, không hiểu sao tôi lại…vui vui mới chết chứ, còn không hề có cảm giác sợ hãi như mấy lần trước. Có lẽ bởi vì tôi nhận ra anh chẳng giống như “thiên hạ” đồn đại gì cảm thật là “vớ vỉn” quá đi.
Bước tới chỗ anh, tôi nhoẻn cười nhí nhảnh. Anh nhìn tôi ngẩn ra rồi bỗng quay mặt đi luôn chứ. Chưa hiểu gì, tôi vội bước nhanh về phía anh thì đột nhiên bị anh cốc vào đầu một phát đau điếng. Tôi phụng phịu:
_Đau quá, hic hic, sao đánh em, huhu.
Tôi nũng nịu vậy thôi, không ngờ anh tin thật, cứ luống cuống xoa đầu cho tôi rồi rối rít xin lỗi, nhìn ngộ quá khiến tôi phải phì cười.
_Anh ngố ạ, em chỉ giả vờ vậy thôi mà. – tôi cười.
_Là…là giả vờ sao. – mặt anh bỗng nghệt ra, nhìn…dễ thương kinh khủng >.<
_Hì, em đùa anh thôi. – tôi lè lưỡi.
_Thế thì đáng bị cốc đầu thêm cái nữa.
Nói rồi, Đình Phong đuổi liền theo tôi, làm tôi vừa chạy vừa lo cười. Mải chạy nhanh quá mà tôi bị trượt chân và…ngã oạch một phát. Tôi lồm cồm bò dậy, nhưng sao chẳng đau đớn gì thế này, tôi ngã mạnh phết mà. Sao lại còn thấy…êm êm. Bỗng nhiên, tôi nghe thấy tiếng nói từ…bên dưới.
_Vịt con, em đè chết anh rồi đây này.
Oái, hóa ra là tôi ngã lên người anh, bảo sao đã không đau lại còn thấy êm nữa >.<. Tôi liền đứng ngay dậy và định kéo anh lên. Nhưng không hiểu sao, nặng quá không kéo nổi TT_TT. Bất chợt, tôi lại bị anh kéo xuống vào ôm chặt lấy >.<. Tôi đỏ bừng mặt, vừa ngồi dậy vừa mắng anh:
_Anh làm gì vậy, hic, buông em ra.
Nghe tôi phản đối kịch liệt quá, anh đành phải buông tay ra, còn giúp tôi đứng dậy nữa. Sau đó anh mới phủi quần áo và đứng lên, cười gian:
_Anh lỡ tay thôi mà mắng anh gì ghe thế, hihi.
_Lỡ tay này.
Vừa nói, tôi vừa véo má anh một cái rồi cười, nhìn anh kìa, dễ thương thế chứ.
_Ơ, em đừng có như vậy chứ.
_Sao cơ ạ? – tôi làm mặt ngố.
_Đừng có cười đáng yêu như vậy.
Anh nói rồi vội quay di luôn. Ha ha, tôi thấy anh đỏ mặt rồi nhé.
_Eo ui, mặt anh đỏ bừng lên rồi kìa. – tôi lè lưỡi trêu. 
_Kệ…kệ anh chứ.
Đình Phong bối rối rõ ràng. Nhìn vẻ mặt anh lúc này mà tôi lại càng buồn cười hơn, cứ đứng toe toét cười mãi. Rồi chợt thấy áo anh vẫn còn bẩn, tôi vừa phủi cho anh vừa mới chợt nhớ ra lý do mình đến sớm. Tôi cuống cuồng, chân tay vung loạn xạ:
_Thôi chết rồi, em phải quét cầu thang, chết rồi…
Nói rồi tôi vội vàng vàng chạy vào trong lớp mang chổi và thùng rác ra ngoài. May mà mới hơn sáu rưỡi có một tý.


_Ơ…sao em…
_Em bị phạt, hic, tại hôm thứ hai đi học muộn (tại anh chứ ai TT_TT)
Sao lại vậy, dừng lại đi.
Anh nói rồi kéo tay tôi.
_GÌ vậy ạ, sắp muộn rồi đó.
_EM mới vào trường nên đúng là chẳng biết gì cả. Chưa có luật nào bắt học sinh đi quét dọn thế này cả.
_Ơ…ý anh là sao. – mặt tôi thộn ra.
_Ý anh là em bị mấy ông giáo “bắt nạt” rồi chứ sao, cất đồ đi, tý anh bảo với thầy em cho.
_Nhưng…nhưng…vậy được không ạ?
_Được mà, em cất đồ vào đi, không sao đâu.
Nghe anh nói có vẻ chắc chắn, tôi cũng nghe theo, cất luôn đồ vào rồi lại ra đứng với anh, đến giờ mà mới có lác đác vài người đến.
_Anh này, anh ở lớp năng khiếu thật ạ?
_Thật chứ sao không, em không tin anh à, hay là coi thường anh. – nói rồi anh quay ra nhìn tôi, vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng.
_Đâu có, thì em nghe đồn…
_Đồn anh là thủ lĩnh nhóm học sinh hư của trường chứ gì? – anh cười.
_Vâng…vâng ạ.
_Đồn anh chuyên đi phá phách, gây rối đúng không?
_Đúng…đúng rồi ạ.
_Thì đúng vậy. – nói rồi anh bỗng cười phá lên.
Tôi há hốc miệng, gật gật cái đầu.
_Thế em nghĩ anh tốt lắm à?
_Ừ thì…ít nhất cũng không phải như thế.
_Hì, anh hư lắm, không như anh nghĩ đâu. – anh bỗng cười hiền.
_Em…không tin, nhìn anh, không giống.
_Thế hôm đầu tiên em gặp anh thì sao? Em không sợ anh hả?
_Thì hôm đó cũng thấy sợ sợ, nhưng giờ hết rồi.
Tôi thật thà nói. Rồi Đình Phong lại xoa đầu tôi, nhìn mặt anh hiền thế kia cơ mà.
_Anh rất thích cái cách em thành thật như thế, hihi. Lúc em sợ nhìn mặt em cũng rất dễ thương, đặc biệt là lúc cố tỏ ra cứng cỏi trước mặt anh, hehe.
_Eo, anh cứ trêu em. – tôi ngượng chín mặt.
_Vịt ngốc, anh phải về lớp đây, kẻo lại gây rắc rối cho em.
_Ơ, đợi đã.
_Gì vậy vịt con?
Thấy anh nói rồi vội vàng quay lưng đi, tôi bỗng nhiên cảm thấy tiếc nuối nên gọi thế chứ có định nói gì đâu. Tôi xua tay, khẽ cười:
_Dạ không ạ.
Thấy tôi không định nói gì, anh vẫy tay rồi đi thẳng. Tôi cũng vẫy chào anh, đang định đi về lớp thì lại thấy anh gọi tôi.
_À, vịt con này.
Tự nhiên thấy anh quay lại, tôi lại thấy vui thế. Anh lại gần tôi rồi nói:
_Chiều nay lớp anh thi đấu, em đi xem cổ vũ cho anh nhé, được không?
_Dạ vâng, được thôi ạ.
Đồng ý như vậy chứ tôi có biết anh chơi môn thể thao gì đâu. Chưa kịp hỏi, Đình Phong đã chào tôi rồi chạy biến luôn mất. Tôi thở dài hơi tiếc nuối rồi cũng vào lớp. Chiều nay được đi xem anh thi đấu, thấy vui vui làm sao, hihi.



    on Sun Mar 02, 2014 10:19 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp




11.45 a.m
Hôm nay về sớm nên tôi rẽ qua siêu thị mua thêm thức ăn tươi rồi mới về. Không hiểu sao thầy đã không phạt tôi nữa lại còn xin lỗi tôi. Hic, hóa ra tôi phải lao động oan mất cả tuần liền, may mà có Đình Phong.
Tôi mở cửa vào nhà, vừa xách đống thức ăn vào đã thấy Hạo Du ngồi ở sofa xem tivi – hoạt động thường ngày của anh khi rảnh rỗi. Tôi đang định cất tiếng chào thì đã thấy anh quay ra, nhìn tôi trân trối, nhưng ánh nhìn lại lạnh tanh:
_Về sớm vậy?
_Hì, vâng, hôm nay em không phải ở lại nữa. Anh cũng về sớm thế ạ? Đói chưa, em đi nấu cơm ngay đây, mua nhiều thực phẩm lắm nè^^
Tôi vừa nói vừa giơ đống đồ ăn lên như để khoe với Hạo Du, miệng cười toe toét. Tôi đang rất hứng khởi như thế thì bỗng anh nói:
_Thôi, cô cứ ăn một mình đi, tôi ăn rồi.
_Ơ, ăn rồi ạ. – tôi hơi buồn nhưng lại phấn chấn ngay được – em cũng không đói, thôi không ăn, hì.
_Ừ, tùy cô thôi. – anh nói mắt vẫn không rời tivi.
_Hì, thế chiều nay anh có phải đi học không ạ.
_Có.
_Hì, chiều em được nghỉ.
Tôi nói rồi cười một mình, hic, anh chẳng nói gì, khéo lại chẳng biết tôi vừa nói gì nốt. Tôi nhìn anh chán nản, quay lưng định xách luôn túi đồ vào trong bếp. Bỗng dưng, tôi nhớ ra có mấy việc cần hỏi anh, tôi liền quay lại:
_Anh ơi… - tôi rụt rè.
_Gì?
_Chiều nay ở trường có thi đấu gì không nhỉ?
_Có. Sao?
Hic, sao anh kiệm lời thế không biết TT_TT
_Thế có thi đấu gì ạ?
_11 năng khiếu đấu bóng rổ với 12 năng khiếu.
Ra là bóng rổ. Mà phải thôi, Đình Phong cao thế cơ mà.
_Thế…mấy giờ hả anh?
_4 rưỡi.
_Vâng, em biết rồi ạ, cám ơn anh.
_Ừ.
Hỏi xong rồi, tôi không nán lại thêm chút nào nữa mà vội vào trong bếp cất đồ và lên phòng, kẻo lại bị kêu là làm phiền anh ấy. Tôi để cái cặp phịch xuống giường, thở hắt ra một cái rồi nhanh tay lấy túi len để tiếp tục đan. Hôm nay tôi phải cố gắng đan được nhiều hơn hôm qua thôi, để Hạo Du còn mau được quàng khăn tôi tặng nữa chứ. Với lại, đan chậm, nhỡ trời hết rét rồi thì lại chẳng ra làm sao, hic.
“Ọt…ọt…ọt…”
Tự nhiên cái bụng tôi phản ứng dữ dội. Xoa xoa bụng rồi mới biết mình đang…đói. Hóa ra là tối qua tôi ăn linh tinh mấy cái kẹo, sáng nay lại chẳng ăn gì nên giờ mới đói thế này đây. Nhưng mà không thể phí thời gian đan được, tôi phải đan cho xong để Hạo Du được dùng chứ.
Vừa ôm bụng (đói) vừa đan khăn, thoáng cái đồng hồ đã chỉ ba rưỡi. Tôi ngáp ngắn ngáp dài, mắt díp cả lại vì buồn ngủ, lưng lại còn mỏi. Đổi lại cái khăn cũng đã dài gấp rưỡi ban đầu rồi, thích quá, có thế quàng thử được rồi. Nhìn không được đẹp cho lắm nhưng thế này cũng có thể coi là tạm ổn, hihi. Đang định cố gắng đan tiếp nhưng mệt quá rồi, tôi để gọn đồ vào một góc rồi ngủ thiếp đi luôn vì mệt.


* * * * * *
5.30 p.m
_Này, không dậy đi à, muộn rồi đó.
Đang ngủ ngon nghe thấy tiếng gọi làm phiền, tôi mắt nhắm mắt mở ngồi dậy rồi lại nằm phịch xuống giường, trùm chăn ngủ tiếp. Đang càu nhàu không biết ai phá mất giấc ngủ ngon của mình, tôi lại nghe tiếng gọi, cùng với đó là tiếng gõ cửa rất lớn:
_Này, cô có trong phòng không thế, năm rưỡi rồi đó, dậy đi.
Giật mình nghe thấy hai từ năm rưỡi, tôi bật dậy ngay. Lần này thì không nán lại cái giường yêu quý thêm chút nào nữa, tôi nhảy ngay ra khỏi giường. Đã năm rưỡi, tức là…trễ hẹn với Đình Phong một tiếng rồi, hic hic.
_Này, dậy chưa đấy hả, cô làm tôi bực mình rồi đó nha.
Là Hạo Du, hóa ra là anh ấy gọi tôi. Nhanh tay chỉnh lại quần áo và đầu tóc gọn gàng nhất có thể, tôi mới ra mở cửa:
_Em đây rồi.
Tôi thì cố cười trong khi vẻ mặt anh thì rất khó chịu, có lẽ anh gọi tôi nhiều lần lắm rồi.
_Con gái gì mà ngủ kinh thế hả?
_Hì, em xin lỗi. – tôi cười gượng.
Anh nhìn tôi, nói mỗi câu ấy rồi bỏ về phòng luôn, vẻ mặt vẫn vô cùng khó chịu. Tôi vẫn chưa kịp nói xong nên cuống cuồng chạy lên gọi anh lại:
_Đợi đã ạ…
_Gì?
_À, em…em…mặc thế này được không ạ? (tôi đang “chơi “ luôn cả cây mặc nhà màu hồng)
Nghe tôi hỏi, anh nhìn tôi từ…trên xuống dưới rồi mới buông câu trả lời cộc lốc:
_Ờ, được.
Nói rồi anh lại đi thẳng về phòng luôn, cứ sợ tôi gọi hỏi thêm anh cái gì vậy. Anh đi rồi, tôi cũng tự soi mình từ trên xuống dưới, không mấy tin tưởng vào từ “được” của anh nhưng thôi, Hạo Du đã nói vậy, có lẽ là ổn thật.
Không để phí thời gian suy nghĩ khá lâu, tôi chỉ kịp bảo anh ra trường rồi phi luôn xe đi. Ngoài trời lạnh kinh khủng, tôi lao được đến trường mà người rét run cầm cập, đã thế đi đường còn cứ bị mọi người nhìn nữa chứ, có lẽ vì bộ quần áo “thỏ hồng” của tôi lúc này, hic. Bộ quần áo ngủ màu hồng có hình con thỏ rất lớn ở bụng, bịt tai thỏ bông và dép thỏ bông nốt. Thế mà Hạo Du còn kêu được đây, hic, biết thế tôi không nghe lừoi anh.
Gửi được xe rồi, tôi vội chạy nhanh vào giường. Đi vào một đoạn rồi mứoi ngớ người ra là không biết các anh ấy thi đấu bóng rổ ở nhà thi đấu nào (trường tôi có đến bốn khu thi đấu). Tôi chạy tới chạy lui, đến phòng thi đấu nào cũng thấy đóng cửa kín mít rồi, lại không thấy ai cả. Đang sợ Đình Phong không chờ tôi mà về rồi thì tôi chợt thấy anh ngồi bên vườn hoa cạnh nhà thi đấu thứ 4. À, bây giờ tôi mới nhớ ra là chỉ có chỗ này là dành cho bóng rổ thôi, hic, đãng trí đến thế là cùng. Thấy anh vẫn đang chờ mình, tôi đang định chạy vào thì không hiểu sao lại cứ đứng khựng lại rồi bất giác lấy điện thoại ra…chụp lén anh. Nhìn Đình Phong ngồi bên bồn hoa, rất đẹp đấy chứ, hihi. Cất điện thoại vào túi rồi, tôi mới từ từ đi về chỗ anh. Còn đang lo không biết anh có giận không nên mới không dám đi nhanh nữa TT_TT. CHắc là trận đấu đã kết thúc rồi nên anh mới ngồi đây.
Tôi rón rén lại gần rồi “òa” Đình Phong một cái. Nghe tiếng tôi, anh ngẩng mặt lên cười rồi lại nghiêm lại ngay, hic.
_Sao bây giờ em mới đến hả, tại em mà lớp anh thua rồi đó, bắt đền em đấy.
_Ơ, em xin lỗi, em ngủ quên mất. – mặt tôi xị xuống.
_Haiz, vậy mà hẹn sẽ đến cổ vũ đây, biết vậy anh chẳng hi vọng nữa.
Nói rồi anh toan bỏ đi. Tôi vội vàng chạy theo, giọng đầy hối lỗi:
_Em xin lỗi mà, hic hic. Vừa ngủ dậy là em đến trường ngay đó, không kịp thay quần áo nên rét run này. – tôi phụng phịu.
Nghe tôi nói, Đình Phong cũng chăm chú nhìn tôi từ đầu tới chân rồi xoa đầu tôi, cười:
_Thôi được rồi, tha lỗi cho em vì nhìn em rất dễ thương, hihi.
_Thật vậy sao ạ, thế mà em đi mọi người cứ nhìn em.
_Thì tại em xinh quá thôi mà.
Nghe anh nói mà tôi thấy ngượng thế chứ, mặt đỏ ửng lên. Anh lại xoa đầu tôi:
_Hì, dến đây rồi thì đi chơi với anh chứ?
_Đi…đi đâu cơ ạ? – tôi còn phải về nấu cơm cho Hạo Du nữa mà.
_Thì đi ra đây với anh, được không?
_Đừng đi lâu ha. – tôi gật đầu.
_Vậy là em đồng ý rồi hả, ôi vui quá.
Không ngờ anh vui thế, cười rạng rỡ luôn. Rồi anh kéo tay tôi chạy về phía cổng trường.
_Em đi xe chứ?
_Vâng ạ.
_Vậy để xe ở trường đi, đi xe với anh, nhé!
Anh nói rồi nháy mắt một cái rõ dễ thương làm tôi gật đầu mà cứ ngẩn ra. Thấy tôi đồng ý là anh đã chạy ngay vào lấy xe rồi.
_Oái, anh đi xe máy à.
Tôi ngạc nhiên chỉ vào cái xe đen to đùng anh đang đi.
_ Đi xe máy mới vui chứ.
Nói rồi, anh liền cởi áo khoác ra rồi đưa cho tôi.
_Em khoác áo vào khỏi rét này, rồi lên xe đi, à, bỏ cái tai thỏ ra, đội mũ bảo hiểm vào.
Tôi răm rắp nghe lời anh như một đứa con nít, đội mũ bảo hiểm rồi lên xe anh ngồi. Bỗng tôi nhận ra là nếu tôi mặc áo khoác của anh thì anh chỉ mặc mỗi bộ quần áo thi đấu bóng rổ thôi, thế thì lạnh sao chịu nổi chứ. Tôi vội vàng cởi áo ra, đưa ngay cho anh:
_Anh mặc đi, nấu không anh sẽ bị rét mất.
_Anh không sao đâu, em mặc không tí đi lạnh không chịu nổi đâu.
_Em mặc thế này đủ ấm rồi mà, hic, anh mặc đi, không em áy náy lắm.
_Vịt ngốc, thôi được rồi, anh mặc, nhưng rét em phải nói ngay đó nghe chưa.
_Vâng, em biết rồi mà, hì hì.
_Vậy thì bây giờ bám chặt lấy anh đi, coi chừng ngã ra đằng sau đó.


Nghe lời, tôi liền bám chặt ngay vào áo anh. Bất ngờ, chiếc xe lao lên phía trước với tốc độ chóng mặt làm tôi bám anh rồi vẫn cảm giác như mình sắp lao ra khỏi xe. Cuối cùng, tôi đành ôm chặt lấy anh cho đỡ sợ, mắt nhắm tịt. Chiếc xe lao đi như bay được một lúc thì dừng lại. Lúc này tôi như mới hoàn hồn, liền mở mắt ra nhìn.
_Woa, đẹp quá.
Tôi reo lên đầy thích thú, trước mặt tôi là màu xanh trong mát của biển và bầu trời. Tôi vội xuống xe và chạy ù ra biển. Gió mát lạnh làm tôi như tan hết bao muộn phiền. Tôi hòa mình vào khoảng không gian rộng lớn ở đây, thích thú xoay mấy vòng rồi lại tiếp tục chạy xuống. Phía xa xa, tôi nghe thấy có tiếng Đình Phong gọi:
_Vịt con, cẩn thận kẻo ngã đó nha.
Tôi quay lại cười với anh rồi lại chạy tiếp. Đến gần, biển rộng và xanh ngắt, hòa với màu trong xanh của trời mây. Tôi để dép ở bờ rồi tung tăng xuống nước.
_Cẩn thận coi chừng ngã bây giờ.
Hóa ra Đình Phong đã xuống đến đằng sau tôi kia rồi. Tôi nhoẻn cười, vẫy anh:
_Đình Phong, anh ra đây đi, nước mát lắm.
Vừa nói tôi vừa hất nước nghịch ngợm, gì chứ biển là tôi thích lắm lắm. Anh tháo giầy với tất rồi cũng chạy ra chỗ tôi:
_Mát nè.
Nói rồi anh hất nước vào tôi, ướt sũng nhưng vui lắm. Hai bọn tôi đuổi nhau mãi trên bờ biển cho đến lúc mệt lử và rét run^^. Sau đó tôi ngồi xuống cạnh anh trên bờ và xem anh xây lâu đài cát. Anh khéo tay lắm nhé, nhìn anh làm rõ đẹp luôn nhưng tôi chỉ thích phá anh thôi. Đình Phong cứ xây cao là tôi lại phá, hihi. Mỗi lần như vậy, anh lại quay ra “lườm” tôi một cái. Đấy là anh nói chứ tôi thấy đâu phải lườm, anh còn cười kia kìa.
_Em có lạnh không vịt con?
Bất chợt anh hỏi tôi.
_Không ạ, nhưng em đói. – tôi vừa nói vừa xoa bụng.
_Ừ nhỉ, anh cũng thấy hơi đói rồi. Vậy mình đi ăn nhé, hay chờ anh mua thức ăn về đây.
_Mua về đây ạ. Anh mua socola anh nhé.
Tôi cười hào hứng. Anh gật đầu ngay rồi nhìn tôi dịu dàng lắm. Trước khi đi, anh còn cởi áo khoác ra và mặc vào người tôi, dặn dò:
_Ngồi đây và chờ anh, em đừng đi đâu linh tinh đấy nghe chưa, anh sẽ về nhanh thôi.
_Vâng, em biết rồi ạ. Anh cứ làm như em là trẻ con vậy.
Anh cười rồi xoa đầu tôi:
_Biết đâu đấy, nhỡ em bị bắt cóc thì sao, dễ thương thế này cơ mà. À, mà cho anh số điện thoại đi.
Tôi vâng dạ rồi đọc số điện thoại cho anh. Lưu xong anh lại xoa đầu tôi rồi mới đi, hình như anh thích xoa đầu tôi lắm thì phải. Đứng nhìn anh đi khuất tôi mới lại ngồi xuống. Trời đã nhá nhem tối, ngồi một mình trên biển tôi cũng thấy sợ sợ, đã bảy rưỡi rồi. Đột nhiên, tôi nhớ đến Hạo Du. Không biết anh ấy đã ăn gì chưa, có ai nấu cho anh không đây, hic, nhỡ anh đang chờ tôi về nấu cơm thì…TT_TT.
_Này cô em, sao lại ngồi một mình thế này, có cần bọn anh góp vui cùng không.
Đang nghĩ vẩn vơ, tôi giật mình nghe tiếng nói từ phía trước mặt, có hai người con trai tiến lại phía tôi. Thấy có cảm giác nguy hiểm, tôi vội đứng lên rồi lùi ngay lại:
_Ơ, các anh là ai.
_Bọn anh là ai á, đi cùng anh thì biết ngay. – một trong hai tên cười vang.
_Tôi đâu biết các anh là ai, đi chỗ khác ngay.
Tôi thấy sờ sợ nên cùng chạy ngay. Bất ngờ, có một bàn tay nắm chặt lấy cổ tay tôi kéo lại, tôi sợ quá hét toáng lên:
_Cứu với, cứu tôi với.
_Haha, ở đây làm gì có ai mà cô em đòi cứu. Thôi, cứ ngoan ngoãn đi theo bọn anh đi.
_Đừng, tránh xa tôi ra.
Tôi hét lên rồi cắn mạnh vào tay đang giữ lấy tay mình rồi lại vùng chạy. Có lẽ tên kia đau quá nên phải buông tôi ra, còn đang rất giận dữ kia:
_Con ranh, bắt nó lại.
Tôi cố gắng chạy thật nhanh, vừa chạy vừa rơm rớm nước mắt vì sợ. Nhưng là đường cát, lại tối nên tôi chạy cứ bị lún chân rồi cuối cùng ngã ngay xuống. Thoáng chống, hai tên kia đã đuổi kịp tôi. Chúng quây lấy tôi, cười ghê rợn:
_Haha, cô em thoát thế nào được, ngoan ngoãn đi theo bọn anh đi.
Nói rồi tên đó kéo ngay tay tôi đứng dậy. Tôi vùng vằng, tuy sợ nhưng nhất định không chịu theo chúng. Thế rồi, bỗng nhiên một bàn tay nào to lớn hơn từ phía sau nắm lấy tay tôi, rồi bàn tay kia bị đẩy ra. Tôi quay ngay đầu lại, suýt hét lên vì mừng. Cuối cùng Đình Phong cũng đến rồi, tôi vội vàng đứng lên nép sau anh, mắt vẫn còn ngân ngấn nước:
_Đình Phong…


_Em không sao chứ, anh đến rồi đây. M* kiếp, đứa nào dám bắt nạt người của tao đấy.
Đình Phong vừa quay ra nhìn tôi dịu dàng xong lại nhìn vào bọn kia với đôi mắt sắc lạnh đến đáng sợ, còn lời nói thì....
Tự nhiên tôi thấy còn sợ hơn cả vừa nãy, cứ nép sau anh không hiểu sẽ có chuyện gì xảy ra tiếp theo. Hai tên kia bây giờ tôi mới nhìn rõ mặt, bọn họ trông cũng có vẻ…giang hồ lắm TT_TT.
_Định chơi đùa chút thôi, sao, trên mặt con nhỏ đó có ghi tên mày à? Thấy nó ngồi một mình buồn nên muốn đến góp vui tẹo thôi, không được hả? – tên kia vừa nói vừa nhổ nước miếng.
_Tất nhiên là không được rồi, đồ của tao động vào mà chưa xin phép thì cũng đáng bị “phạt” rồi, còn chưa kể, là người của tao. Bọn mày tính sao đây, để cô ấy khóc rồi phải không hả, còn dám đụng cái bàn tay bẩn thỉu kia vào tay cô ấy nữa.
Đình Phong vừa nói vừa kéo tay tôi đưa lên làm tôi giật thót cả mình. Rồi anh lại nhẹ nhàng để tay tôi xuống, không nói với tôi lời nào. Không hiểu sao tôi thấy người cứ run lên bần bật không có nguyên do. Nhìn mặt Đình Phong lạnh như băng, ánh mắt thì như tỏa ra những tia sáng lạnh lẽo, còn chưa kể, điệu cười nửa miệng của anh làm tôi thấy sợ cái người tên Đình Phong mà tôi đang nép sau đây. Nhưng không dám nói gì, tôi chỉ cứ đứng yên sau anh nghe tiếp chuyện.
_Giờ tính sao á, thích thế nào thì chiều, tưởng bọn đây sợ hả? Giỏi thì hai đánh một, thử xem.
Một trong hai tên nói với giọng thách thức. Tôi lén nhìn vào mặt Đình Phong, không một chút biểu cảm. Rồi anh ấy quay lại, hai tay khẽ đặt lên vai tôi:
_Ở đây chờ anh, giải quyết nhanh thôi ý mà, đừng đi đâu đấy.
_Ơ, Đình Phong…
Tôi chưa kịp nói gì, Đình Phong đã theo lời thách thức của bọn kia cùng đi ra một quãng xa, hic. Tôi không biết sức của Đình Phong thế nào nhưng một đánh hai đâu có phải dễ dàng gì. Tự nhiên tôi thấy lo cho anh ấy kinh khủng, định chạy ra xem nhưng thoáng cái ba người kia đã biến đâu mất sau màn sương tối đen mịt mùng. Mùa đông mà, trời nhanh tối lắm. Tôi nhìn quanh quắt, vẫn không thấy bóng dáng anh đâu. Tôi run run rồi từ từ ngồi xuống, thực ra là sụp xuống. Sao tôi chỉ biết ngồi một chỗ, bất lực thế này. Chẳng biết phải làm gì cả, chỉ biết ngồi im chờ Đình Phong quay lại. Thực ra bọn kia đâu có làm gì tôi, tôi cũng chẳng phải là “người của anh” như Đình Phong nói. Tôi biết anh ấy muốn bảo vệ tôi nhưng chuyện đánh nhau thì…Quả thực là tôi rất sợ mấy vụ xô xát này, còn chưa bao giờ dám nhìn tận mắt nữa cơ. Mà tuy mới gặp Đình Phong nhưng tôi thấy anh chẳng như lời đồn tí nào, nhỡ anh ấy bị thương…hic hic, lại còn vì tôi nữa chứ. Sao tôi lo cho Đình Phong đến thế này, anh ấy rất tốt với tôi mà TT_TT
Ngồi chờ mà lòng như có lửa đốt, tôi quyết định đứng lên rồi đi tìm Đình Phong với hai tên kia mặc dù chẳng biết ba người đang ở đâu. Rồi bất chợt, tôi nghe thấy tiếng léo nhéo từ đằng xa. Căng mắt ra nhìn mới thấy Đình Phong đang quay lại cùng với hai tên đó, coi bộ dạng chúng rất thảm hại.
_Xin lỗi cô ấy ngay.
Dẫn chúng đến gần tôi, anh quát.
_Xin…xin lỗi cô ạ.
_Nói to vào.
_Xin lỗi cô, bọn này trót dại, mong cô tha thứ.
Nhìn chúng mặt mày bầm tím, máu ở mũi và miệng lại còn đang chảy ra, tôi nhìn cũng thấy tội nghiệp. Chúng cứ khép nép trước tôi, mắt nhìn tôi đầy sợ sệt cứ như tôi vừa làm gì chúng vậy. Tôi cũng không dám nhìn chúng nữa liền ngước lên nhìn Đình Phong:
_Anh…anh làm gì mà ghê thế, thả chúng ra đi.
_Em muốn tha cho chúng hả?
_Chúng thế này rồi, anh…anh còn muốn thế nào nữa. – tôi méo mặt.
_Ừ thì anh cũng để bọn nó sống sót trở về đây để xem em có tha thứ không thôi mà, nếu không thì đã đi chầu ông bà chúng luôn rồi.
_Tha…tha đi.
Tôi nói rồi quay ngay mặt đi, cảm thấy không dám nhìn vào anh cũng không dám nhìn vào chúng nữa. Rồi chúng cũng được anh thả ra và chạy biến. Trước khi chạy còn rối rít cám ơn tôi, coi bộ khác hẳn với thái độ lúc này. Tôi ngồi sụp xuống cát, thở dài, không nhìn anh. Đáng lẽ ra thấy anh trở lại rồi tôi phải vui lắm chứ nhưng thấy anh đánh chúng như vậy lại không vui lên được. Dã man quá!
_Sao thế, vẫn còn thấy giận bọn chúng phải không, để anh lôi bọn chúng về cho em “xử” tiếp nhá.
Đình Phong ngồi xuống bên rồi ghé sát mặt tôi. Tôi chỉ nhìn anh buồn buồn:
_Chúng chưa làm gì em mà.
_Với anh thế là không được. Không bảo vệ được em ngay từ đầu, anh xin lỗi, em sợ lắm phải không?
_Thôi, không sao. Chẳng phải anh quay lại đúng lúc rồi đó sao.
_Thế sao lại có vẻ mặt kia chứ?
_Anh…làm em thấy sợ.
Tôi nhìn vào mắt anh mà nói. Đúng, tôi đang rất sợ anh. Hóa ra đây là con người thật của anh sao? Có thể dễ dàng khiến người khác bị thương như vậy mà mặt cứ lạnh tanh, đến một chút biểu cảm cũng không có.
_Nếu anh không đánh chúng thì sao bảo vệ được em.
_Anh…đang cho…em thấy…con người thật của anh đấy à.
Tôi ngập ngừng.
_Anh là như vậy đấy. Đối xử với em khác quá nên không nhận ra nữa hả. Nếu em sợ anh thì thôi anh không ép em phải quen một người như anh đâu.
_.......
_ Anh không tốt như em tưởng tượng đâu.
_Em…đã rất lo cho anh. Không ngờ anh mạnh đến thế.
_......
_Vậy sao tự nhiên lại muốn bảo vệ em?
_Em nhỏ bé thế này ai mà chẳng muốn bảo vệ chứ.
_Nhỡ anh bị thương thì sao? Em sẽ rất áy náy.
_Từ bây giờ em cứ coi bảo vệ em là nhiệm vụ của anh đi được không. Hoặc cứ cho là anh muốn vậy cũng được. Anh có sao cũng không cần phải áy náy, được không?
_Vậy em có một yêu cầu.
_......?
_Nếu ở cùng em thì anh đừng bao giờ đánh nhau như vừa nãy nữa nhé. Em thích anh cứ hiền như bình thường cơ.
_Ừ, ở bên em thì anh sẽ rất…rất hiền, được không?
_Nhớ lời nói này đó nha, Đình Phong, anh phải hứa với em đấy.
_Ừ, anh hứa mà.




Đình Phong nói rồi lại nhìn tôi, ánh mắt anh dịu dàng khác hẳn vừa nãy, làm lòng tôi như dịu lại. Tôi ngồi yên trên bờ cát chờ anh lấy đồ từ xe ra, là một cái túi rất to, đựng bao nhiêu là socola, cứ như anh mang cả cửa hàng của người ta về vậy =.=. Tôi reo lên hào hứng:
_Woa, toàn loại em thích, hihi.
_Ăn đi kẻo đói. Chắc đói lắm rồi hả.
Anh cười hiền, xoa đầu tôi. Tôi cũng nhoẻn cười, híp tịt mắt luôn. Rồi tôi nhanh tay bóc một thỏi socola cho anh, một thỏi cho mình. Socola là món mà tôi nghiền nhất, đặc biệt là socola Bỉ, ăn mấy cũng không ngán. Nhưng được cái, vóc dáng tôi chỉ “không được cao lắm” thôi, chứ không phải là dạng vừa béo vừa lùn. Người tôi cũng thon thả ra phết đấy, hehe.
Ngồi bên cạnh ăn socola, chốc chốc tôi lại quay sang anh. Bắt gặp ánh mắt anh thì lại cười toe. Trời càng tối càng lạnh buốt, nhưng sao…ở bên anh tôi thấy ấm áp đến thế, lại còn cảm thấy vô cùng an toàn nữa. Mới có quen nhau không lâu mà tôi đã thấy rất yêu quý anh rồi. Cho dù ban đầu còn có chút thành kiến, nhưng bây giờ thân thiết rồi mới biết Đình Phong rất tốt bụng, lại hiền lành và dịu dàng nữa. Đình Phong như một luồng gió mới trong lành thổi vào cuộc đời tôi. Được ở bên và nói chuyện với anh, tôi thấy thoải mái và vui vẻ vô cùng. Đình Phong mang lại cho tôi sự an toàn và ấm áp mà ở bên Hạo Du tôi chưa bao giờ có…
Đang ăn, anh bỗng quàng tay qua vai tôi:
_Em lạnh hả?
_À, cũng bình thường thôi ạ.
Nói rồi, tôi vội cầm tay anh rồi bỏ ra, dù sao, tôi cũng đã có chồng rồi, cho dù Hạo Du không yêu tôi tôi cũng không thể gần gũi quá như vậy với Đình Phong được. Nhưng mà hình như thấy tôi như vậy, Đình Phong mặt bỗng nhiên cứ buồn buồn. Từ lúc đấy, anh không nói gì nữa. Tôi làm anh buồn chăng, oái, tôi có làm gì đâu nhỉ.
_Em no chưa, muộn rồi đấy, mình về nhé.
Sau một hồi im lặng, anh mới cất lời. Tôi gật đầu nhẹ rồi đứng lên.
_Em mang đống socola này về nhé, bao giờ buồn thì ăn.
_Vâng. – tôi lý nhí.
Thực ra từ lúc anh im lặng, tôi cũng có ăn nữa đâu nên bây giờ vẫn thấy hơi đói, hic. Nhưng không dám nói ra, tôi xách đống đồ rồi lên xe máy đằng sau anh.
_Anh đưa em về nhà luôn nhé! – Đình Phong quay lại hỏi tôi.
_Ơ, không được, em phải lấy xe chứ.
_Muộn rồi, anh đưa em về nhà rồi mai lấy xe sau.
_Mai em không có xe đi học.
_Anh đến đón em, được không?
_Không, em không thích đâu, đưa em đến trường đi!
Chết rồi, tôi vội vàng trả lời, chẳng nghĩ xem Đình Phong nghĩ gì cả. Liệu anh có giận tôi không nhỉ, sao chẳng thấy anh nói gì, cứ im lặng vậy thôi. Anh đưa luôn tôi đến trường mà không nói thêm lời nào nữa. Tự nhiên tôi thấy buồn buồn làm sao.
Ngồi sau anh, tôi muốn bắt chuyện lắm nhưng không dám. Sắp đến trường tôi rồi, hic.
_Xuống đi em.
Anh nói lạnh lùng y hệt Hạo Du vậy đó. Tôi lặng lẽ xuống xe rồi đi thằng vào cổng trường mà không nói lời nào. Tôi muốn anh giúp lắm nhưng sợ anh không đồng ý. Bất chợt, anh gọi tôi rồi chạy lại gần:
_Vịt con, em ở đây chờ đi, anh lấy cho.
Thấy anh nói thế, tôi vui lắm, gật đầu lia lịa. Anh đi vào thoáng chốc đã ra.
_Có cần anh đi cùng về không?
Rút kinh nghiệm vừa nãy, tôi định gật đầu luôn nhưng lại chợt nghĩ đến Hạo Du. Tôi liền bảo anh:
_Thôi, em về được anh ạ, anh cũng vào trường luôn đi kẻo lạnh. – tôi vừa nói vừa cởi áo khoác ra trả anh.
_Em đi một mình được chứ? – anh có vẻ rất lo lắng cho tôi.
_Được mà. – tôi cười.
_Hì, vậy nhớ đi cẩn thận, về anh sẽ gọi cho em, được chứ? – anh lại xoa đầu tôi.
_Vâng, em về nha, chào anh,
Anh vẫy chào tôi rồi đi vào, tôi cũng vội đi luôn. Không biết tôi về Hạo Du có nói gì tôi không đây, giờ đã là chín rưỡi rồi.




* * * * * *
9.45 p.m
“Cạch…cạch…”
Tôi bước vào nhà và nhìn ngay thấy Hạo Du, anh ấy đang ngồi trên sofa kia. Thấy tiếng mở cửa, anh liền quay lại:
_Đi đâu mà giờ mới về?
_Dạ em…
_Thôi khỏi giải thích nhiều, dù sao, chuyện của cô cũng chẳng liên quan gì đến tôi.
Mặt tôi, sau khi nghe anh nói, phải tả là y hệt cái bánh bao mốc. Tôi ỉu xìu. Anh vô tâm thế đấy, chẳng thèm muốn biết xem tôi đi với ai nữa. Tôi thở dài rồi đi lên phòng, cũng chẳng hỏi anh đã ăn chưa. Giờ này chắc anh đã ăn rồi. Tôi cũng đã ăn no rồi nên tối nay phải chăm chỉ đan khăn tiếp thôi.
Ngồi thu lu một mình trên giường, hai giờ sáng, tôi vẫn cặm cụi ngồi đan. Cái khăn giờ đã được thêm hai đoạn nữa, nhìn khá là ổn rồi^^. Cứ thế này chắc một hai ngày nữa là tôi đã có khăn để tặng Hạo Du. Phải nhanh biến nó thành quà tặng thôi, thứ ba tuần sau đã là sinh nhật anh ấy rồi. Cái khăn sẽ là món quà tôi tự tay làm cho anh ấy, không biết Hạo Du có thích không, khéo lại cảm động ý chứ ^_^, rồi mỗi ngày đi học anh sẽ quàng khăn tôi tặng. Ý mới nghĩ thế mà tôi đã thấy lòng rạo rực hết cả rồi, mắt cứ sáng rực lên (toàn hình trái tim) thế này chứ mới chết chứ. Quả thực là tôi yêu Hạo Du quá mất rồi.



    on Sun Mar 02, 2014 10:21 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG VII: RÚT NGẮN KHOẢNG CÁCH

Dường như vì việc lần này, tôi với anh đã rút ngắn khoảng cách đi được một chút. Hóa ra anh cũng chẳng phải là ghét tôi, chẳng phải anh vẫn đối xử với tôi như những người con gái bình thường đó sao?

Thứ ba, sinh nhật Hạo Du mà cơ thể tôi bỗng dưng dở chứng. Tôi mệt kinh khủng, chân tay rã rời, đau đầu lại còn đau họng. Mấy hôm trước thì thấy còn bình thường nên coi thường không thèm uống thuốc, lại lười đi mua nên hôm nay mới khổ thế này đây. Hình như là đã thấy mệt mệt từ cái hôm đi chơi với Đình Phong về, lại liên tiếp mấy đêm thức gần đến sáng, nên đến cái ngày quan trọng lại thành ra thế này đây.

Hôm nay có bốn tiết, tôi xin về từ tiết ba vì ở lớp cứ nằm gục ra bàn vì mệt. Cũng may sáng không có nhiều tiết quan trọng lắm, chiều nay cũng được nghỉ, tôi có thể nghỉ một tý tối còn làm cơm mừng sinh nhật Hạo Du. Không biết tối nay anh có đi đâu không, không biết có ở nhà với tôi không nữa, haiz.

Tôi nghĩ rồi mệt mỏi nằm phịch luôn xuống sofa, không thèm lên phòng luôn. Bây giờ vẫn còn sớm, có lẽ tôi sẽ ngủ đi một tý chờ Hạo Du về rồi nấu cơm sau. Hic, đầu tôi đau chết mất thôi TT_TT.

* * * * * *

_Này, dậy đi.

Thấy có tiếng gọi, tôi liền mở mắt. Hạo Du đã về rồi, vậy là tôi đã ngủ gần hai tiếng. Tôi uể oải ngồi dậy, mờ mờ thấy anh đang đi lên phòng. Tôi loạng choạng đi vào bếp, thấy căn nhà cứ quay quay, tôi ngồi phịch xuống ghế rồi mới lại đứng lên. Nếu biết tôi về sớm mà chưa nấu gì chắc Hạo Du lại khó chịu với tôi thêm mất.

[…]

_Anh ơi, xuống ăn cơm đi ạ.

Tôi gọi to. Hôm nay tôi chưa mua thêm thức ăn gì nên trong nhà chỉ có rau và một ít thịt băm, làm cũng nhanh nhanh. Tôi dọn ra bàn rồi mới gọi anh. Một lúc sau mới thấy Hạo Du đi xuống, tôi liền xới cơm cho anh.

_Xin lỗi, hôm nay em chỉ nấu ít thế này thôi.

Anh không nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi ăn. Tôi chỉ ăn mấy miếng rau rồi thôi, mệt mỏi làm tôi chẳng muốn ăn gì cả, ăn cũng chẳng thấy ngon. Bỗng dưng, đang ăn anh lại ngẩng lên nhìn tôi, hỏi:

_Cô làm sao vậy?
_Sao…sao là sao ạ?
_À không.

Rồi anh lại cúi xuống ăn nên tôi cũng không hỏi thêm gì nữa. Bỗng nghe thấy chuông điện thoại, là Đình Phong gọi. Tôi tủm tỉm cười rồi ra ngoài nhấc máy.

_Alô, em đây ạ.
_Vịt con đó hả? Em ăn cơm chưa?
_Em ăn rồi ạ, còn anh?

_Anh ăn rồi, sáng không gặp nhớ em quá.
_Hi, sáng em đi học muộn ạ, thôi nhắn tin nha anh ^.~
_Ừ, chào vịt con.
Thấy Hạo Du ăn hết bát cơm, tôi vội giập máy rồi chạy vào chỗ anh.
_Anh ăn thêm chứ, em xới cho nào.
_Cho tôi ít thôi, no rồi. – Hạo Du vừa nói vừa đưa bát cho tôi.
_Anh gầy quá, phải ăn thêm nhiều chứ. – tôi khẽ mỉm cười.
_Có gì đâu mà gầy.
_Gầy mà, hì.

Nhìn anh ăn ngon miệng với đống thức ăn ít ỏi, tôi vui lắm. Cảm giác làm được điều gì đó cho người mình yêu vui thật hạnh phúc, cho dù anh ấy có không yêu tôi đi chăng nữa.

_Thôi, tôi no rồi, cô dọn đi.

Gật đầu nhẹ, tôi dọn rồi rửa bát sạch sẽ, không quên lau chùi bếp. Bỗng thấy có điện thoại, tui ấn ngay nút nghe, là Tú Giang gọi:

_Tú Giang à, tớ Tiểu Minh đây.
_Tiểu Minh à, tối nay bọn tớ tổ chức tiệc sinh nhật cho Hạo Du. Cậu có đến tham gia cùng được không?
_A, tớ á, tớ… - tôi lưỡng lự.
_Sao thế, không đến được à?
_Nhưng là sinh nhật Hạo Du, liệu…cậu ấy có muốn không?
_Hi, cậu là bạn thân của tớ cơ mà. Sinh nhật Hạo Du, anh ấy không muốn tớ vẫn cứ mời cậu, hi, đến nha!
_Ưm…thui, tớ không đến đâu. Tớ ngại lắm, toàn bạn bè của các cậu. Cho tớ gửi lời chúc mừng Hạo Du nhé!
_Không đến thật hả. Thế thôi tùy cậu vậy. Hì, tớ sẽ chuyển lời.
_Hi, vậy bye Tú Giang nhé!
_Bye.

Tôi giập máy rồi thở dài. Tú Giang nói vậy, thì chắc tối nay Hạo Du sẽ chẳng ở nhà ăn cơm với tôi được rồi. Nghĩ mà tự nhiên thấy buồn buồn. Lau dọn xong hết rồi, tôi đi liền lên phòng, lấy cái khăn đã đan cho Hạo Du ra ngắm nghía. Tôi đã đan xong từ hôm qua. Định tối nay làm sinh nhật cho Hạo Du xong sẽ tặng. Vậy mà anh đi ăn sinh nhật cùng Tú Giang với bạn bè của anh ấy, vậy là sẽ không ở nhà với tôi. Vậy tôi đành chờ Hạo Du đi về rồi mới tặng thôi chứ biết làm thế nào đây

* * * * * *

Bước ra khỏi phòng lúc đồng hồ chỉ sáu rưỡi, người tôi cứ chao đảo, chóng mặt đến nỗi không nhìn rõ thứ gì nữa, Hạo Du lại còn cứ đi qua đi lại chỗ tôi, chắc là anh đang chuẩn bị đi đến chỗ Tú Giang. Thấy anh đi ra đến cửa mà không nói gì với tôi, tôi vội chạy theo anh:

_Anh…
_Gì? – anh ngước lên nhìn tôi.
Tôi níu tay anh:
_Anh…anh sẽ về sớm chứ.
_Không biết được.
_Vậy à. Anh…chúc mừng sinh nhật anh. – tôi nhoẻn cười.
_Cảm ơn.

Chỉ nói vẻn vẹn có hai từ như vậy, Hạo Du dắt xe ra ngoài rồi đi luôn, cũng không chào tôi lấy một tiếng. Tôi ngó nhìn theo cho đến khi anh khuất hẳn mới đi vào nhà, hic, tôi đứng cũng không vững nữa rồi.

* * * * * *

Ngồi chờ anh từ sáu rưỡi, đến tám rưỡi, đến mười rưỡi…, giờ đã là gần một sáng, tôi một mình co ro ngồi trên sofa. Sao anh về muộn thế này chứ, tôi mệt quá mắt gần như không mở ra được nữa, đã mấy lần suýt thì gục xuống ghế, rồi lại đi lau mặt cố gắng thức chờ anh. Món quà cho anh, tôi mở ra ngắm không biết bao nhiêu lần rồi, cứ tự hỏi không biết anh có thích không. Mà sao anh vẫn chưa về chứ, tôi sắp không chịu đựng nổi nữa rồi >.<

Kim phút chạy từ từ qua số mười hai, một giờ đúng. Tôi ngước lên nhìn nó rồi thở dài, nhìn ra ngoài trời tối đen như mực, trên đường vắng tanh, vừa nãy còn có tiếng ô tô đi qua chứ giờ thì không có một ai trên đường giờ này cả. Bỗng dưng, tôi nghe thấy tiếng “cạch…cạch”, liền vội ngó đầu ra. Cánh cửa mở toang rồi có bóng người dắt xe vào, vậy là Hạo Du đã về rồi.

Anh đi vào nhìn thấy tôi có vẻ ngạc nhiên lắm:
_Ơ, cô vẫn chưa đi ngủ sao?
_Em chưa. – giọng tôi yếu ớt.
_Ừ, nhìn này. – anh nói với giọng vô cùng hạnh phúc – tôi có khăn rồi nhé.
_Ơ…

Tôi thất vọng vô cùng khi nhìn thấy cái khăn anh đang quàng trên cổ kia. Cái khăn đẹp vô cùng, nhìn anh đeo rất hợp. Nhưng…còn khăn của tôi thì sao? Nhìn anh rạng rỡ thế kia, hẳn là cái khăn do Tú Giang tặng anh. À tôi nhớ ra rồi, chẳng phải hôm lâu lâu Tú Giang đã rủ tôi đi mua len đó sao, đúng là màu khăn này rồi, chắc cô ấy cũng tự tay đan khăn cho anh như tôi.

Tôi hỏi yếu ớt, thở khó nhọc vô cùng, có lẽ vì đang vui quá nên anh cũng chẳng để ý đến tôi:

_Cái khăn đó, là…là Tú Giang tặng anh phải không ạ?
_Ừ, đúng rồi đó. – anh vừa nói vừa mân mê cái khăn, đầy vẻ tự hào. – nó hợp với tôi lắm phải không?

Tôi gật đầu nhẹ, đúng là nó đẹp và rất hợp với anh. Tôi buồn lắm, nhưng không thể để anh biết được nên nhân lúc anh không để ý liền đi lên phòng. Vừa lên đến giường, nước mắt tôi đã chảy ra giàn dụa. Tôi cứ úp mặt vào đầu gối mà khóc, cố không phát ra tiếng. Tôi không biết tôi đã khóc đi bao lâu, chỉ biết tôi khóc rồi mệt quá mà thiếp đi lúc nào không hay.

8 a.m
Mấy giọt nắng yếu ớt cố gắng xuyên qua cửa sổ rồi nhảy nhót trên giường khiến tôi bừng tỉnh giấc. Không biết bây giờ là mấy giờ rồi. Sao tôi không thể cất nổi người dậy thế này. Cố gắng nghiêng người sang bên, tôi cầm điện thoại, nheo nheo mắt nhìn đồng hồ. Đã tám giờ rồi, vậy là tôi đã muộn học rồi sao. Tôi mệt mỏi, định bước ra khỏi giường nhưng thấy đầu cứ nặng trịch, thế rồi lại nằm phịch xuống. Tôi thở dốc, sao người tôi cứ nóng ran thế này, khó chịu quá.



    on Sun Mar 02, 2014 10:24 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp


Hình như có ai đó đang lay người tôi thì phải, tôi còn nghe thấy tiếng gọi nữa, nhưng sao tôi muốn mở mắt ra mà khó khăn thế này.

_Này, cô làm sao vậy, này, dậy đi.

Là Hạo Du, anh đang lay người tôi. Tôi yếu ớt trả lời:

_Hạo…Du, anh…về rồi à?
_Cô sao vậy, sao mặt tái nhợt thế kia?

Rồi một bàn tay mát lạnh chạm vào trán tôi khiến tôi giật mình, quay ngay mặt đi.

_A…lạnh…
_Sao người cô nóng thế này. Này, dậy đi xem nào.

Nghe thấy tiếng Hạo Du nhưng tôi không thể nào mở mắt ra được, cứ nhắm mắt vậy thôi. Rồi hình như lay tôi dậy không được, Hạo Du lại để tôi nằm xuống giường. Một lúc sau, tôi thấy mát mát ở trên trán, lại còn ươn ướt nữa chứ.

_Sao cô cứ ngủ mãi thế, đã ăn gì chưa?

Tôi lắc đầu nhẹ rồi lại ngủ thiếp đi.

[…]

_Ngồi dậy xem nào, ăn tí cháo đi.

Tiếng anh vang vọng bên tai tôi. Lần này tôi cố gắng mở mắt ra nhìn anh. Chỉ thấy mờ mờ khói cháo. Rồi anh đỡ tôi dậy, đưa cho tôi bát cháo nóng.

_Ăn đi.

Nghe anh giục, tôi xúc một thìa cháo nhưng tay run run nên thìa cháo lại rơi xuống. Tôi lắc đầu, nhìn anh mỏi mệt. Thấy vậy, anh mới cầm thìa chóa rồi tự đút cho tôi.

_Nóng. – tôi quay đi.
_Tôi thổi rồi mà. Thôi được rồi, thìa này hết nóng rồi đây.

Tôi vẫn lắc đầu. Tôi chẳng muốn ăn gì bây giờ cả, khó chịu lắm.

_Đừng có mà lắc đầu mãi như thế, cô mà làm sao tôi không chịu trách nhiệm với cha mẹ cô được đâu, ăn nhanh đi.

Nói rồi, anh lại đưa thìa cháo vào miệng tôi, nhưng tôi không muốn ăn mà, ngửi mùi cháo còn thấy buồn nôn nữa.

_Cô làm tôi bực rồi đó nha, có ăn không thì bảo, hả?

Anh bỗng to tiếng với tôi. Tôi nhìn anh, tự nhiên thấy tủi thân vô cùng. Nước mắt từ đâu cứ thi nhau trào ra. Sao anh lại mắng tôi chứ, tôi đâu có muốn ốm đâu, chẳng phải vì anh nên tôi mới thế này sao. Nếu anh không muốn chăm sóc tôi thì cứ mặc kệ tôi đi, để tôi ra sao thì ra, sao phải khó chịu như vậy chứ.

_Nào, há miệng ra, nhanh.

Thế là tôi vừa ăn vừa khóc, nước mắt rơi vào miệng đắng ngắt, tôi cũng chẳng buồn lau. Sao anh cứ phải làm tôi đau lòng đến vậy.

_Này, cô khóc cái gì chứ hả? Có người đút cho ăn mà còn khóc nữa à, còn muốn gì nữa đây.

Tôi vẫn khóc. Mặc dù càng khóc tôi càng thấy buồn và tủi thân hơn.

_Anh…đi đi, em…không cần.

Cố gắng mãi tôi mới nói ra được, giọng nghẹn ngào.

_Mặc kệ cô đấy.

Nói rồi anh tức giận và bê luôn bát cháo bỏ ra ngoài. Tôi nhìn theo anh và lại khóc dữ hơn. Tôi khóc, lâu lắm, chỉ đến khi tôi mệt lả đi và không thể thở được nữa mới thôi. Tôi trùm kín chăn. Sao tôi lại vô dụng thế này, đến thở cũng không đủ sức nữa, hay là tôi…



Đang nằm ngủ mê mệt trong chăn, tôi bỗng thấy điện thoại rung rung, hình như là có điện thoại. Tôi cố gắng xoay người, cuối cùng cũng tìm thấy nó.


_Ai…đấy ạ?
_Vịt con, anh đây mà, em không nhận ra sao?
_A…vâng, em biết rồi ạ. – tôi vừa nói vừa thở mệt.
_Sao sáng nay em không đi học, anh hỏi nhỏ bạn em thì nó bảo vậy. Em sao thế, mệt à?
_Không…em có sao đâu ạ, em dậy muộn thôi, hì.
_Thật không? Thế em đã ăn gì chưa?
_Em…

Nói đến đây, tôi bỗng nghẹn ngào, không nói thành lời nữa. Tôi khóc trong điện thoại:

_Anh ơi, em…
_Vịt con, em làm sao thế, sao em lại khóc, có chuyện gì nói anh nghe đi. Ngoan, đừng khóc…
_Anh à, em buồn lắm, em không muốn sống nữa, huhu…
_Vịt con, sao vậy. À, em đang ở đâu, anh đến ngay.
_Không cần đâu. Em…chỉ muốn…ở một mình thôi ạ.
_Anh lo quá, vịt con, anh không biết em có chuyện gì nhưng em không được làm gì dại dột đâu đấy, nghe chưa.
_Nhưng em…nhưng em phải làm sao bây giờ. Em cô đơn lắm, em nhớ bố mẹ lắm, anh ơi, huhu…

Tôi khóc đến nỗi lạc hết cả giọng đi. Nghe anh nói có vẻ là vô cùng lo lắng:

_Em đang ở đâu vậy hả, vịt con. Em đừng khóc nữa, anh lúc nào cũng ở bên em mà. Em đừng khóc nữa, anh thương em lắm…
_Đình Phong, cảm ơn anh…
_Anh không cần em cám ơn gì cả, chỉ cần em vui vẻ thôi, biết không. Anh lúc nào cũng sẽ ở bên bảo vệ em. Cười lên đi, đừng khóc nữa, mắt sưng lên là thành vịt xấu đó.
_Em…em biết rồi ạ. Em…sẽ không ngốc nghếch nghĩ đến cái chết nữa đâu. – tôi gạt nước mắt.
_Ừ, ngoan lắm. Mà em chưa ăn gì đúng không, mau đi ăn đi không lại đói.
_Vâng…vâng ạ.
_Vậy nhớ ăn nhiều vào đấy. Anh cúp máy đây. Chào vịt con của anh nhé!
_Vâng, chào anh.

Giập máy rồi, tôi cười, thoáng vừa nãy tôi lại nghĩ đến cái chết mới ngốc chứ. Tôi mà chết đi, anh Hạo Du lúc nào cũng được tự do ở bên Tú Giang cho mà xem, không được, tôi phải sống để giữa anh ấy là của tôi chứ.

Nghĩ vậy, tôi liền ra khỏi giường rồi đến trước gương. Sao nhìn tôi lại thảm hại thế này chứ, mắt thì sưng mọng, sắc mặt nhợt nhạt, đến môi cũng trắng luôn. Tóc tai bu xù, rối tung hết cả lên. Tôi vừa lấy lược chải tóc vừa thầm nghĩ, tôi như vậy thì làm sao Hạo Du có thể thích được chứ. Thế rồi tôi khẽ mỉm cười, tôi phải vui lên, đã là gì đâu nào, tôi sẽ còn ở với anh lâu hơn nữa, nếu cứ thế này sẽ làm anh càng ghét tôi thêm mất thôi.

Đi xuống nhà, tôi thấy Hạo Du đang ngồi sofa xem tivi. Lúc nãy tôi thật không phải mà, anh đã chăm sóc cho tôi như vậy mà tôi còn làm anh giận nữa, tệ quá.

Đến trước mặt anh, tôi cười tươi:

_Anh à, anh đã ăn gì chưa?

Hạo Du chỉ lạnh lùng lắc đầu chứ không đáp.

_Em nấu gì cho anh ăn nha >.^
_Tùy.
_Hì, vâng ạ.

Nói rồi tôi đi thẳng luôn vào bếp, mặc dù bước đi vẫn còn xiêu vẹo vì tôi vẫn cảm thấy chóng mặt. Nhưng không sao, tôi vẫn cố gượng được. Tôi nhanh chóng mở tủ lấy thức ăn rồi cố gắng nấu toàn món ngon cho anh. Cũng may mà chiều qua trong lúc chờ anh tôi đã tranh thủ mua thực phẩm về để đầy tủ.

Đặt đĩa thứ ăn cuối cùng lên bàn, tôi mới ra tận nơi mời anh:

_Anh, em nấu xong rồi, mình ăn cơm thôi ạ.

Nói rồi, tôi khẽ cười nhưng Hạo Du thì không nói lời nào cả. Anh cứ lẳng lặng đi vào bếp rồi ngồi xuống bàn ăn đã được dọn sẵn.

_Hôm nay anh ăn nhiều vào nhé, em nấu nhiều lắm mà.

Tôi vừa nói vừa xới cơm cho anh, tự nhiên lại thấy choáng váng quá.

_Mời anh ạ.

Rồi tôi cũng cúi xuống ăn, nhưng vẫn mệt nên ăn món gì cũng thấy khó chịu. Nhưng không để anh ăn mất ngon, tôi vẫn cố làm bộ mặt tươi tỉnh, tiếp thức ăn cho anh đều đều.

_Cô cũng ăn đi chứ?

Thấy anh hỏi đến mình, tôi hơi ngạc nhiên rồi nhìn anh, lại cố cười:
_Thì em vẫn ăn mà.
_Ăn nhiều vào.

Hạo Du nói lạnh băng nhưng tay lại gắp thức ăn vào bát tôi. Tôi thấy vậy mà xúc động không tả nổi. Cảm giác cứ như tôi là người hạnh phúc nhất thế gian vậy.

_Cám…cám ơn anh nhiều. – tôi xúc động không nói thành lời nữa.
_Ơn huệ gì, mau ăn đi. Mà…cô đỡ mệt hơn chưa.
_À, đỡ nhiều rồi ạ.
_Ờ, tôi hỏi thế thôi. Lần sau, sức khỏe của mình thì tự lo lấy, đừng làm phiền người khác, biết không.
_Vâng ạ. – tôi nhoẻn cười.

Không biết đấy có được coi là anh quan tâm tôi không nhỉ. Nhưng tôi thấy vui lắm, vui đến nỗi miệng cứ cười mãi thôi không ngậm lại được.

_Sao không ăn đi còn cứ ngồi đấy mà cười nữa.
_Hì, tại tự nhiên anh quan tâm em nên…
_Ai quan tâm cô chứ, là…là tôi cảnh cáo cô đừng làm phiền tôi thôi. – anh bỗng bối rối.
_Hì, vâng, thế nào cũng được ạ, dù sao, em cũng vui lắm. – tôi nháy mắt.
_Đúng là đồ hâm mà, không phân biệt được quan tâm với cảnh cáo mà lại còn vui nữa, haha…

Tôi…tôi có nhìn nhầm, nghe nhầm không vậy, chẳng phải là anh vừa cười sao, cười rất tươi nữa chứ. Tôi cứ ngơ ngẩn mãi vì nụ cười vừa nãy của anh, đẹp lắm ý. Đến nỗi tôi phải véo thử má xem là tôi đang mơ hay thật nữa. Đau đau, vậy là đúng thật rồi.

_Anh…anh ơi, anh cười lại đi, được không ạ. – tôi nài nỉ.

_Ơ, cô làm sao thế. Tôi…tôi không ăn nữa đâu.

Nói rồi anh đứng dậy ngay và bỏ ra ngoài. Tôi cứ đứng nhìn theo anh cười tủm tỉm, Nhìn anh cười dễ thương chết mất thôi. Nụ cười đó chắc tôi sẽ không thể nào quên được mất.

Dọn dẹp bếp và rửa bát xong, tôi liền mặc thêm cái áo khoác định đi ra ngoài mua thuốc, tự nhiên lại bị ốm, hic.

_Đi đâu vậy?

Vừa bước ra đến cửa thì Hạo Du bỗng quay lại hỏi tôi.

_Em đi mua thuốc ạ, hì.

Nói rồi tôi dắt luôn xe ra vì không thấy anh nói thêm gì nữa. Chợt, một bàn tay giữ xe tôi lại:

_Thôi, cô ở nhà đi, tôi đi mua cho.
_Gì cơ ạ? – tôi ngạc nhiên.
_Để tôi đi mua cho. Lên phòng nghỉ đi.
_Vậy…thật chứ ạ. Cám ơn anh nhiều lắm.

Tôi cười tươi, nhìn anh vô cùng cảm kích. Tiễn anh ra đến tận ngoài đường mới đi vào.
Chợt lại thấy anh quay lại.
_Mà mua những thuốc gì?
_Hì, em chỉ đau đầu, đau họng thôi ạ.
_Còn hạ sốt thì sao?

Nói rồi anh liền đưa tay sờ lên trán tôi.

_Vẫn còn nóng lắm. Cô mau đi nghỉ đi. Tý tôi mua về sẽ mang lên phòng cho.
_Vâng, cảm ơn anh ạ.
_Suốt ngày chỉ biết cảm ơn thôi. Vào nhà đi kẻo rét.

Hạo Du nói rồi lên xe phóng ngay đi. Tôi đứng vẫy chào anh mãi mới vào nhà (y con ngốc). Cảm giác được anh quan tâm khiến tôi mừng khôn tả. Sung sướng đến độ người cứ lâng lâng, như được bay lên đến chín tầng mây vậy.

Tôi nhảy chân sáo bước lên phòng, hình như vui quá nên cũng thấy khỏe luôn rồi. Lên giường, tôi liền đắp kín chăn nằm chờ anh về, thấy vô cùng thoải mái. Bỗng thấy cái gì cộm cộm phía dưới lưng, tôi mới lôi ra. Ra là cái điện thoại của tôi. Bật máy lên xem đồng hồ mà tôi không giấu được sửng sốt, 15 cuộc gọi nhỡ và 12 tin nhắn, tất cả đều là của
Đình Phong. Tôi liền đọc lần lượt từng tin một.

1.15 p.m: ”Vit con, em da an chua vay” (Vịt con, em đã ăn chưa vậy)
1.30 p.m: ”Em van chua an xong a, hic” (Em vẫn chưa ăn xong à, hic)
2 p.m: ”Vit con, em dau roi, em ngu roi sao?” (Vịt con, em đâu rồi, em ngủ rồi sao?)
2.15 p.m: ”Sao anh goi, em khong tra loi vay, hic” (Sao anh gọi, em không trả lời vậy, hic)
2.20 p.m: ”Vit con, em dau roi, em khong sao day chu” (Vịt con, em đâu rồi, em không sao đấy chứ)
2.27 p/m: ”Anh goi 10 cuoc roi day, sao em khong nghe may vay vit con, anh lo lam roi ne, hic hic” (Anh gọi 10 cuộc rồi đấy, sao em không nghe máy vậy vịt con, anh lo lắm rồi nè, hic hic)
……
Hic hic, tôi xuống nhà có hơn một tiếng thôi mà Đình Phong đã lo lắng như vậy rồi. Nhấn số anh, tôi đang định gọi thì điện thoại lại rung. Tôi ấn vội phím nghe.

_Vịt con, em sao rồi, em không sao đấy chứ, sao em không trả lời tin nhắn cũng không nghe điện thoại của anh, anh lo lắm em biết không hả, mà sao em không nói gì vậy?

_Hic, anh nói nhiều và nhanh như vậy thì em nói chen thế nào được. Em không sao, vừa ăn cơm xong ạ.

_Vậy à, vậy mà làm anh lo quá đi.
_Em không sao mà.
_Ừ, thế em ăn rồi thì đi nghỉ đi, lần sau anh gọi thì nhớ nghe đấy nhé.

Chưa kịp trả lời anh, tôi đã nghe thấy tiếng gõ cửa cùng với tiếng gọi của Hạo Du nên vội vàng nói với Đình Phong:

_Vâng ạ, em đi ngủ đây ạ, chào anh nha.
_Ừ, ngủ ngoan nhé!

Nghe anh trả lời xong, tôi vội giập máy rồi chạy liền ra mở cửa. Tôi tươi cười:

_Nhanh thế ạ?
_Ừ, tôi có ghi liều lượng rõ ràng đấy, nhớ uống theo.
_Vâng ạ, cảm ơn anh nhiều.
_Không có gì. Cô uống thuốc đi, tôi về phòng đây.
_Vâng ạ, hì.

Rồi tôi chào anh và nhảy luôn lên giường. Ôi, hạnh phúc, hạnh phúc đang ngập tràn cơ thể tôi đây, làm sao không vui cho nổi khi được anh quan tâm như thế chứ. Ước gì tôi ốm thêm lâu lâu nữa, anh sẽ còn quan tâm tôi hơn chứ nhỉ^^. Nhìn bọc thuốc anh mua mà tôi không sao kìm được nụ cười trên môi. Anh còn cẩn thận ghi liều dùng vào đây cho tôi nữa này, từng loại một, thời gian uống…đủ cả. Nét chữ của anh sao mà đẹp đến thế.

Tôi mân mê bọc thuốc một lúc, ngắm nghía chữ anh chán rồi mới rót nước để uống. Rồi tôi cất gọn nó lên tủ, nhất là tờ giấy có chữ của anh này. Thích quá đi mất thôi, thuốc anh mua, đắng cũng thành ngọt luôn rồi.

_Này, dậy đi chứ, tôi đi chơi đây.
_Này, có nghe thấy không vậy.

Hình như tôi nghe có tiếng Hạo Du gọi tôi thì phải, nhưng sao tôi lại thấy mệt quá mà không thể dậy được thế này, nóng nữa chứ. Chỉ có thể mở mắt ra nhìn bên ngoài mờ mờ thôi.

_Này, tôi vào đấy nhá.

Rồi tôi thấy cửa mở và anh đi vào, tôi liền qua ra nhìn về phía anh.

_Cô lại sao rồi đó hả, sao người mướt mồ hôi thế kia.

Thế rồi chăn tôi được kéo bớt ra và có một bàn tay sờ nhẹ lên trán tôi:

_Lại sốt rồi, thật là, muốn đi chơi một tý mà cũng không xong nữa.

Nói rồi Hạo Du đi luôn ra ngoài, một lúc sau lại thấy vào.

_Này, tôi đã nấu mì rồi đây, cô ăn tạm đi rồi uống thuốc. Tôi đi chơi chắc muộn mới về đấy, nghe chưa?

Tôi quay ra nhìn anh gật đầu khẽ rồi lại nhắm mắt, vẫn còn nghe tiếng anh vang vọng bên tai:

_Mì tôi để trên bàn đấy nhá, tôi đi chơi muộn mới về đấy.

Nói rồi anh đi ra và đóng cửa cho tôi nhưng tôi còn đang mệt và buồn ngủ lắm, tôi trùm kín chăn và lại ngủ thiếp đi.

HAO DU’ S POV
Đi chơi với Tiểu Giang mà mình cũng thấy không yên nữa. Không biết cô ta đã dậy và ăn uống gì chưa. Mà chẳng biết cô ta làm cái gì mà ốm mệt như thế nữa. Tự nhiên lại làm gánh nặng cho mình. Nhưng dù sao, lấy nhau rồi mình cũng không thể bỏ mặc cô ta như vậy được. Haiz, phải cố gắng để mọi việc kết thúc nhanh đi để mình có thể lấy Tiểu Giang làm vợ chứ, cứ thế này tổn thọ mất thôi, hic,



    on Sun Mar 02, 2014 10:49 am

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp




Hic, không biết tôi đã ngủ bao lâu rồi, muộn lắm rồi thì phải, trời tối om rồi kìa. Tôi ngồi dậy một cách khó nhọc. Hạo Du đâu rồi nhỉ, tôi nhớ là chiều anh đã nói với tôi cái gì đó mà. Bất chợt, tôi quay sang và nhìn thấy bát mì. À, tôi nhớ rồi. Anh đã mang mì vào cho tôi và bảo là sẽ đi chơi về muộn. Tôi bê bát mì, nguội lạnh rồi, nhưng không sao, là anh nấu thì tôi vẫn có thể ăn được. Nhưng chưa kịp ăn miếng nào, tôi đã lại nghe thấy tiéng bước chân, anh giờ này mới về chăng.


_Này, cô vẫn ngủ sao?


Là anh thật, tôi liền nói vọng ra:


_Em tỉnh rồi ạ, anh vào đi.


“Cạch…cạch…”


_Dậy rồi à, làm gì đấy?
_Em ăn mì ạ. – tôi cười tươi.
_Bây giờ mới ăn à, nguội lạnh rồi còn gì – vừa nói anh vừa sờ vào bát mì – lạnh thế này rồi còn ăn gì nữa.
_Không sao mà, dù sao cũng là anh nấu, em vẫn ăn được.
_Hâm à, bỏ đi, tôi nấu bát mới cho.


Nói rồi anh bê ngay bát mì ra ngoài. Khỏi nói cũng biết tôi cảm động đến thế nào, hic, sao hôm nay Hạo Du lại đối xử tốt với tôi như vậy chứ.


Tôi nằm trên giường, miệng không giấu nổi nụ cười. Đang chờ anh, tôi bỗng nghe thấy tiếng kêu của anh và ngay sau đó là tiếng “Xoảng” khá lớn. Tôi vội chạy ngay xuống nhà.


Anh đang đứng cầm tay nhăn nhó, còn bát mì vỡ bắn trung tóe trên sàn nhà. Đoán ngay ra chuyện vừa xảy ra, tôi chạy ngay đến bên anh, rối rít:


_Anh…anh không sao chứ?


Không kịp để anh nói gì, tôi vội cầm tay anh rồi vặn vòi nước, xoa nhẹ chỗ bỏng của anh dưới làn nước lạnh. Cũng may chỉ là một vết bỏng nho nhỏ, đang đỏ dần lên.


_Anh không sao chứ, đã đỡ đau hơn chưa?


Anh gật gật đầu, mặt bí xị nhìn mà buồn cười.


_Lần sau bị bỏng thì cứ nhúng tay vào nước lạnh là đỡ, bỏng ít thì sờ lên tai, như thế này này.


Vừa nói tôi vừa làm thử động tác cho anh xem. Thế rồi anh cũng bắt chước làm theo y hệt tôi chứ. Mặt ngố ngố nhìn yêu kinh khủng >.< Tôi mỉm cười bảo anh:


_Thôi, để em dọn rồi tự nấu luôn cũng được. Anh ra kia ngồi đi. Để anh làm rồi nhỡ lại bỏng thì chết.


Nghe tôi nói rồi, Hạo Du vẫn còn chưa đi, đứng nhìn tôi trân trối. Đoán được suy nghĩ của anh, tôi lại khẽ cười:


_Không sao, em đỡ mệt rồi, anh ra kia ngồi đi ^.<


Đến lần này, Hạo Du mới có vẻ yên tâm mà đi ra ghế ngồi, thấy anh vẫn còn ôm tay nhăn nhó, tôi lại hỏi:


_Tay anh vẫn đau à?


Anh lại gật gật cái đầu rồi lại nhìn xuống cái tay. Thực ra vết bỏng cũng không có lớn lắm mà, nhưng mà có lẽ vẫn vẫn bôi thuốc thì hơn. Tôi nghĩ rồi liền chạy lên phòng. Hình như tôi còn một tuýp thuốc mỡ bỏng chưa dùng hết nên mang theo. Lật tung túi đồ, cuối cùng cũng tìm thấy nó. Vội vàng chạy xuống ngồi bên cạnh anh, tôi cười:


_Anh đưa tay đây em bôi cái này cho là khỏi luôn.
_Đây.


Nói rồi anh ngoan ngoãn nghe tôi mà đưa tay ra như một đứa con nít. Điều đó làm tôi không khỏi buồn cười. Nhẹ nhàng xoa thuốc cho anh, tôi cứ tủm tỉm.


_Cô cười gì chứ?
_Cười chồng ngốc của em, học thì giỏi mà đến tự chăm sóc cho mình đơn giản thế này cũng không biết.


Tôi nói vô tư mà không hề nhận ra mình vừa gọi anh là “chồng ngốc của em”. Đến khi nhận ra rồi nhìn lên thì chỉ thấy anh im lặng. Bôi thuốc cho anh xong rồi, tôi mới bắt tay vào công việc dọn dẹp và nấu nướng quen thuộc của mình.


Tôi dọn sạch những mảnh vỡ và cả đống mì tôm trên sàn nhà, sau đó mới lau sạch đi. Đi qua đi lại cũng thấy chóng hết cả mặt. Tôi cố đứng nghỉ một tí rồi mới đun nước nấu mì.


Bõng tôi nghe thấy tiếng Hạo Du:


_Nấu cho tôi với nhé.


Tôi quay lại nhìn anh ngạc nhiên rồi gật đầu ngay, nhoẻn cười.


[…]


_Mì nóng tới đây.


Vừa “rao mì”, tôi vừa bê từng bát mì một để lên bàn, không dám để anh giúp vì sợ tay anh vẫn còn đau. Đưa đũa, thìa cho anh, tôi lại cười híp mắt:


_Anh ăn đi, em nấu mì cũng ngon phết đây ^.~


Rõ ràng nhìn tôi chăm chú nhưng lúc tôi ngẩng lên anh lại cúi xuống ngay. Tôi liền nhìn anh, giục:


_Anh mau ăn đi cho nóng, ở dưới có trứng đó, anh đảo lên xem.
_Woa, cô làm thế nào vậy? Tôi chỉ biết úp mì thôi.
_Hihi, nấu mì, ốp-la trứng rồi bỏ vào thôi mà, dễ lắm^^
_Woa, hôm nào cô dạy tôi nhé, nhé! Nhìn ngon quá đi à.


Anh cứ ”woa“, ”woa“ mãi làm tôi phì cười:


_Hì, nếu anh thích thì em có thể nấu cho anh ăn hàng ngày và dạy anh nữa, được không? – tôi nháy mắt.
_Hihi, ăn ngon lắm, cô giỏi thật đấy.


vừa ăn vừa xuýt xoa làm tôi không ăn mà cũng thấy no luôn rồi, cứ ngồi cười mãi. Anh ăn hết rồi mà còn nhìn lên tôi, ánh mắt cứ như kiểu là:”Tôi vẫn muốn ăn nữa.“ vậy. Tôi cười nhẹ rồi đẩy bát mì của tôi sang anh.


_Muốn ăn nữa thì anh ăn thêm cả bát của em nữa đi.
_Ơ, vậy sao được. – anh lắc đầu nhưng mắt vẫn nhìn chăm chăm vào bát mì.
_Hì, không sao, anh cứ ăn đi, em làm bát khác cũng được mà ^.~
_Hì, vậy tôi ăn nhá.


Nói rồi anh cầm đũa và ăn bắt đầu ăn ngay bát mì của tôi. Nhìn anh ăn ngon miệng, sao mà tôi vui đến thế. Anh lại còn thích được ăn mì tôi nấu nữa chứ, thật hạnh phúc làm sao.
Ngồi ngắm anh ăn mì một lúc, tôi mới đi nấu thêm mì của mình, lần này chỉ mất một tẹo thời gian vì nước vẫn còn nóng. Tôi còn không quên làm thêm một quả trứng ốp-la nữa cho Hạo Du. Bưng bát mì ngồi xuống bàn, thấy anh chưa ăn xong, tôi liền cẩn thận gắp trứng sang bát cho anh.


_Anh ăn thêm nữa đi.
_Cô không thích sao? – anh ngẩng lên nhìn tôi.
_Hì, em ăn nhiều rồi, anh cứ ăn thêm đi cho…chóng nhớn, hì hì.
_Cám ơn nhé ^.<, cô nấu mì rất là tuyệt đấy.


Anh vừa nói vừa giơ ngón tay cái lên rồi lại cúi xuống ăn. Nhìn anh mà tim tôi cứ đập rộn ràng hết cả, vui quá đây mà. Dường như vì việc lần này, tôi với anh đã rút ngắn khoảng cách đi được một chút. Hóa ra anh cũng chẳng phải là ghét tôi, vẫn đối xử với tôi như những người con gái bình thường đó sao? Thậm chí lại còn quan tâm đến tôi nữa. Hạo Du à, thế này thì càng ngày em sẽ càng yêu anh thêm mất thôi >.<


Thời gian cứ lặng lẽ trôi qua một cách nhanh chóng, mới thế mà đã hơn hai tháng tôi và Hạo Du trở thành vợ chồng. Cuộc sống hôn nhân của tôi tuy không tiến triển gì nhiều nhưng lại khá yên ổn. Hạo Du tuy vẫn thỉnh thoảng khó chịu với tôi, vẫn hay đi chơi mãi đến đêm mới về nhưng tôi vẫn nhận ra sự thay đổi của anh. Hạo Du cười nhiều hơn, hay đòi tôi nấu mì cho hơn, và đôi khi cũng hay hỏi han quan tâm đến tôi nữa. Điều đó làm cho tôi cảm thấy cuộc sống với anh cũng khá bình yên, lại có phần vui vẻ và hạnh phúc.


Hôm nay là chủ nhật cuối cùng của tháng mười một, cả bố mẹ tôi và bố mẹ Hạo Du sẽ cùng sang thăm tôi và anh nên từ sáng sớm, tôi đã phải tất bật đi siêu thị mua thực phẩm cho bữa trưa. Đây là lần đầu tiên bố mẹ đến thăm nhà (anh và tôi cũng vẫn có những buổi gặp mặt bố mẹ nhưng thường xuyên ăn cơm ở nhà hàng) nên chúng tôi cũng phải chuẩn bị khá bận rộn. Chúng tôi ở đây có nghĩ là tôi lo nấu nướng còn Hạo Du dọn dẹp nhà cửa. Đấy là “lịch phân công” hôm qua chứ nhìn thấy anh vụng về quét dọn, tôi lại phải tự mình đi làm, để anh ngồi sofa xem tivi là ổn nhất.


Và tất nhiên, để chuẩn bị cho hôm nay không gặp rắc rối gì, tôi và anh đã cùng thỏa thuận với nhau sẽ đóng thật tốt vai đôi vợ chồng sống hạnh phúc, xem ra cũng có vẻ thú vị lắm đây.



    on Sun Mar 02, 2014 12:47 pm

avatar
vetconbietnoi123
Moderator
Fanfiction

Moderator  Fanfiction
Bài viết Bài viết : 131
Point Point : 182
Được cảm ơn Được cảm ơn : 14
Ngày tham gia Ngày tham gia : 27/02/2014
Đến từ Đến từ : Thế Giới Anime
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Truyện hay quá, bạn post thêm đi nhé



    on Sun Mar 02, 2014 1:02 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

vetconbietnoi123 đã viết:Truyện hay quá, bạn post thêm đi nhé
ukm mình sẽ post liên tục



    on Sun Mar 02, 2014 1:07 pm

avatar
vetconbietnoi123
Moderator
Fanfiction

Moderator  Fanfiction
Bài viết Bài viết : 131
Point Point : 182
Được cảm ơn Được cảm ơn : 14
Ngày tham gia Ngày tham gia : 27/02/2014
Đến từ Đến từ : Thế Giới Anime
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Nhã Thuần đã viết:
vetconbietnoi123 đã viết:Truyện hay quá, bạn post thêm đi nhé
ukm mình sẽ post liên tục

Uk, hóng chap của bạn



    on Sun Mar 02, 2014 1:32 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG VIII: ĐÓNG KỊCH

Có phải kịch thì mãi chẳng bao giờ có thể trở thành thật được phải không anh. Phải chăng vì em đã đóng quá tốt nên em đã sai rồi?

Trong khi tôi đang vật lộn với đống thực phẩm và quyển sách dạy nấu ăn thì anh cứ đi đi lại lại phía sau làm tôi cuống hết cả người. Tôi liền quay lại:

_Hic, anh đừng đi đi lại lại vậy nữa được không, em đang vội lắm đây mà.
_Cô nấu nhanh lên xem nào, sao chứ chậm rề rề như vậy chứ.
_Anh tưởng em muốn vậy lắm hả. Em bảo gọi món ở nhà hàng thì anh không nghe, cứ đòi phải là tự nấu, lại toàn mấy món “cao lương mĩ vị” này, em đang phải cố gắng lắm đây còn gì nữa, hic. Anh cứ làm phiền em hoài. – tôi trách anh nhưng không dám lớn tiếng.
_Biết rồi, nhưng mà nhanh lên đấy, cố mà nấu ngon vào.
_Vâng ạ, em biết rồi ạ, anh ra ngoài cho em nhờ.

Tôi nói dài giọng. Cuối cùng Hạo Du cũng chịu “buông tha” cho tôi mà đi ra ngoài. Đấy, anh cứ ngoan ngoãn ngồi sofa xem tivi như thế có phải đỡ làm phiền tôi không. Tôi thì cứ bận rộn suốt từ sáng đến giờ, anh thì…Tôi nấu ăn xong rồi còn phải dọn dẹp nhà cửa nữa đây, mệt mỏi quá đi à TT_TT.

* * * * * *

_Con chào bố mẹ.

Tôi và anh cùng cười tươi ra đón bố mẹ. Đúng là anh đang đóng kịch giỏi quá đi mà, cười tươi hết cỡ luôn.

_Mời bố mẹ vào bàn luôn ạ, vợ con đã chuẩn bị chu đáo cả buổi sáng đấy ạ.

Anh vừa nói vừa quay ra nhìn tôi…âu yếm, lại còn nắm tay làm tôi giật hết cả mình. Tim cứ đập nhanh liên hồi vì ngại. Tôi cười gượng:

_Mời bố mẹ vào ăn ạ, con đã rất cố gắng để nấu thật ngon đấy ạ ^.~

Thế rồi, cả gia đình chúng tôi cùng vui vẻ ngồi vào bàn ăn. Tôi cười tươi, gắp thức ăn cho bố mẹ chồng và cả bố mẹ tôi:

_Bố mẹ ăn đi ạ! Kìa anh – tôi quay sang nhìn Hạo Du – anh ăn đi kìa.

Nói rồi tôi cũng gắp cho anh.

_Cám ơn vợ yêu, em cũng ăn đi nào.
Thấy bọn tôi tình cảm như vậy có vẻ bố mẹ cũng rất hài lòng, cứ nhìn nhau cười và gật đầu mãi.
_Bố mẹ thấy vợ con nấu thế nào ạ?
_Ừ, ngon lắm, ngon lắm. – mẹ anh cười hiền – Hạo Du, con lấy được người vợ ngoan hiền như Minh Minh thật là có phước đấy.


Nghe mẹ nói vậy, tôi bỗng đỏ bừng mặt. Rồi anh còn quay sang nhìn tôi rất dịu dàng nữa chứ.

_Cô ấy rất đảm đang bố mẹ ạ.

_Đâu có ạ, đấy là nghĩa vụ của một người vợ mà anh. Anh ấy mới thực sự là người chồng tốt ạ.

Tôi cười cười, hết nhìn anh lại nhìn bố mẹ. Hic, cứ khen qua khen lại thế này mệt quá đi mất thôi, đúng là chỉ đóng kịch là giỏi mà. Ánh mắt anh có khi nào lại dịu dàng đến thế không? Có bao giờ đâu, haiz.

Tôi mang bát đĩa từ bàn ăn vào bồn rửa, anh cũng đang giúp tôi một tay kia, đúng là chỉ có bố mẹ sang nên anh mới vậy thôi, chứ bình thường thì… TT_TT. Nhưng không sao, đóng kịch cũng được, giả vờ cũng được, miễn là anh tốt với tôi là tôi mãn nguyện lắm rồi.

Tôi đi đến cạnh anh, vòng tay qua eo anh, cười hiền:

_Chồng yêu đang giúp em đ….?
_Cô làm cái quái gì thế hả?

Nói rồi anh bỗng gạt mạnh tay tôi ra, giọng anh tức giận lắm.

_Ơ, mình…mình là vợ chồng mà.

Tôi sững người, chưa kịp hiểu chuyện gì thì anh lại tiếp:

_Hôm nay tôi đối xử với cô như vậy cũng chỉ vì đóng kịch thôi, cô đừng tưởng tôi đã có tình cảm với cô rồi. Tôi lấy cô cũng chỉ vì có mục đích…
_Gì cơ, anh nói vậy là sao, mục…mục đích gì chứ… – tôi vừa nói vừa lay người anh, tôi không thể tin được những gì tôi vừa nghe thấy nữa.
_Tôi…tôi… – anh luống cuống.

Tôi cứ thẫn thờ nhìn anh, không sao tin nổi vào tai mình. Anh lấy tôi vì mục đích sao, tôi cười nhạt, vì vậy nên mới không phản đối mà. Tại sao, tại sao chứ, tôi có lỗi gì…

Tôi nhìn anh đau đớn, nước mắt chảy ra vô định. Không nói thêm lời nào nữa, tôi bỏ chạy lên phòng, ôm mặt khóc nức nở. Tôi đã làm sai gì nào, tôi không tốt sao? Tôi cứ tự hỏi mình như thế, nước mắt cứ chảy ra giàn dụa. Tim tôi như thắt lại…

* * * * * *

_Này, bố mẹ về rồi đó, cô không ra chào sao?

Nghe thấy tiếng Hạo Du từ ngoài cửa, tôi liền lau nước mắt rồi cố lấy lại giọng bình thường:

_Vâng, em xuống bây giờ đây ạ.

Một lúc sau, lấy lại được tinh thần, tôi mới ra khỏi phòng. Đi ra tiễn bố mẹ, tôi cố gắng tươi cười:

_Bố, mẹ, bố mẹ không ở lại chơi thêm với vợ chồng con ạ.
_A, con dâu, lại đây với mẹ nào.

Mẹ Hạo Du gọi tôi rất dịu dàng, khuôn mặt niềm nở. Tôi liền đi đến bên cạnh mẹ, lễ phép:
_Mẹ có gì muốn dạy bảo con ạ?
_Hôm nay bố mẹ sang đây thăm các con, thấy các con sống hòa thuận thế này, bố mẹ rất yên tâm. – mẹ vừa nói vừa xoa đầu tôi âu yếm – Hai đứa cố gắng vun đắp tình cảm, sau này còn tính chuyện sinh con nữa.
_Gì cơ ạ? – cả tôi và anh cùng đồng thanh.
_Hai đứa không phải ngại, đó là chuyện không sớm thì muộn các con cũng phải nghĩ đến.

Nghe mẹ nói vậy, tôi chỉ vâng lý nhí vì không muốn trái lời mẹ chồng. Trong đầu tôi lúc này hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn vang lên câu nói vô tình của anh vừa nãy: “Tôi lấy cô chỉ vì mục đích…mục đích…”. Sao cái chữ “mục đích” cứ mãi ám ảnh tôi. Mục đích của anh là gì chứ? Lấy tôi rồi sẽ ruồng bỏ tôi chăng? Hay lấy tôi làm bình phong để anh thoải mái trong quan hệ với Tú Giang. Tôi nghe nói bố mẹ anh vẫn không biết là anh với Tú Giang yêu nhau mà. Làm ơn, ai nói với tôi là không phải đi mà, trời ơi TT_TT.

_Này, em đang nghĩ gì vậy, mẹ gọi kìa.

Đang nghĩ mông lung chợt anh lay người tôi làm tôi giật mình, như tỉnh mộng. Lấy lại nụ cười vốn của mình, tôi quay ra bảo anh:

_Anh ra tiễn bố mẹ trước đi, em nói chuyện với mẹ em một lát được không?

Anh lúng túng một chút rồi mới gật đầu đi ra ngoài như yêu cầu của tôi. Tôi biết, có lẽ anh đang lo sợ xem tôi có nói với mẹ tôi không, chuyện anh lấy tôi chỉ vì mục đích của riêng mình. Nhưng tất nhiên là tôi sẽ không nói. Dù thế nào, tôi vẫn yêu anh mà, anh không hiểu tình cảm của tôi sao. Cho dù anh làm gì có lỗi thì tôi vẫn chỉ có mình anh mà thôi.

_Tiểu Minh này, dạo này nhìn con gầy và xanh quá, con vẫn khỏe đấy chứ?

Nói rồi mẹ vuốt tóc tôi làm tôi bị cắt ngang dòng suy nghĩ:

_Hì, con vẫn khỏe mẹ ạ. Chỉ tại con vẫn chưa quen với cuộc sống không có vòng tay bố mẹ mới vậy thôi ạ. – tôi cười nhẹ.

_Vậy sao, vậy mà mẹ cứ lo con phải chịu cực. Thế Hạo Du, nó đối xử với con tốt chứ?
_Vâng, anh ấy rất tốt với con mẹ ạ, mẹ yên tâm, bọn con sống rất hạnh phúc mà.
_Vậy thì tốt rồi, để con đi lấy chồng sớm thế này, mẹ rất lo nhưng bây giờ nghe con nói thế thì mẹ yên tâm rồi. Thôi, bố mẹ về đây, con nhớ giữ gìn sức khỏe, chăm sóc cho chồng thì cũng nhớ chăm lo cho bản thân nữa nhé. Nãy mẹ đã dặn dò nó rồi.

Tôi gật đầu. Nhưng không sao kìm nổi nước mắt, tôi ôm chầm lấy mẹ, giọng nghẹn ngào:

_Mẹ ơi, con nhớ nhà, nhớ bố mẹ lắm.

Mẹ tôi cũng xúc động, rơm rớm nước mắt:

_Thôi bây giờ bố mẹ phải về. Bao giờ hai đứa rảnh nhớ về thăm bố mẹ nhé.

Nói rồi, mẹ rời tay tôi. Tôi không dám ra tận cửa tiễn bố mẹ nữa vì sợ mình sẽ lại không kìm lòng được mà khóc mất thôi. Tôi vẫy chào bố mẹ rồi đi luôn vào nhà. Sao tôi buồn đến thế này chứ, tôi muốn về nhà lắm, thực sự rất muốn, huhu.

[…]

Ngồi trên ghế một lúc cho bình tĩnh lại, tôi liền đi rửa bát. Hôm nay đông người, bát đĩa rất nhiều. Tôi nhìn chúng hơi mệt mỏi nhưng cũng không thể không làm được. Tôi đang bắt đầu rửa thì anh đi vào, giọng anh lúng túng:

_Nãy tôi định rửa cho cô rồi nhưng mà tại bố mẹ gọi nên…

Vậy ư, là vậy sao? Tôi cười, nhạt nhẽo. Tôi nói trong đau đớn:

_Không cần anh phải giúp đâu, việc của em, em sẽ cố gắng làm tốt, em sẽ không để anh có cơ hội thực hiện mục đích của mình đâu, cho dù đó có là gì đi chăng nữa.
_Tại sao cô lại cứ phải như vậy nhỉ, tôi đâu có yêu cô, cô biết đầu đấy mà.
_Đó là lý do để anh có thể mang em ra làm trò đùa được sao. – tôi quay lại nhìn anh, mắt đã đẫm nước – chỉ vì vậy mà em phải làm công cụ cho anh đạt được mục đích sao?
_Tôi…tôi…
_Thôi, anh không phải giải thích nhiều đâu. Em hiểu mà, như vậy cũng được, thế nào cũng được. Chỉ xin anh cho em được làm tròn nghĩa vụ là vợ anh, được chăm sóc anh, vậy là được rồi. Em chỉ cần vậy thôi, chỉ cần thế thôi.
Nói rồi tôi quay mặt đi ngay, cố gắng kìm nén những giọt nước mắt đau khổ cứ tràn ra khỏi trái tim yếu đuối của mình. Nhưng sao, tôi không làm được…



    on Sun Mar 02, 2014 1:33 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp




5.30 p.m
Chiều nay anh lại đi chơi với Tú Giang, vì thế tôi ở nhà có một mình thôi. Cảm thấy cô đơn và buồn chán quá nên tôi nằm trên giờng và online. Từ khi lấy Hạo Du, việc nhà bận rộn khiến tôi không có thời gian dành riêng cho bản thân nữa. Lâu không lên, nhưng tôi chỉ để chế độ invisible để mà đọc tin nhắn offline bạn bè tôi gửi cho. Có rất nhiều tin nhắn được gửi tới nên tôi đọc lần lượt từng tin một. Nhưng trong số đó chỉ có duy nhất một cái tin làm tôi chú ý, là của một người bạn cũ gửi cho tôi: “Sẽ rất buồn khi bạn gặp một ai đó mà bạn cho rằng vô cùng có ý nghĩa đối với bạn, chỉ để cuối cùng bạn nhận ra rằng tình cảm đó sẽ chẳng bao giờ được đáp lại và bạn là người phải ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác lại mở ra. Ðiều bạn cần làm là thôi không chờ đợi nơi cánh cửa đã đóng, hãy tìm một cánh cửa khác đang mở ra cho mình.”. Đọc xong tin nhắn này tôi bỗng cười, nó thật giống với hoàn cảnh của tôi lúc này, nhưng tôi không đủ can đảm để từ bỏ cánh của nơi đó có anh. Tôi không thể. Tôi tắt nó đi rồi nằm tĩnh lặng một mình trên giường. Không hiểu sao những câu từ trong tin nhắn đấy cứ lảng vảng trong đầu tôi làm tôi cứ suy nghĩ mông lung mãi. Nhưng tôi sẽ không bỏ cuộc đâu, dù thế nào tôi cũng không buông tay đâu.

* * * * * *

6.45 p.m
Tôi đang nấu dở bữa tối thì thấy anh về. Hiếm có hôm nào anh đi chơi với Tú Giang mà lại về sớm như thế nên tôi thấy mừng lắm. Thế nhưng anh đi vào, chưa kịp nghe tôi đã đi thẳng lên phòng. Tôi vội vàng nói:

_Anh nghỉ ngơi rồi đi tắm còn ăn cơm, em nấu sắp xong hết rồi.


Đáp lại lời tôi, anh chỉ lạnh lùng:

_Tôi no rồi.

Tôi nhìn anh, vô cùng thất vọng. Anh đã no rồi sao, vậy sẽ không ăn cơm tôi nấu nữa. Haiz, được thôi, không ăn thì thôi vậy. Tôi cất hết thức ăn vào tủ lạnh rồi rút dây điện nồi cơm ra. Dọn dẹp sạch bếp xong, tôi cũng đi thẳng lên tầng. Đang đi đến cầu thang thì tôi lại gặp anh. Mặt anh lạnh như băng vậy, thậm chí còn không nhìn tôi lấy một cái. Tôi chán nản, bước mệt mỏi về phòng rồi đổ ập người xuống giường. Có phải kịch thì mãi chẳng bao giờ có thể trở thành thật được phải không anh. Phải chăng vì em đã đóng quá tốt nên em đã sai rồi?

HAO DU’ S POV
Đã một giờ sáng rồi mà mình vẫn không thể nào chợp mắt nổi mặc dù rất mệt mỏi. Mình phải làm gì bây giờ đây? Thật rắc rối. Nếu không phải lúc đó cô ta đi vào ôm lấy mình thì mình đã không nói ra những lời như thế. Đúng là mình đã định khi lấy cô ta về rồi sẽ làm cô ta ghét mình mà tự động rút lui. Thật không ngờ là cô ta lại yêu mình nhiều đến thế, bất chấp bị lừa dối như vậy mà vẫn không chịu từ bỏ. Tại sao lại có người như vậy chứ, cam chịu mọi đau khổ sao. Nhưng mà nhìn cô ta như thế mình cũng thấy áy náy. Từ lúc ở với mình có lẽ cô ta phải chịu đựng nhiều lắm nhưng vẫn cố gắng cười vui. Nhìn cô ta gầy hẳn mà dạo này cũng khóc nhiều hơn nữa. Mình đã làm sai sao?



    on Sun Mar 02, 2014 1:35 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG IX: LẠNH LÙNG

Yêu một người cũng là tội lỗi sao?

Hôm nay tôi đi học trong tâm trạng hết sức tồi tệ. Cứ nghĩ đến chuyện hôm qua là tôi lại muốn khóc. Mặc dù mắt tôi đã sưng lên hết cả rồi. Ngồi trong lớp tôi thẫn thờ, mệt mỏi, không muốn suy nghĩ bất cứ thứ gì cả. Cả đêm hôm qua tôi không ngủ được tý nào. Cứ nhắm mắt lại, những lời nói của anh lại vang vọng trong đầu. Đầu óc trống rỗng, chỉ muốn gục đầu xuống bàn thôi nhưng lại sợ nước mẳt lại chảy ra. Tôi thở dài rồi nhìn ra ngoài cửa sổ, bầu trời hôm nay đẹp thế mà lòng tôi thì…

_Tiểu Minh, Tiểu Minh, bạn làm sao thế?

Tiếng nói của Tiểu Phần như kéo tôi trở về hiện thực. Tôi quay lại rồi lại giả bộ như không có gì xảy ra.

_Hì, có sao đâu chứ.
_Không sao là thế nào. Hôm nay tớ thấy Tiểu Minh mệt mỏi, suốt cả giờ chẳng chú ý vào bài giảng gì cả.

_Hì, không có gì, tại hôm qua tớ ngủ không ngon nên giờ mới thấy mệt mỏi vậy thôi mà.

Định ngủ đi một tý nhưng trời đẹp nên…

_Nên ngồi ngắm? Hi, hóa ra là vậy, vậy bạn cứ ngắm đi nhé, hihi, Tiểu Phần về chỗ làm nốt bài tập đã nhé ^.~
_Ừ, hì.

Tôi khẽ cười nhìn cô ấy về chỗ rồi lại nhìn ra bên ngoài. Nhưng tự nhiên mắt cứ nhòe đi. Lần này tôi gục hẳn đầu xuống bàn, mặc cho nước mắt cứ chảy ra giàn dụa. Tại sao cuộc hôn nhân của tôi lại thành ra thế này chứ? Muốn làm một người vợ tốt thôi cũng không thể được sao, có phải ông trời đang trêu ngươi tôi không vậy?

* * * * * *

Dừng xe trước cửa đã gần hai mươi phút, thực sự tôi không muốn vào nhà chút nào, tôi biết phải đối mặt với Hạo Du thế nào đây. Tôi sợ lại bị anh lạnh lùng lắm rồi. Tôi đã nghĩ đến giải pháp là trở về nhà, nhưng rồi sẽ phải nói sao đây, tôi không thể nói là vì vợ chồng đang có mâu thuẫn nên về được. Rồi bố mẹ sẽ lại hỏi lý do mất thôi. Dù sao thì tôi cũng phải vào nhà vậy.

Tôi thở dài thượt rồi quyết định mở cửa bước vào nhà. Anh đã về rồi nhưng không thấy ở dưới nhà, chắc là cũng vừa mới về hoặc vì không muốn gặp tôi nên mới về phòng luôn. Tôi thở dài, lặng lẽ đi lên tầng. Vừa đến cửa phòng thì gặp Hạo Du. Anh nhìn tôi, không cười, không nói, nhưng sao ánh mắt của anh như xuyên thấu trái tim tôi. Nó làm tôi bối rối nhưng cũng làm tôi đau. Tôi quay ngay mặt đi, định vào phòng nhưng thế nào lại quay lại hỏi anh:

_Anh…về lâu chưa ạ. – tôi ngập ngừng.
_Rồi. Sao không? – giọng anh lạnh tanh.
_À, không ạ.

Thế rồi anh đi luôn. Tôi nhìn theo anh rồi lại cúi mặt xuống sàn. Vào đến giường, tôi quăng cặp rồi ngồi phịch xuống. Anh sẽ cố ép tôi từ bỏ sao? Anh ghét tôi đến thế cơ à? Bao nhiêu câu hỏi cứ lởn vởn trong đầu tôi làm tôi mệt mỏi vô cùng. Tôi thực sự không muốn nghĩ gì nữa, chỉ muốn buông xuôi tất cả thôi.

Ngồi trên giường mỏi mệt, tôi nhìn đồng hồ rồi uể oải ra khỏi phòng. Đã 12 giờ hơn, không biết Hạo Du đã ăn gì chưa. Xuống dưới nhà, thấy Hạo Du đang xem tivi, tôi liền đến trước mặt anh, nhẹ nhàng nói:

_Anh…ăn cơm chứ ạ?

Anh khẽ ngẩng lên nhìn tôi rồi gật đầu làm tôi cảm thấy vui mừng khôn xiết. Nhưng vì mặt anh vẫn cứ lạnh tanh nên tôi cũng không dám cười, chỉ cứ tủm tỉm trong lòng. Hạo Du đi sau tôi vào bàn ăn rồi ngồi xuống. Để bữa ăn không chìm trong im lặng, tôi vừa xới cơm cho anh vừa cười nói:

_Chiều anh có phải đi học không ạ?
_Có.
_Hì, anh ăn thêm đi này.

Tôi nói rồi định gắp cho anh miếng thịt thì anh bỗng gạt ra:

_Không cần, tôi tự gắp được.

Tôi buồn bã gật đầu rồi không nói gì nữa. Anh từ chối sự quan tâm của tôi như vậy thì thực sự muốn bỏ tôi rồi sao, hic. Sao tôi lại buồn thế này chứ, tôi biết là chúng tôi không có tương lai rồi nhưng sao, những cử chỉ và lời nói của anh lại làm tôi đau đến thế. Tôi vội vàng ngay vào phòng tắm, cố che giấu những giọt nước mắt yếu đuối của mình. Đừng khóc mà, khóc đâu có làm gì được chứ. Tự an ủi mình hồi lâu, tôi mới rửa mặt rồi đi ra, đúng lúc thấy anh ăn xong. Tôi ngồi xuống, cố gượng cười:

_Anh ăn thêm chứ ạ, để em xới thêm cho.
_Thôi, no rồi.

Nói rồi anh đặt mạnh đũa xuống bàn rồi đi thẳng luôn ra ngoài. Tôi thở dài nhìn anh, không nói được lời nào, mắt lại nhòe đi lần nữa. Tôi đau đớn gạt nước mắt. Sao chẳng bao giờ anh để ý, dù chỉ một lần thôi đến tâm trạng và suy nghĩ của tôi chứ. Tôi nghĩ mà xót xa cho chính bản thân mình quá!

5.30 p.m
Vừa về được đến nhà, tôi lao ngay lên giường nằm, cảm thấy cuộc sống này quá mệt mỏi. Tôi chỉ nằm và nhìn lên trần chứ có ngủ được đâu. Giá mà có thể không suy nghĩ gì cả mà có ngủ đi một tý thì có phải đỡ khó chịu như thế này không. Mọi chuyện xảy ra đều quá sức với tôi. Liệu, tôi có nên từ bỏ, dù sao thì tôi cũng cảm thấy có lỗi với Tú Giang lắm. Nhưng mà…anh đã chấp nhận làm chồng của tôi rồi lại bỏ tôi như thế sao? Không đâu, không bao giờ. Tôi sẽ không từ bỏ đâu, dù thế nào đi chăng nữa.

Nằm trên giường một mình, tôi cứ nghĩ miên man về hai chữ “từ bỏ” và “không từ bỏ”. Cuối cùng vẫn không thể quyết cho mình một lựa chọn, tôi đành ra khỏi phòng rồi vào bếp chuẩn bị cơm tối. Chẳng biết Hạo Du bao giờ mới về và anh có ăn không nhưng tôi không thể không nấu bữa tối cho anh được.

Nhưng rồi, ngồi bên mâm cơm nóng hổi mà tôi thấy cô đơn và buồn tủi vô cùng. Đã bảy rưỡi mà Hạo Du vẫn chưa thấy về, chắc anh đi chơi với Tú Giang rồi. Chắc bây giờ anh đang rất vui nhỉ, tôi thì chẳng một lần làm anh vui. Nhưng anh có cho tôi cơ hội đâu chứ. Chắc ở bên tôi anh khó chịu lắm, thấy anh lúc nào cũng lạnh lùng với tôi vậy mà. Hic, ước gì tôi cứ làm công cụ để anh đạt được mục đích của mình, ước gì tôi chẳng hề biết về cái mục đích kia thì có phải không đau khổ như lúc này không. Haiz, cô đơn quá, lạnh lẽo quá đi. Tôi nhìn mâm cơm, lòng buồn vô hạn. Tôi phải làm gì để anh thay đổi bây giờ, hay tôi thì không thể làm gì khác được chăng?

Chờ anh mãi không thấy về, người tôi cứ lạnh cóng đi. Tôi đậy mâm cơm, để giấy cho Hạo Du rồi lên giường nằm, trùm kín chăn. Cơ thể ấm dần lên nhưng trái tim sao lại cứ lạnh lẽo thế này?

HAO DU’ S POV
11.30 p.m
Hôm nay mình về, cô ta đã đi ngủ rồi thì phải, thấy đóng kín cửa phòng rồi, chắc đợi mình lâu lắm rồi nên mới đi ngủ trước. Mình về thì thấy thức ăn nấu rồi vẫn còn nguyên, hình như cũng chẳng ăn gì. Hic, vậy mà còn viết giấy để lại bảo mình nhớ ăn nữa chứ. Sao lại có người ngốc như vậy nhỉ? Sao cứ phải chịu đựng như vậy chứ. Mình đã cố tỏ ra lạnh lùng để cô ta tự động từ bỏ trước rồi, vậy mà vẫn cứ cam chịu, chịu thật đấy. Trưa nay, rõ ràng là đã khóc rồi vậy mà đi ra vẫn cố cười, ngốc đến thế là cùng. Biết là mình đã có Tú Giang rồi mà vẫn cố chấp như vậy, thật là…trên đời này thiếu gì con trai đâu chứ. Cô ta như vậy là mình thấy áy náy quá, hic.
<End Hao Du’s POV>



    on Sun Mar 02, 2014 1:36 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp


Năm giờ sáng, trời mùa đông vẫn còn nhá nhem tối, tôi không ngủ được nên tỉnh dậy cứ ngồi trên giường ngồi nhìn ra bên ngoài. Mở cửa sổ nên gió cứ thốc vào lạnh buốt. Tôi ngồi co ro trong chăn nhìn gió cuốn những sợi tóc dài thượt của tôi ra ngoài cửa sổ, thấy vướng víu vô cùng. Mùi gió hanh hao thổi vào còn làm tôi thấy khó chịu hơn. Cuối cùng không chịu được, tôi liền đứng dậy xuống nhà tranh thủ rửa dọn bát đĩa. Bước từng bước trên cầu thang mà thấy người cứ mỏi nhừ vì cả đêm không ngủ được tí nào.

Tôi nhìn bàn thức ăn vẫn đậy kín, chẳng biết hôm qua về Hạo Du có ăn tý gì không. Mà thức ăn vẫn nguyên như vậy, chắc là anh lại ăn bên ngoài rồi mới về nhà rồi. Thở dài thượt mấy cái liền bên bàn ăn, tôi mới uể oải đứng dậy cất thức ăn vào tủ lạnh và bắt đầu rửa bát. Nước sáng sớm lạnh buốt mơn man da thịt khiến tôi khẽ rùng mình, Đến lúc hai bàn tay như tê cứng lại mới nhớ ra đôi găng tay rửa bát. Nhưng mà đằng nào tay cũng ướt rồi nên tôi đành cứ mặc kệ. Cũng tại đôi tay này quá quen với việc lúc nào cũng có người phục vụ nên hơi tý là thấy khó chịu rồi.

Đứng với tay lên úp bát, tôi bỗng nghe thấy tiếng bước chân, chắc Hạo Du đã dậy rồi. Tôi quay lại thì đã thấy anh ở phía sau, liền khẽ mỉm cười như không có chuyện gì xảy ra:

_Anh dậy rồi ạ? Hôm qua anh về lúc nào thế ạ, có ăn cơm không ạ?
_Hỏi gì mà lắm thế, không ăn.
_Ơ, vậy ạ.

Nghe anh nói, lòng tôi lại chùng xuống. Thức ăn mấy hôm nay thừa bao nhiêu đều cất vào tủ lạnh cả, không lại đổ đi. Toàn là tôi gắng sức làm cả, phí quá.

Đứng ngơ ngẩn một hồi, tôi quay lại đang định nói với anh thì anh đã đi vào tắm mất rồi, liền cố tình hỏi to:

_Anh có ăn mì không ạ, em nấu cho.

Không có tiếng đáp lại. Một lúc sau anh ra, tôi mới vội hỏi lại:

_Anh ơi, anh mì nhé, em nấu.
_Không. – lại là câu trả lời với cái giọng lạnh lùng ấy.
_Ăn đi mà, em nấu cho, anh bảo thích ăn mì của em mà.

Tôi cố nài nỉ. Không ngờ anh nhìn tôi vô cùng giận dữ rồi còn lớn tiếng:

_Bây giờ tôi ghét cô, ghét cả món mì đấy của cô rồi.
_Tại sao chứ, tại sao lại ghét em, em đã làm gì sai mà lại ghét em chứ.
_Sai lầm của cô là không chịu từ bỏ tôi đấy.

Nói rồi Hạo Du bỏ luôn lên phòng. Tôi nhìn theo anh, thấy trái tim mình như tan ra làm nghìn mảnh. Tôi sai vì tôi yêu anh ư? Thật nực cười, yêu một người cũng là tội lỗi sao?

* * * * * *

Tôi lướt đi trên đườn, mọi thứ cứ nhòe đi trước mắt tôi. Tôi lại yếu đuối nữa rồi. Sao mà tôi thấy ghét bản thân mình quá. Tiểu Minh ơi, khóc thì làm gì được đâu mà sao mày cứ khóc như thế. Khóc thì anh có hiểu cho mày đâu cơ chứ, huhu.

Tự dặn lòng mình như thế nhưng sao tôi không sao kiềm chế được nỗi lòng của mình, mặc cho nước mắt cuốn theo gió về phía sau. Bỗng tôi nghe thấy tiếng gọi của Tú Giang:

_Tiểu Minh, Tú Giang nè, sao cậu cũng đi sớm thế. Ơ, cậu sao thế Tiểu Minh, sao lại…

Nghe tiếng gọi, tôi đưa tay khẽ lau nước mắt rồi mới quay sang nhìn, Tú Giang đang ôm Hạo Du. Tôi nhìn cô ấy rồi cố gắng cười:

_Không sao đâu, bụi bay vào mắt ý mà.

Nói rồi tôi lại dụi ngay mắt.

_Thôi nhé, tớ đi trước đây.

Không chờ Tú Giang trả lời, tôi liền phóng xe lên trước. Trái tim lại được dịp đau quặn. Nước mắt ngày một trào ra, tôi cố gắng đi được đến trường rồi lao vội vào thang máy. Thế rồi, người tôi nhìn thấy đầu tiên lại là Đình Phong, mà trong đây cũng chỉ có mình anh thôi. Không hiểu mình đang nghĩ gì, mà cơ thể tôi cứ ngả vào người anh. Rồi tôi ôm chặt lấy anh và khóc lên nức nở:


_Đình Phong à, anh ơi, em…em…khổ lắm, em mệt mỏi lắm rồi, huhu… - tôi khóc nấc lên thành tiếng.

_Vịt con, em sao thế, có ai bắt nạt em à? Hay có chuyện gì, nói anh nghe đi em.

Đình Phong vừa hỏi dịu dàng cũng vừa siết chặt lấy tôi. Nhưng tôi không nói được gì mà chỉ biết dụi đầu vào anh mà khóc thôi. Cố mãi tôi mới nấc lên được vài tiếng:

_Cứ để…em khóc…được…không anh?
_Vậy…em khóc đi, khóc hết buồn phiền trong lòng đi.

Nghe anh nói mà tai tôi cứ ù đi. Tôi khóc, khóc, khóc ướt đẫm ngực áo anh. Ngực anh, lớn lắm, nên tôi có cảm giác yên tâm vô cùng. Rồi cho đến khi thang máy dừng hẳn, tôi mới rời khỏi vòng tay anh. Anh lại nhẹ nhàng xoa đầu tôi và đưa cho tôi một tờ giấy ăn.

_Vịt con, em lau mặt đi. Đã thấy đỡ buồn hơn chưa?

Tôi cầm tờ giấy anh đưa, lau nước mắt rồi gật đầu nhẹ.

_Ngốc này, có chuyện gì thế, kể cho anh nghe được không?

Ngước mắt lên nhìn anh, tôi không nói gì, chỉ lắc đầu thôi.

_Haiz, em không muốn nói thì thôi vậy, nhưng nếu khi nào buồn thì nhớ gọi cho anh, lúc nào anh cũng sẵn sàng vai cho em dựa, nhé. – rồi anh lại xoa đầu tôi.
_Cám ơn anh nhiều lắm. Mà em đâu dựa được tới vai anh đâu mà khóc. – tôi ngượng nghịu.
_Ha, ừ nhỉ. Thôi anh em mình ra ngoài đã nào.

Chiếm dụng Đình Phong và cái thang máy quá lâu, tôi ngại quá bèn chạy ra khỏi đấy trước. Rồi tôi bảo Đình Phong cứ về lớp anh vì tôi có thể tự đi một mình được. Ngồi trong lớp gục đầu xuống bàn, tôi không hiểu sao khi nãy nhìn thấy Hạo Du và Tú Giang tôi lại buồn đến thế nữa. Cảnh đấy, đâu phải tôi chưa thấy bao giờ, với lại, đó là điều tất nhiên vì hai người là người yêu của nhau mà. Sao…tôi phải đau lòng đến thế chứ, sao lại…ngốc nghếch đến vậy.

12.15 a.m
_Từ mai tôi sẽ không ở nhà nữa đâu.
_Ơ, tại…tại sao ạ?

Tôi đang xới cơm bỗng nghe Hạo Du nói vậy, bàng hoàng đến nỗi cái muôi rời luôn khỏi tay. Tôi vội vàng, luống cuống hỏi anh, sao tự nhiên anh lại nói như vậy chứ.

_Tôi sẽ ở lại trường luôn, không về nữa.
_Sao…sao lại như vậy ạ, anh…anh có việc gì sao ạ? – tôi cuống quá nên nói cũng không xong nữa.
_Tôi không muốn ở với cô nữa, khó chịu lắm.
_Đừng…đừng…vậy mà anh.

Tôi sợ hãi, toàn thân cứ run lẩy bẩy, mắt đã ngân ngấn nước. Vậy mà trước sự lo lắng của tôi, Hạo Du vẫn cứ lạnh lùng, quả quyết:

_Tôi quyết định rồi, đừng nói nhiều.
_Đừng…đừng mà, xin anh…, đừng rời bỏ em mà. Em sẽ không đeo bám anh nữa đâu, đừng bỏ nhà đi, anh…
_Tôi bảo đừng nói nhiều mà.

Anh bỗng nổi dậy, đứng vụt dậy rồi nhìn tôi trừng trừng, lại còn to tiếng với tôi nữa. Tôi vội bám tay anh, van xin anh bằng giọng vô cùng thảm thiết:
_Không…xin anh, đừng để em sống một mình ở đây.
_Cô có nói thế nào thì tôi cũng không thay đổi quyết định đâu.

Mặc cho lời van xin của tôi, Hạo Du vẫn cứ quả quyết sẽ rời xa tôi bằng cái giọng lạnh lùng đến đáng sợ. Rồi anh bỏ luôn bữa cơm mà lên phòng. Tôi cũng bỏ đấy chạy theo anh, nhưng chỉ nhận được một cái đóng sập cửa vô tình. Tôi ngồi sụp xuống trước cửa phòng anh, vẫn cứ run lên bần bật, không tin vào những gì anh vừa nói nữa. Mọi chuyện chỉ là mơ thôi chứ, phải không.

Tôi lững thững đi về phòng rồi lên luôn giường nằm. Cuộn tròn trong cái chăn bông ấm áp, tôi lúc này muốn khóc quá mà sao không khóc được, chỉ thấy đau quặn trong tim. Nếu thực sự mai anh không ở nhà nữa, thì tôi sẽ ra sao đây. Có lẽ tôi sẽ chết dần chết mòn vì nhớ anh mất thôi. Tôi sao có thể chịu được chứ, trời ơi!



    on Sun Mar 02, 2014 1:37 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp


6.30 p.m
Tôi không hiểu tâm trạng của tôi bây giờ ra sao chứ. Mọi thứ đều cứ mờ mờ ảo ảo. Tôi không nghĩ gì được ngoài việc từ mai anh sẽ không về nhà nữa. Tôi nấu ăn mà hoàn toàn không kiểm soát được mình nữa, cứ cắt vào tay suốt. Tim tôi đau lắm, đâu đến thắt lại, cảm tưởng như có thể ngừng đập bất cứ lúc nào. Tôi mệt mỏi ngồi phịch xuống ghế, trước mắt chỉ có duy nhất một màu đen.


_Dọn cơm đi, tôi đói rồi.

Nghe thấy giọng Hạo Du, tôi quay sang nhìn anh rồi lặng lẽ đứng lên dọn cơm. Tôi không nói gì cả, mà cũng chẳng biết phải nói gì bây giờ, chỉ im lặng xới cơm và gắp thức ăn cho anh như mọi khi. Anh cũng ăn mà không nói gì, cũng không gạt thức ăn tôi gắp cho như trưa nay nữa.

Đây sẽ là bữa cuối cùng tôi được cùng ngồi đây với anh sao, ai nói với tôi là không phải đi mà. Tôi nhìn anh, chăm chú, bằng đôi mắt vô hồn. Cả bữa tôi chỉ ngồi nhìn anh vậy thôi chứ cũng chẳng có tâm trạng nào mà ăn nữa.

Chờ Hạo Du ăn xong, tôi đứng dậy dọn dẹp rồi lại về phòng. Hôm nay, tôi sẽ ngủ thật ngon, sẽ quên hết mọi chuyện đi, không quan tâm gì nữa đâu, không quan tâm gì nữa…

HAO DU’ S POV
Nhìn cô ta trong bữa cơm tối nay mà tự nhiên mình cứ có cảm giác lo lắng. Mình biết cô ta đang cố tỏ ra không có chuyện gì, nhưng lại hoàn toàn ngược lại. Thà cô ta cứ khóc như mọi lần thì còn dễ chịu hơn. Cứ nhìn vào ánh mắt ấy là mình lại không chịu nổi cảm giác tội lỗi đang dần xâm chiếm mình. Đôi mắt đáng thương, yếu ớt nhưng đầy dịu dàng, yêu mến. Ước gì cô ta cứ tỏ ra tức giận rồi trách móc hay hận mình, mình còn cảm thấy dễ chịu hơn. Đằng này lại vẫn quan tâm đến mình như vậy. Hic, mình có nên ở lại trường không nhỉ? Có chứ, mục đích của mình sắp đạt được rồi nữa, cứ thế này, nhất định cô ta sẽ bỏ cuộc thôi. Mặc kệ cô ta đi vậy.



    on Sun Mar 02, 2014 1:39 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG X: I MISS YOU SO MUCH


Em sẽ phải bỏ cuộc sao anh?

Hôm nay Hạo Du không về nhà thật, mới thế mà tôi đã nhớ anh khôn nguôi. Tôi ngồi trên giường, mắt nhìn vô định. Tôi nhớ anh, nhớ dáng ngồi của anh trên sofa, nhớ lúc anh ăn ngon miệng món do tôi nấu, nhớ cái lần đầu tiên anh cười nhớ tôi, nhớ đến quay quắt. Nỗi buồn như vây lấy tôi, khiến tôi muốn khóc mà không khóc được, chỉ thấy đau nhói ở trong tim.

Giờ này không biết anh đang đang làm gì, đã ăn gì chưa, có ai chăm sóc không? Tôi cứ tự hỏi mình rồi lại suy diễn, đã có Tú Giang lo cho anh, tôi đâu cần. Lại trùm kín chăn và một mình trong nỗi nhớ, tôi không dám nhắm mắt lại nữa, chỉ sợ anh lại xuất hiện, cùng với những lời nói vô tình làm trái tim tôi tan nát. Ôi, đau lắm anh biết không.

HAO DU’ S POV (1)
Ôi, tâm trạng gì thế này. Sao mình lại cứ nghĩ đến cô ta. Hic, không biết cô ta có buồn nhiều không, có khóc nhiều không, khéo lại sưng hết cả mắt lên rồi ý chứ. Mong là không phải vậy, nếu cô ta cứ khóc nhiều mà lại không ăn gì thì thật là nguy hiểm, nếu bị làm sao thì sao đây, lại ở một mình nữa chứ. Hic, liệu mình có nên về không nhỉ. Nhưng nếu mới đi mà đã về thế này thì mất mặt lắm, không được. Thôi kệ, không có mình một hôm thì đã làm sao mà chết được, mình được tự do thế này thật là thích, haha.
<End Hao Du’s POV (1)>

* * * * * *
Ngày thứ hai không có anh là một ngày thật dài. Để không nhớ anh đến điên dại, tôi lao đầu vào học, học, học và học. Dù sao thì cũng sắp thi học kì rồi, không thể đều chuyện tình cảm choán hết tâm trí tôi như vậy. Nói thế chứ có học thế nào thì hình ảnh của anh vẫn cứ xuất hiện trong đầu tôi. Tôi nhớ anh quá. Hôm nay tôi vô tình thấy anh ở trường, đi cùng Tú Giang. Anh vẫn cười tươi lắm. Vậy là tốt rồi, chỉ cần thấy anh luôn vui khỏe, vậy là tôi yên tâm rồi.

Từ lúc anh không về nhà, tôi chẳng ăn gì cả. Nhưng tôi không thấy đói, chẳng muốn ăn gì. Có vui vẻ gì đâu mà ăn chứ, hic.

HAO DU’ S POV (2)
Hic, ngồi một mình buồn thiu trong kí túc xá trường mới chán làm sao, Tiểu Giang thì đi học suốt. Tự nhiên mình lại thèm có được sự quan tâm như lúc ở bên cô ta. Hic hic, ở nhà lúc nào cũng có người chuẩn bị bữa cơm cho rồi đem tận miệng, lại còn được cô ta gắp thức ăn cho, bây giờ phải tự chăm lo cho nữa ăn của mình mới thấy được cô cần thiết đến thế nào. Chán thật đấy, cả ngày cứ nghĩ đến việc cô ta bị làm sao là lại thấy bồn chồn không yên. Hic, sáng nay vô tình nhìn thấy, thấy cô ta xanh và gầy hơn, có phải nhớ mình quá đến phát ốm không vậy >.<


Mình đã cố không nghĩ mà sao lại nghĩ đến rồi. Mình sắp xếp lịch học kín mít luôn để khỏi nghĩ vẩn vơ nữa nhưng sao vẫn khó tập trung vậy. Điên mất thôi, đau đầu quá đi à.
<End Hao Du’s POV (2)>

* * * * * *
Mệt mỏi, vẫn là anh trong tâm trí tôi. Mặc dù tôi không để bất cứ thời gian nào rảnh rỗi mà tôi vẫn nhớ anh. Chết mất thôi, tôi biết làm sao để khỏi nhớ anh bây giờ. Tôi đã học suốt ngày suốt đêm, thậm chí còn chẳng mất thời gian để ăn vậy mà không có giây phút nào là không nghĩ đến anh. Hic, cứ sống thế này chắc tôi chết mất. Mệt cả về thể chất lẫn tinh thần, huhu, ai cứu tôi với TT_TT

HAO DU’ S POV (3)
Ngày thứ ba không về nhà, thấy trong lòng cứ khó chịu làm sao. Chắc tại ở kí túc xá chẳng có ai suốt ngày làm mình bực bội nên mới có cảm giác này. Haiz, lại còn thấy lo cho cô ta nữa, chán quá, đã đi học suốt ngày mệt mỏi rồi, trong đầu cũng không được yên.
Ở đây một mình, Tiểu Giang thì không sang chăm sóc tôi được, cô ta cũng không ở đây. Học nhiều quá cũng thấy mụ mị hết cả đầu óc, haiz. Ước gì có ai nấu cơm cho mình ăn TT_TT.
<End Hao Du’s POV (3)>

* * * * * *
Lại một ngày nữa không có Hạo Du ở nhà, tôi cứ bước vào cửa là lại nhớ anh đến cồn cào ruột gan, nhớ không làm sao mà chịu được. Sao tôi lại cứ thế này chứ, đã bảo không nghĩ đến anh nữa cơ mà. Hôm nay tôi cố tình đi qua lớp Hạo Du để được nhìn thấy anh, thế mà không thấy anh ở trong lớp. Không biết có phải anh bị làm sao mà nghỉ học không vậy, mà sao tôi lo cho anh đến thế. Nhưng mà tôi cũng không thấy Tú Giang đâu, chắc là hai người tranh thủ ở bên nhau rồi chứ anh có sao đâu.

Haiz, mọi chuyện cứ như thế này, chắc tôi không thể chịu nổi được thêm nữa. Tôi phải làm sao bây giờ. Lẽ nào, em sẽ phải bỏ cuộc sao anh?

HAO DU’ S POV (4)
Ốm rồi, vì cứ lao đầu vào học, không quan tâm đến sức khỏe nên bây giờ mới bị ốm đây, vậy mà chẳng có ai chăm sóc cả, tủi thân quá, hic hic. Nếu mà có cô ta ở đây thì…Hôm nay mình mệt kinh khủng, sốt nằm trên giường cả ngày chẳng làm được cái gì. Thế mà phải tự dậy úp mì tôm ăn để còn uống thuốc, hic. Mệt quá đi thôi, mình có nên về nhà không đây?
<End Hao Du’s POV (4)>



    on Sun Mar 02, 2014 1:42 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG XI: SĂN SÓC

Chưa bao giờ, tôi lại thấy anh dịu dàng với tôi đến như vậy.

Đã là sáng thứ năm tôi ngủ dậy mà không có anh ở nhà. Sáng nay, tôi ra khỏi phòng rồi cứ đứng tần ngần trước cửa phòng anh mãi, tưởng như anh đang ở trong. Rồi mới thấy mình ngớ ngẩn làm sao, anh có ở nhà đâu cơ chứ, anh đến kí túc xá ở đã bốn hôm nay rồi.
Giờ ra chơi, thay vì chạy “tung tăng” dưới sân trường, tôi nằm trên bàn, mệt mỏi nhìn ra cửa sổ, gió đông hôm nay thổi lạnh quá, không biết đi học anh có mặc ấm không? Haiz, mà tôi lo làm gì chứ nhỉ, Hạo Du đã có Tú Giang bên cạnh rồi, anh ấy có cần tôi quan tâm bao giờ chứ. Hơn nữa, tôi…cũng đã suy nghĩ kĩ rồi, chắc tôi sẽ phải từ bỏ thôi, chắc anh chẳng bao giờ trở về nhà sống với tôi nữa. Nhưng…không lẽ, hôn nhân này của tôi đến đây là kết thúc sao TT_TT

_Tiểu Minh, sao lại uể oải rồi.

Là Tiểu Phần. Tôi liền ngồi dậy và nhìn cô ấy, cười gượng:

_Mấy hôm nay học bài chăm chỉ quá nên hơi mệt.
_Hì, học thì cũng vừa thôi, coi chừng ốm đấy nhé. – Tiểu Phần như đang trách tôi.
_Ừ, tớ biết rồi mà, Tiểu Phần yên tâm, hì hì.
_Mà dạo này thấy Tiểu Minh ít nói thế, hic, ra chơi cứ ngồi một mình hoài. Có chuyện gì hả?

Tiểu Phần nói rồi nhìn tôi, mặt rất nghiêm trọng. Tôi xua vội tay:

_Gì đâu mà ít nói chứ, vẫn “bắn” liên tục đấy thui, hi.
_Haiz, thôi được rồi, tạm tin đấy nhá. Thôi vào lớp rồi, Tiểu Phần về chỗ đây. Tiểu Minh nhớ giữ sức khỏe đấy, học vừa thôi, hihi.

Tôi nhìn Tiểu Phần, gật đầu rồi lại nằm xuống bàn. Thấy mệt mỏi quá, chẳng muốn suy nghĩ gì nữa.

* * * * * *
_Tiểu Minh, Tiểu Minh…

Đang định vào thang máy chuẩn bị đi về thì tôi nghe thấy tiếng Tú Giang gọi tôi. Nhìn cô ấy có vẻ đang vội vã lắm. Tôi liền đứng lại chờ cô ấy đến nơi rồi lại cười gượng.


_Tiểu Minh, may quá, cậu đây rồi, ra đây với tớ một tí đi.

Nói rồi, cô ấy kéo luôn tay tôi đi, không kịp để cho tôi hiểu lý do nữa:

_Đợi, đợi đã, Tú Giang. Mình đi đâu vậy. – tôi thở dốc.
_Sang kí túc xá nam với tớ.
_Kí…kí tức xá nam? – tôi ngạc nhiên.
_Hì, Hạo Du bảo là tiện cho việc học tập nên chuyển đến kí túc xá nam ở ba, bốn hôm nay rồi.
_Vậy…vậy à. – điều này thì tôi biết lâu rồi mà – nhưng có chuyện gì mà sang đấy?
_À, anh ấy mấy hôm ở trường, học liên miên nên bây giờ ốm luôn rồi, hôm qua còn sốt phải nghỉ học. Tớ định sang bảo anh ấy nên về nhà, có người chăm sóc chứ ở đây thì…
_Ơ, gì cơ, Hạo Du bị ốm á, có sao không thế? – lo lắng, sốt sắng một hồi, tôi mới nhận ra khuôn mặt ngạc nhiên của Tú Giang – à…à...sao cậu không ở lại mà chăm sóc anh…, à cậu ấy.
_Hic, tớ cũng bận đi học suốt mà, bố mẹ tớ hôm trước lại về nữa. Vả lại, cứ sang kí túc xá nam hoài cũng đâu có được, phải không nào?
_Ừ…ừ, thế Tú Giang đi thôi, rủ tớ làm gì chứ, hic.
_Hì, đi một mình qua đó ngại lắm. Đi với tớ một tý thôi, nhé, nhé!

Nhìn bộ dạng làm nũng vô cùng đáng yêu của Tú Giang kia, ai mà nỡ không từ chối chứ. Tôi liền gật đầu. Tuy rằng đã phần nào nghĩ đến việc từ bỏ, nhưng tôi cũng nhớ và lo lắng cho anh lắm.

[…]

_Hạo Du, anh yêu!

Tú Giang gọi to rồi nhảy lên giường ôm lấy ngay Hạo Du trước mặt tôi. Tôi vội quay mặt đi, lúng túng bảo Tú Giang đứng ngoài cửa. Chờ ở bên ngoài, tôi nghe rõ nhưng gì hai người nói chuyện với nhau.

Tú Giang: Anh yêu, anh vẫn sốt à?
Hạo Du: Hì, không sao, anh đỡ nhiều rồi, giờ này mà em vẫn chưa về sao, gần mười hai giờ rồi, về kẻo bố mẹ lại trách bây giờ.
Tú Giang: Hic, em lo cho anh chứ sao. Hay là anh về nhà đi, còn có người chăm sóc, chứ cứ thế này thì…
Hạo Du: Nhưng mà…
Tú Giang: Nhưng nhị gì. Nhá, anh nghe em về nhà đi, anh ở đây em chẳng đến thường xuyên được, không có ai chăm sóc anh, em lo lắm. Đi, nhé!
Hạo Du: Hì, ừ, được rồi, vợ yêu của anh nói thế thì anh phải nghe thôi.
Tú Giang: Hihi, ngoan lắm, vậy mình về thôi anh.
Hạo Du: Ngay bây giờ á?
Tú Giang: Vâng, về luôn bữa trưa chứ, nào sắp đồ đi, mình cùng về.
Hạo Du: Vậy, chờ anh tí, hì hì.
Nghe đến đây, không hiểu sao tôi cứ thấy buồn buồn. Tôi lặng lẽ ra ngoài rồi về nhà trước.



    on Sun Mar 02, 2014 1:43 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp

Tôi bừng tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, vội xem đồng hồ. Mấy hôm mệt nên ngủ từ lúc đi học về, đã hơn năm tiếng rồi, giờ đã là năm rưỡi. Tôi uể oải ngồi dậy rồi đi xuống nhà, bỗng nhìn thấy Hạo Du đang nằm ở sofa kia. Tôi rón rén lại gần anh. Hóa ra anh đang ngủ. Thấy anh nằm không có chăn, tôi liền chạy lên phòng mang chăn xuống để đắp cho anh. Nhìn anh ngủ ngon quá, đẹp thật, như thiên thần vậy. Lúc anh ngủ trông anh thật hiền làm sao, chẳng như khi anh đối xử lạnh nhạt với tôi. Tôi vô thức đưa tay lên và chạm vào má anh. Mềm quá. Bỗng anh giật mình tỉnh giấc, tôi vội thu tay vào nhưng hình như anh đã nhìn thấy rồi. Anh nhìn tôi, đôi mắt có vẻ rất giận dữ, nhưng lại không nói gì. Thế là tôi lại buồn bã quay người đi lên phòng, sợ lại nghe tiếng anh mắng lắm. Ngồi trong phòng một mình, tôi vừa buồn vừa vui, cảm xúc lẫn lộn. Hạo Du về là tốt rồi, nhưng tôi đã nghĩ đến chuyện sẽ từ bỏ rồi cơ mà, nhìn thấy anh rồi mói biết chẳng thể nào mà có thể thôi không yêu anh được…

Ngồi trên giường miên man trong cơn suy nghĩ, thấy đồng hồ đã chỉ số bảy, tôi mới ra khỏi phòng. Vừa bước ra đến cửa, tôi đã nghe giọng anh từ phòng bên:

_Này, lấy giùm tôi cốc nước với.

Tôi quay lại nhưng không thấy Hạo Du ở phía sau, có lẽ anh đang trong phòng mà nghe tiếng tôi mở cửa. Tôi không đáp lại mà chỉ lặng lẽ rót nước mang vào phòng cho anh. Đưa rồi, tôi lại im lặng đi ra cửa, định về luôn phòng.


_Ơ…này, đợi…đợi đã.

Vừa mới định đóng cửa phòng cho anh, tôi đã nghe tiếng anh gọi với theo. Tôi liền quay người lại.

_Tôi…tôi mệt.

Đến gần bên anh, tôi mới nhẹ nhàng đưa tay lên trán. Anh đang sốt, người nóng như lửa đốt vậy. Rồi tôi lại đứng lên đi ra ngoài luôn để mang khăn lạnh lên cho anh. Vào phòng đã thấy Hạo Du ngồi dựa lưng vào tường, chắc là anh mệt lắm. Đỡ anh nằm lại xuống, tôi liền đắp khăn lên trán cho anh, nói nhẹ:

_Anh nghỉ đi.

Anh nghe lời tôi, nhắm mắt. Nhìn anh ngủ một tẹo, tôi mới đi xuống bếp ngay, định nấu cho anh bát cháo. Lâu lắm rồi không động vào bếp. Tôi làm xong cháo, không quên đập một quả trứng cho xuống dưới bát và bỏ một ít tía tô vào rồi mới mang lên. Đến phòng, tôi còn vào lấy thuốc và cái nhiệt kế sang cho anh nữa.

Mở cửa nhẹ, tôi bước vào từ từ để không gây tiếng động. Anh vẫn đang nằm trên giường, ngủ chưa vậy nhỉ? Tôi rón rén đến bên cạnh, lật nhẹ cái khăn mặt đã bị nóng lên và đắp lại cho anh mặt còn lạnh. Thấy động, anh liền mở mắt. Lúc này, tôi mới nói nhỏ:

_Dậy đi anh, ăn tí rồi ngủ sau.

Rồi tôi liền đỡ anh dậy, để gối cho anh ngồi dựa vào tường. Bê bát cháo, tôi xúc từng thìa cho anh.

_Có nóng lắm không ạ?

Anh nhìn tôi lắc đầu. Vừa thổi vừa đút, thoáng chốc bát cháo đã không còn tí nào. Tôi đưa anh khăn lau miệng và nhiệt kế rồi mới bảo anh:

_Anh ngồi một tí rồi cặp xem nhé. Em xuống nhà giặt khăn rồi lên.

Nói rồi, tôi lấy khăn rồi mang cả bát anh vừa ăn xuống. Giặt khăn sạch, tôi liền lên phòng Hạo Du luôn. Sờ nhẹ lên trán anh, vẫn thấy rất nóng. Đắp lại khăn rồi, tôi mới bảo anh đưa nhiệt kế cho tôi xem. 38,2°C, cao quá.

_Sốt cao quá, anh uống thuốc rồi nghỉ đi nhé.

Nói rồi, tôi toan đi ra. Bỗng Hạo Du giữ lấy tay tôi:

_Đừng đi, ở đây với tôi mà.

Nhìn mặt anh nài nỉ thật đáng thương, khiến tôi không làm sao mà từ chối được, đành ngồi lại xuống giường. Vuốt nhẹ những sợi tóc mướt mồ hôi trên trán anh, tôi nói:

_Anh ngủ đi, ngủ đi cho đỡ mệt.

Anh nhìn tôi rồi khẽ gật đầu, mắt nhắm nhưng tay vẫn nắm chặt lấy tay tôi. Tôi nhẹ nhàng bỏ tay anh ra rồi kéo chăn lên cho anh. Nhìn Hạo Du ốm mà tôi thương anh quá, sao người ốm không phải là tôi chứ, hic.


Ngủ một giấc khá lâu, tôi bừng tỉnh giấc vì thấy nóng. Tuy ngủ cứ mê man đi vì mệt nhưng lại được trở về nhà khiến tôi cảm thấy rất thoải mái. Quàng tay lấy cái điện thoại, tôi nheo nheo mắt nhìn giờ thì đã thấy hơn hai giờ sáng, vậy là tôi ngủ đã khá lâu rồi đấy. Đặt điện thoại xuống giường, vừa định kéo chăn xuống thì tôi chợt thấy cô ta đang nằm ngủ bên cạnh giường. Chắc trông tôi ngủ rồi mệt quá nên mới thiếp đi đây mà. Tôi liền ngồi dậy, nhìn cô ta ngủ kìa, sao trông có vẻ mệt mệt, sắc mặt nhợt nhạt quá kìa. Thấy cô ta nằm không, tôi liền choàng áo khoác của tôi lên người cho rồi lại nằm xuống, nghĩ ngợi. Hôm nay tôi về, cứ tưởng cô ta sẽ vui lắm, sẽ cười nói suốt buổi và kể cho tôi nghe cô ta nhớ tôi đến thế nào cơ, vậy mà nhìn mặt cứ buồn rười rượi, nói ít đi mà cũng chẳng cười nữa. Có phải tôi quá đáng lắm không nhỉ, có phải tôi đã làm cô ta tổn thương?

Đang nằm suy nghĩ, bỗng tôi thấy động, hình như cô ta đã tỉnh. Tôi liền nhắm mắt lại và giả vờ vẫn đang ngủ thì thấy cô ta nhấc cái khăn ra khỏi trán tôi rồi sờ nhẹ lên. Sau đó hình như là đi ra ngoài. Tôi liền mở mắt, đúng là đã ra ngoài rồi thật. Một lúc sau, cô ta bê chậu nước đi vào, vừa thấy tôi là đã đến ngay bên giường, nhỏ nhẹ:

_Anh tỉnh rồi ạ, em làm anh tỉnh sao?

Nghe cô ta nói, tôi liền lắc đầu. Cô ta vắt khăn bớt nước rồi nhẹ nhàng lau mồ hôi cho tôi.

_Anh có mệt lắm không, đỡ sốt hơn rồi đấy.

Tôi không nói gì, chỉ chăm chú nhìn cô ta lau mặt rồi tay giúp tôi. Nhìn đôi tay cô ta kìa, gầy quá, nhìn xương xương thấy tội, cả sắc mặt nhợt nhạt nữa chứ.

_Cô…không sao đấy chứ, nhìn sắc mặt kém quá.
_Không ạ, em thì làm sao được chứ.
_Cô không ốm đấy chứ? – nhìn mặt cô ta xanh quá đi.

Lần này, nghe tôi hỏi, cô ta chỉ im lặng lắc đầu, hic, sao tôi lại lo lắng thế này. Nhìn thế kia mà không ốm sao tin nổi chứ. Lau xong cho tôi, cô ta đỡ tôi nằm xuống rồi lại trông tôi ngủ. Hic, thương cô ta quá.
<End Hao Du’s POV>



    on Sun Mar 02, 2014 1:44 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

Tiếp


6 a.m
Sáng nay anh dậy sớm đón Tú Giang đi học nên tôi cũng đi sớm. Rét quá, gió thổi làm tôi làm tôi lạnh buốt, cảm giác cơ thể có thể đổ gục đến nơi. Tôi đi nhanh vào thang máy rồi dựa người vào tường, mệt quá, có lẽ vì cả đêm hôm qua tôi thức trông anh ngủ. Ra khỏi thang máy, tôi lê từng bưới chân trên hành lang và bất chợt nhìn thấy Đình Phong đang đứng một mình. Thấy tiếng bước chân, anh quay lại ngay rồi hồ hởi chạy lại gần tôi, cười tươi:

_Vịt con, em đến rồi đó hả?

Tôi nhìn anh gật đầu. Rồi bỗng anh hỏi tôi dồn dập:

_Vịt con, em không sao thấy chứ? Sao mặt em lại tái nhợt thế kia, không sao đấy chứ?

Anh vừa hỏi vừa lay vai tôi. Chưa kịp trả lời anh, tôi bỗng thấy mọi thứ trước mặt như tối sầm lại. Tôi ngã ngay xuống và không biết gì nữa.

* * * * * *
Từ từ mở mắt, tôi thấy xung quanh chỉ có một màu trắng toát. Quay đầu sang bên thì tôi nhìn thấy Hạo Du. Thấy tôi tỉnh, anh sốt sắng hỏi:

_Cô tỉnh rồi sao, thấy sao rồi, còn mệt lắm không?

Tôi liền lắc đầu, nói khó nhọc:

_Em…em đang…ở đâu đây?
_Đây là phòng y tế, cô không biết sao, cô bị ngất nên cái tên Đình Phong đã bế cô vào đây. Cô y tế bảo cô bị kiệt sức đấy.
_Em…em thấy không sao mà.

Nói rồi tôi cố ngồi dậy, đúng lúc đấy thì Đình Phong với Tú Giang từ đâu chạy vào. Anh ấy chạy ngay đến bên tôi, ôm chặt lấy.

_Vịt con, em sao rồi, em làm anh lo quá đi mất, hic hic.

Vì có Hạo Du nên tôi vội đẩy anh ra, cười hiền:

_Hì, em không sao mà.
_Còn không sao hả, cô y tế bảo em bị kiệt sức do không chịu ăn uống và bị căng thẳng quá đấy, biết không hả. Trưa nay em ở lại đây đi, anh sẽ chăm sóc cho em.
_Ơ, không được…

Đình Phong vừa nói xong, Hạo Du đã phản đối ngay. Cả ba bọn tôi đều quay ra nhìn Hạo Du. Anh lúng túng cười trừ:

_Ý…mình là về nhà có bố mẹ chăm sóc thì vẫn tốt hơn chứ.
_Đúng rồi, nên để Tiểu Minh về nhà thì hơn. – Tú Giang lên tiếng – Hạo Du, anh lai Tiểu
Minh về giùm em được không?

Hạo Du nghe Tú Giang hỏi liền quay ra nhìn tôi rồi gật đầu. Hết buổi học hôm đó, Tú Giang đi xe tôi về còn Hạo Du lai tôi, mặc dù Đình Phong đòi đưa tôi về bằng được. Ngồi đằng sau xe, khi chỉ còn hai người, tôi mới dựa vào lưng anh, ấm áp và thoải mái lắm, nhưng vẫn thấy mệt ơi là mệt. Về đến cửa, Hạo Du cất xe rồi dìu tôi vào phòng. Sao hôm nay anh lại đối xử tốt với tôi như thế chứ. Chưa bao giờ, tôi lại thấy anh dịu dàng với tôi đến như vậy.

* * * * * *
6.30 p.m
Tôi vừa ăn xong bát cháo nóng anh mua, anh liền đưa cho tôi mấy viên thuốc rồi nói:

_Cô uống cái này vào đi, là thuốc bổ đó, uống cho lại sức.

Đỡ lấy từ tay anh, tôi liền uống luôn một mạch rồi ngồi dựa vào thành giường. Bây giờ tôi mới thấy mệt kinh khủng, mắt chỉ muốn nhắm nghiền lại thôi.

_Cô vẫn còn mệt lắm hả? Ngủ một tí đi.

Ngồi sát gần tôi, anh lại tiếp:

_Tôi chuyển ra trường sống mấy hômi, cô buồn lắm hả, phải không?

Tôi nhìn anh hồi lâu rồi mới gật đầu. Anh đi, tôi nhớ anh tưởng chừng như chết được vậy.

_Ngốc quá, vì vậy nên mới không chịu ăn uống chứ gì.

Anh lại hỏi. Tôi cúi gằm mặt xuống giường, im lặng.

_Vậy…lần này là lỗi của tôi sao, tôi xin lỗi nhé. ^.~

Tôi nhìn anh, thoáng ngạc nhiên rồi cười hiền:

_Hì, vâng.
_Đấy, cười như thế có phải tốt không, hôm qua nhìn mặt cô buồn rười rượi, tôi thấy tội lỗi lắm, biết không hả?

Tôi khẽ gật đầu, lại cười, thấy vui lắm. Cứ tưởng anh đi sẽ chẳng trở lại nữa vậy mà giờ lại ở bên tôi đây rồi, tôi vui quá không giấu nổi nụ cười luôn. Tôi cười tươi nhìn anh, anh cười gượng gạo. Cứ thế này, thì hỏi sao tôi không yêu anh được chứ. Thật may vì những ngày “địa ngục” đã qua rồi.


HAO DU’ S POV
Chưa bao giờ mình lại thấy lo lắng như hôm nay. Cái lúc mà thấy tên Đình Phong bế cô ta chạy xuống, tim mình như ngừng đập, hic, cứ tưởng cô ta bị làm sao chứ. Nhưng mà không hiểu sao nhìn Đình Phong bế cô ta xuống, mình lại thấy khó chịu vô cùng, chẳng hiểu thế nào nữa. Cả cái lúc anh ta đòi để cô ta ở trường chăm sóc, mình cũng thấy rất bực tức nữa. Mà sao cô ta lại thân thiết với cái tên Đình Phong đấy cơ chứ, có tốt đẹp gì đâu, anh ta nổi tiếng chuyên đi dụ dỗ gái nhà lành cơ mà, chắc là cô ta cũng bị dỗ ngon dỗ ngọt đây. Thật là, đã ngốc lại còn cả tin nữa.



    on Sun Mar 02, 2014 1:46 pm

avatar
Nhã Thuần
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 150
Point Point : 166
Được cảm ơn Được cảm ơn : 3
Ngày tham gia Ngày tham gia : 26/02/2014
Đến từ Đến từ : Thung Lũng Trên Thiên Đường
Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau

CHƯƠNG XII: GHEN

...sao lại có thể thay đổi nhanh đến thế chứ…hóa ra cô ta chẳng khác gì những đứa con gái tầm thường khác…
6.15 a.m
Sáng nay đi học, cả tâm trạng và sức khỏe của tôi đều khá hơn rất nhiều. Nhất là vì tôi được Hạo Du lai đi học, hihi. Vui lắm, ngồi sau anh, rất là ấm, lưng anh lớn lắm, y như anh Đình Phong vậy. Mà áo anh lại có mùi rất thơm của nước xả vải nữa chứ, thích lắm cơ. Nhưng đến trường, anh với tôi phải vào hai tầng khác nhau nên cũng hơi chán. Bước ra khỏi thang máy, tôi liền đi nhanh về phía lớp, có lẽ Đình Phong đang đợi tôi. Tôi rón rén đến gần, đúng là anh đang đứng kia. Nhẹ nhàng đi đến đằng sau, tôi hù anh một cái. Đình Phong giật mình rồi quay lại, khuôn mặt rạng rỡ khi nhìn thấy tôi.

_Vịt con, em đến từ lúc nào vậy hả, đã đỡ mệt chưa mà đi học rồi?
_Anh hỏi thế mà sao vẫn đứng đây chờ em hả, hihi. – tôi lè lưỡi – em khỏe rồi, hôm qua cám ơn anh nhiều nha. – tôi nháy mắt.
_Ừ, nhìn em vui như vậy là anh yên tâm rồi. Hôm qua em bị ngất, anh sợ lắm đó, biết không, giờ thì nhớ ăn uống đầy đủ vào nghe chưa, chuyện này mà xảy ra lần nữa là anh không tha cho em đâu đó.

Đình Phong vừa nói vừa nhéo má tôi. Nhìn vẻ mặt anh kìa, lo cho tôi lắm đây mà.

_Hì, em biết rồi ạ.

Tôi nhìn anh, cười tủm tỉm, Đình Phong lúc nào cũng tốt với tôi nhất.

_Đình Phong này, anh đã yêu ai bao giờ chưa? – tự nhiên tôi lại hỏi cái gì không biết nữa =.=
_Em hỏi gì lạ thế, trước kia, anh chưa yêu ai cả.
_Vậy à, thật không thế?
_Ừm.

Nghe anh nói mà tôi ỉu xìu. Trót hỏi anh thế nhưng tôi cũng có chuyện muốn nghe lời khuyên của anh. Nhưng Đình Phong chưa yêu bao giờ thì sao có thể hiểu được tâm trạng của tôi chứ.

_Vịt con có gì muốn tâm sự với anh hả.
_À, dạ, không, hì. À, thực ra là chuyện của nhỏ bạn em… – tôi lúng túng khi thấy anh đoán trúng…tim đen – nó hỏi ý kiến em nhưng em có biết đâu, định hỏi anh thì hóa ra anh cũng chưa yêu ai bao giờ.
_Cứ kể đi, biết đâu anh giúp được.

Nghe anh nói vậy, tôi gật gù suy nghĩ rồi kể chuyện của chính mình:

_Nhỏ bạn em, có yêu một người. Nhưng người đó không yêu bạn ấy mà chỉ làm bạn ấy buồn và khóc thôi. Vậy mà bạn ấy vẫn mù quáng bất chấp những đau khổ người đó gây ra mà vẫn cứ yêu. Tuy bạn ấy đã có lúc có suy nghĩ là quên cái tình cảm đơn phương ấy đi nhưng không làm sao mà quên được. Anh thấy bạn ấy có sai lầm không anh?

_Haiz, nan giải nhỉ, anh không biết phải khuyên bạn em thế nào đâu. Nhưng nếu là anh thì chắc chắn anh sẽ không làm vậy đâu.
_Thế anh sẽ làm gì ạ. – tôi hồi hộp.
_Thì anh sẽ tìm một người khác đẹp trai hơn để yêu, ví dụ như Đình Phong đẹp trai nổi tiếng này. – nói rồi anh cười gian.
_Eo, nói như anh thì…hihi.
_Hì, anh nói đùa vậy thôi chứ bạn em làm vậy là ngốc lắm đó, em phải nói cho cô ấy biết. Cô ấy càng như vậy thì chỉ làm khổ mình thôi, mà cậu ta đâu có nghĩ gì đến nõi khổ của cô ấy đâu, đúng không. Tốt nhất là cứ tạm “lơ” cậu ta đi, đừng quan tâm nhiều như trước. Như vậy, nhất định cậu ta sẽ để ý cho mà coi.

_Vậy được không ạ. – nghe anh nói rất kinh nghiệm nhưng tôi vẫn chưa tin tưởng lắm.
_Nghe anh đi, anh cũng là con trai nên biết chứ, hehe.

Đình Phong nói rồi còn nháy mắt với tôi nữa. Tôi cười xòa, đã tin anh, nhưng không biết mình có làm được như thế không đây.


_Hì, được rồi, em sẽ nghe anh, hihi. Cảm ơn anh nhiều nhé. ^.~
_Cảm ơn suông thế đâu có được. – anh bỗng đổi giọng ngay, hic.
_Thế anh muốn gì nào? Nếu làm được em sẽ làm.
_Vậy…chiều đi xem film rồi đi ăn với anh, nhé, được không? – mặt anh lộ rõ vẻ háo hức.
_Chuyện này thì…
_Đi mà, nhé, nhé.

Nhìn điệu bộ “làm nũng” của anh lúc này mà tôi buồn cười quá không chịu được. Tôi bịt miệng cười xong rồi mới gật đầu:

_Vậy được ạ.
_Thật không? Thật chứ?

Nói rồi anh cứ chạy vòng quanh tôi, khuôn mặt đầy vẻ hạnh phúc. Lần thì tôi phì cười luôn, đi với tôi mà anh vui đến vậy sao?

_Nhớ đấy nhé, chiều anh sẽ qua đó em. Mà nhà em ở đâu?
_Ơ, nhà em… – có nên nói ra không nhỉ.
_Sao, hay em không biết nhà mình ở đâu, hihi.
_Ơ, biết chứ, thế anh chờ em ở chỗ này này.

Nói rồi tôi mới dùng hết lời nói rồi đến…tay chân để tả cho anh chỗ ở cách nhà tôi khá xa, tất nhiên vẫn có thể để tôi đi bộ đến được. Nói mãi Đình Phong cuối cùng cũng hiểu lời tôi nói, hic.

_OK, anh đã hiểu, mình đi sớm nhé, khoảng năm rưỡi được không? Em đi học rồi cứ về nhà nghỉ ngơi rồi đi.
_Vâng, nếu em quên mất thì anh nhớ gọi em nhé.
_Ừ. – Đình Phong nói rồi xoa đầu tôi – thôi anh về lớp nhé, mọi người đến cũng đông rồi.

Rồi Đình Phong vẫy tay chào tôi về luôn. Nhìn theo anh mãi đến lúc khuất hẳn tôi mới vào lớp. Tự nhiên thấy cứ tiếc nuối làm sao, đang nói chuyện với anh vui thế không nỡ rời xa anh >.<

1.45 a.m
Tôi vừa dắt xe vào nhà vừa hát, tôi đang vui kinh khủng đây, chiều nay bọn tôi được nghỉ, sướng ơi là sướng. Bước vào nhà, thấy Hạo Du đang ở ngồi ở sofa, tôi liền đến luôn trước mặt anh, cười tươi roi rói:

_Anh ơi, mình ăn cơm thôi nào.
_Nấu chưa mà ăn? – anh quay ra nhìn tôi.
_Hi, em mua rất nhiều thức ăn chín về đây rồi, em dọn mình ăn luôn.
_Ừm.

Rồi tôi vào bếp và dọn bàn ăn ngay, vừa làm vừa hát. Vui lắm chứ, tôi cứ sợ chiều đi học thì không có thời gian để chọn quần áo để đi chơi với anh Đình Phong, bây giờ thì không lo nữa rồi, hihi.

_Anh ơi, ăn thôi cho nóng anh.
_Ừ.

Nói rồi Hạo Du đi vào rồi ngồi luôn xuống ghế. Tôi cười tươi, xới cơm cho anh:

_Anh ăn đi ạ.

Tôi lại nhoẻn cười, cũng bắt đầu vào ăn. Nhưng tôi vừa ăn còn vừa nhìn anh, tôi đang tìm cơ hội để nói với anh chuyện tôi sẽ đi chơi chiều nay. Thực ra là cũng chẳng cần phải nói nhỉ, nhưng từ ngày làm vợ chồng đến giờ, tôi chưa khi nào đi chơi cả, cứ nên bảo với anh đã, để anh còn tự chuẩn bị bữa tối phòng khi tôi về muộn. Mà chắc chắn là thế rồi.

Cuối cùng, “rình” mãi mới đến lúc anh ăn hết bát thứ nhất, tôi vừa xới vừa quay ra nhìn anh:

_Em/Tôi có chuyện muốn nói. – bất ngờ cả tôi và anh cùng đồng thanh.
_Anh/Cô nói trước đi.

Hic, lại đồng thanh lần nữa. Im lặng nhìn nhau một lúc, tôi liền lên tiếng trước:

_Anh này, chiều em đi chơi, có gì anh ở nhà tự nấu ăn nhé.
_Ờ, thôi khỏi, chiều tôi cũng đi, cũng đang định nói với cô đây.
_Hì, vâng.

Tôi nhoẻn cười rồi xới cho anh xong cũng lại tiếp tục ăn. Thấy cứ vui vui sao không tả được. Cứ nghĩ đến việc được đi chơi với Đình Phong, tôi lại thấy háo hức đến nỗi tim cứ đập rộn ràng cả lên. Thú thật là lúc ở bên anh ý, tôi chẳng nghĩ gì đến Hạo Du cả, mà có nghĩ đến thì cũng chỉ buồn thêm thôi.

_Này, không ăn thì thôi sao cứ ngồi cười thế nhỉ, bực mình quá.
_Thì em đang vui.
_Hừ, thôi không ăn nữa, no rồi.

Hạo Du bỗng nhiên lại khó chịu, nói rồi thì bỏ dở bát cơm mà đi ra ngoài. Tôi ngơ người không hiểu chuyện gì xảy ra nữa. Nhưng cứ kệ anh đấy, tôi đã mua thức ăn rồi, dọn ra rồi, anh không ăn thì cũng chẳng việc gì tôi phải nài nỉ bắt anh ăn cả. Cứ “lơ” anh đi đấy xem có để ý tôi như lời Đình Phong nói không nào. Tự nhiên lại giận tôi, chẳng hiểu gì luôn.

Tôi nhìn anh ở ngoài, lè lưỡi như trêu ngươi, nhưng hình như Hạo Du không thấy, hic. Rồi tôi ăn nốt bát cơm của mình và rửa dọn bát đĩa. Giờ dù anh có không ăn thì tôi cũng cứ phải ăn cho mình đã, không việc gì phải vì anh mà khổ cả, thế là ngốc, Đình Phong đã nói với tôi như thế mà.

Rửa dọn hết rồi, tôi đang định ra ngoài ngồi thì thấy Hạo Du từ trên tầng đi xuống, khoác cặp, vậy là chiều anh vẫn phải đi học. Đi qua tôi, anh bỗng đứng lại hỏi:

_Đi học đây, chiều mấy giờ đi?
_Năm rưỡi ạ.
_Ờ.

Nói ngắn gọn vậy rồi anh dắt xe đi luôn. Đóng cửa cho anh rồi tôi đi luôn lên phòng, định bụng sẽ ngủ một tý rồi sẽ vào chuẩn bị cho buổi đi chơi chiều nay.



Sponsored content

Tiêu đề: Cuối cùng mình cũng thuộc về nhau




Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 5 trang]

Chuyển đến trang : 1, 2, 3, 4, 5  Next

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết