on Wed Jul 02, 2014 8:54 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain




 Tên tác phẩm : Kiss The Rain 




 Tác giả : K 




 Tình trạng : on- going 







Giới thiệu:


Kem - một cô gái tuổi teen cực kì bình thường: cao 1m50, cận thị nặng, lúc nào cũng đội mũ len sùm sụp, thích uống cocacola ướp lạnh đã bay hết ga, thầm yêu một anh hot boy lớp trên, và tên thì luôn bị gắn với hai chữ NQ. Như bao cô bạn khác, Kem phải đối mặt với hàng tá những rắc rối, những tình huống hài hước, dở khóc dở cười trong cuộc sống hàng ngày.


Mặc dù không có gì nổi bật như vậy, nhưng Kem lại sở hữu giọng hát mát lạnh như ly kem mùa hạ và khả năng chơi guitar tuyệt vời. Một tình huống bất ngờ xảy đến đã khiến Kem vụt sáng trở thành ngôi sao qua mạng Internet, rồi tiếp đó hàng loạt những cơ hội, thử thách đến với cô tới tấp.


 Kiss the rain - câu chuyện xoay quanh đề tài gia đình, bạn bè, ước mơ, và tình yêu với anh chàng siêu hot Kiwi.


Chuyện gì sẽ xảy ra giữa bọn họ? Sự xuất hiện bất ngờ của Skyler ảnh hưởng như thế nào đến Kem? Sau bao nỗ lực, liệu ước mơ của cô nàng sẽ trở thành hiện thực?
Hãy cùng nhau đọc và cảm nhận!





Chương 1


   Một buổi sáng đẹp trời.


   “Á áaaa...Kemmmmm!”


  Từ phía phòng bên, tiếng Sam hét to làm tôi giật bắn cả mình. Tôi lồm cồm chui
ra khỏi chăn, dụi mắt và tiến về phía cửa. Đã có ai nói với chị ấy rằng làm
phiền người khác vào buổi sáng là điều rất bất lịch sự không nhỉ? Mà thôi quên
chuyện đó đi, hình như trong từ điển của Sam không có từ "lịch sự" thì phải.


  “Gì hả chị? Em đang ngủ.” Tôi làu bàu.


   “Tao đã bảo mày bao nhiêu lần là không được phép cho con mèo chết tiệt này
bước chân vào phòng tao cơ mà? Mày có biết tao ghét nhất chó mèo không?”


  “Biến ngay đi!” Chị ấy tiếp.


   Lại là Jimmy, không hiểu nó nghĩ gì mà lại sang phòng Sam nằm ngủ trên ghế
sofa của chị ấy. Mà mùa này nó còn đang thay lông nữa chứ. Chẳng phải suy
nghĩ nhiều, tôi xốc Jimmy lên và bế nó ra khỏi căn phòng sạch sẽ của Sam.


   “Chị là đồ quá đáng!” Tôi gắt.


    “Ừ, tao quá đáng, chỉ cần lần sau mày đừng để tao phải trông thấy bộ dạng
gớm ghiếc của con quái vật này là được.”


   “Chị nói cái gì thế? Jimmy đâu phải là quái vật?”


   Sam cười khẩy và nhún vai:


   “Tùy mày, tao cũng không có thời gian ngồi đôi co với mày, tao có việc phải đi,
à mà mày cẩn thận với con mèo của mày đấy! Coi chừng đó!” Chị ấy trợn mắt
lên.


   Tôi không nói gì, chuyện này thường xuyên xảy ra giữa hai chúng tôi. Cãi nhau
với Sam là việc làm ngu ngốc nhất mà tôi từng biết, bởi chẳng một ai có thể
cãi lại chị ấy, chị ấy luôn cho mình là đúng, tốt hơn hết là để cho Sam muốn nói
gì thì nói, tôi không thèm chấp.


    Lần sau chắc tôi sẽ không thể để cho Jimmy lởn lởn quanh phòng chị ấy nữa.
Mới hai tháng trước thôi, khi phát hiện ra Jimmy chui vào nằm giữa đống quần
áo mới mua của Sam, chị ấy đã nổi khùng lên, "dã man" lấy kéo cắt hết ria của
Jimmy và đá nó bay xuống dưới cầu thang không chút thương tiếc. Thật không
công bằng là mẹ chỉ mắng chị ấy có một tí và rồi lại quay vào tập trung chế biến món Spaghetti mà mẹ mới học được từ một tạp chí online.


    Thật không chấp nhận được, sớm muộn gì tôi cũng phải mua bảo hiểm nhân thọ cho Jimmy thôi.


   “Nói với mẹ là tao ra ngoài một lúc.” Sam vừa nói vừa soi gương vuốt vuốt lại mái tóc xoăn mà chị ấy khoe vừa làm xong hôm qua.


   “Vâng.” Tôi ngoan ngoãn trả lời.


   Thật ra Sam có đi cả tuần chăng nữa cũng chẳng sao cả. Ở nhà một mình mà không có bà chị xấu tính ấy thì đúng là chẳng có gì tuyệt hơn.


  Sam vung vẩy túi xách và lộp cộp đi đôi giày cao gót đen bóng ra khỏi nhà. Sam đi rồi làm căn nhà yên tĩnh hẳn. Phảng phất đâu đây vẫn còn mùi nước hoa của chị ấy, tôi vội đóng cửa và chui ngay vào phòng, ngửi nhiều mùi đó sẽ làm tôi thấy đau đầu kinh khủng.


   Tôi 17 tuổi còn Sam 20. Sam đang học đại học khoa thiết kế thời trang. Tôi nghĩ ngành đó khá là hợp với một người như chị ấy, một tín đồ điên cuồng của quần áo và mĩ phẩm. Mẹ tôi đã không ít lần phàn nàn về việc mua sắm vô tổ chức của Sam, nhưng Sam chỉ gật gù rồi đâu vẫn vào đấy. Chị ấy có một công việc part-time ở tiệm coffee Romance, tiền lương cũng khá cao nhưng tôi cá là chị ấy đã rót hết vào việc mua sắm.


  Sam thích hàng hiệu, những thứ đồ lấp lánh và đắt tiền làm cho Sam thích đến mê mẩn. Nếu như không mua được món đồ mà Sam thích thì cả tuần đó chị ý sẽ không thể ăn ngon ngủ yên được mất!


   À, tôi đang băn khoăn không biết có nên mách mẹ về việc Sam đã mua một cái quần jean rách túa lua hư hỏng hay không. Sam nói đó là mốt của mùa thu năm nay và nếu như không mua được nó chị ý sẽ tiếc điên lên mất. Tất nhiên là mẹ cấm hoàn toàn mấy thứ đồ phản cảm. Nhưng bằng một cách nào đó tôi đã thấy chị ấy diện nó tung tăng đi chơi cùng anh bạn trai ở trung tâm thương mại.


   Tôi và Sam là hai chị em ruột, nhưng chúng tôi không hề ưa nhau, chính xác hơn là tôi không hề ưa chị ấy, một con người xấu tính và không thể nào chiều được. Thử tưởng tượng xem, nếu tôi mà là bạn trai của Sam, chắc tôi sẽ phát điên lên vì tính tiểu thư của chị ấy mất!


   Tôi và Sam khác hẳn nhau về mặt bề ngoài. Chị ấy thường gọi tôi là con nhà quê (chắc chị ấy không biết rằng mình cũng là chị của một con nhà quê). Chuyện Sam gọi tôi như thế cũng chẳng khiến tôi bận tâm lắm, ai mà dỗi hơi đi tranh luận với Sam chỉ để chứng tỏ rằng mình không phải một đứa nhà quê. Sam hay mỉa mai những bộ quần áo của tôi và gọi nó là kiểu “bà già thập niên 70″! Cái câu ấy tôi nghe không lọt lỗ tai một chút nào nhưng vẫn cố lờ đi, ai chẳng biết tủ quần áo của Sam lúc nào cũng mốt nhất!


   Nhưng mà…có đúng là trông tôi rất nhà quê không?


   Có đến nỗi nào đâu nhỉ?


   Tôi thấy yêu mái tóc của mình.


   Nó khá dài, có màu chocolate và thật là mềm mượt.


   Tôi nhớ hồi mình còn là một cô nhóc nhỏ xíu, cứ đến kì nghỉ hè là lại được đến trang trại bò sữa của ông nội. Cả ông và bà đều chăm sóc và yêu quý tôi hết mực. Nhất là bà. Mỗi sáng bà đều chải tóc cho tôi bằng chiếc lược gỗ xoan đào. Bà hay gọi tôi bằng cái tên “Công Chúa Nhỏ”- nghe khá là dễ thương nhỉ!


   Tôi cũng rất thích đội những chiếc mũ len bà đan tặng. Nó nhỏ xinh thôi, và hầu hết đều có màu xanh lá cây hoặc vàng chanh- Hai màu tôi kết nhất.


   Và thế là tôi cũng có thêm một cái tên đáng yêu nữa đó là: Mũ Len Nhỏ. Lại là một cái tên có từ “Nhỏ”.


  Nhưng thực ra hồi bé tôi nhỏ thật. Và đến tận bây giờ cũng chẳng khá khẩm hơn là bao.


  Tôi cao có 1m50. Cũng không hẳn là thấp lắm nếu so với bà cụ 70 tuổi ở nhà bên cạnh.
Được rồi, tôi thừa nhận là mình có chiều cao nhỏ nhắn và xinh xắn nhất lớp. Chiều cao nhỏ nhắn ấy nhiều lúc làm tôi thấy hơi phiền toái chút. Cụ thể là nó khiến cho tôi không thể nào chống chân nổi chiếc xe đạp của chính mình, và thành ra tôi phải nhảy xuống xe mỗi khi gặp đèn đỏ.


  Cả việc tôi gặp rất nhiều khó khăn khi học thể dục, nhất là môn ném bóng rổ. Trời ạ, cái rổ chết tiệt ấy nó quá cao so với tôi, thử hỏi Kobe Bryant sẽ làm nên trò trống gì nếu như anh ta cao 1m50 ? Không, đúng không ? Chắc chắn anh ta sẽ bị trượt khỏi đội tuyển ngay từ vòng gửi xe.


  Ước gì môn bóng rổ biến thành môn Guitar hoặc hát nhỉ? Đảm bảo thầy Súp Lơ (đây là biệt danh bọn tôi đặt cho thầy, tất nhiên chỉ dám dùng khi không có thầy ở đó thôi !)- sẽ chẳng thể thẳng tay cho tôi điểm 6 vào sổ kèm theo tiếng thở dài ngao ngán mỗi lần kiểm tra nữa. Ha, vì chơi guitar và hát là sở thích và đam mê của Kem mà!


  Nhưng cái sở thích ấy của tôi luôn luôn bị bố mẹ gạt đi và bị chị Sam chế nhạo. Bố không thích tôi có tính văn nghệ sĩ. Bố muốn tôi tập trung học và tương lai đi theo ngành kinh tế, thì xu hướng chung của thời đại là vậy mà. Thế nên tôi chỉ dám chơi đàn và hát hò ở trong phòng hoặc khi đến thăm trang trại bò sữa của ông. Ông và bà thật tuyệt, cả hai luôn luôn ủng hộ và lắng nghe tôi hát. Bà còn nói giọng hát của tôi rất đặc biệt nữa ! Tôi chẳng biết nó đặc biệt hay không, chỉ cẩn có người thích nghe tôi hát là vui lắm rồi!


  À, tôi còn bị cận thị nữa. Nhưng đó không phải là vấn đề gì quá lớn đối với tôi. Rất nhiều học sinh trên trái đất này cận thị đó thôi, chuyện quá bình thường. Vả lại, khi đeo kính, trông tôi rất ổn mà, thật đấy.


  Tôi đeo một chiếc gọng bằng nhựa to tròn màu đen, tuy trông nó khá là cũ kĩ nhưng bạn có thấy là xu hướng thời trang bây giờ rất ưa chuộng style Nobita không?


  Ha, phải đấy, style Nobita, rất đáng yêu và tinh tế.


   À, cả nụ cười của tôi nữa, rõ ràng là nụ cười của tôi rất tươi, chỉ có điều là nó không sáng láng lắm bởi tôi đang mang niềng răng. Mà mang niềng răng thì sao chứ?


  Mặc kệ, tôi vẫn cứ thích cười và hay cười.


  Vì sao chị Sam cứ phải nhạo báng và so sánh tôi với Huyền Diệu của seri “Cô gái xấu xí” trên kênh VTV3?


  Ok, thế cũng tốt thôi. Chị Sam không thấy là Huyền Diệu có cả một anh giám đốc đẹp trai ga-lăng yêu say đắm còn gì, họ còn làm đám cưới nữa chứ, ôi, giá mà sau này tôi cũng lấy được một anh giám đốc như thế, tôi sẽ sướng điên.
 



    on Wed Jul 02, 2014 8:59 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chương 2


   Tôi thấy ghét bộ đồng phục của trường Isaac Newton. Ý tôi là, tôi rất yêu ngôi trường của mình, trừ việc đồng phục ở đây không phù hợp với tôi cho lắm. Váy ngắn ư, giá như ban giám hiệu nhà trường thiết kế quần cho học sinh nữ thì có phải tốt hơn không.


Bộ đồng phục này đối với tôi thật là vướng víu, lại còn thắt nơ cài áo nữa chứ, tôi phải loay hoay 15′ mỗi ngày với bộ đồng phục ấy, mà đáng lẽ ra với thời gian ấy tôi có thể mặc và thay liên tiếp 15 chiếc quần jean cũng nên.

Cuối cùng cũng mặc xong. Tôi vớ lấy chiếc cặp sách trên bàn học và phi xuống nhà.

Mẹ đã hoàn thành xong bài tập chạy bộ và đang chuẩn bị bữa ăn sáng.

Nhìn thấy tôi, mẹ mỉm cười và đặt xuống bàn ăn một ly sữa nóng hổi cùng hai lát bánh mì phết bơ lạc.


“Cảm ơn mẹ!” Tôi vui vẻ ngồi xuống.

Phải nói rằng món bơ lạc của mẹ làm rất tuyệt, luôn luôn là như vậy. Mẹ có bí quyết chế biến nó rất khéo léo như thể mẹ là người thợ làm bơ lạc thực thụ vậy. Nó không quá béo ngậy, không quá ngọt mà lại có mùi vị rất riêng. Tôi đã ăn bánh mì phết bơ lạc của mẹ được 11 năm rồi, từ hồi tôi lên 6. Và xin thề là tôi chưa bao giờ cảm thấy chán.

Mẹ của tôi nấu ăn không thể chê vào đâu được. Chẳng bù cho tôi. Bạn biết không, những món ăn tôi làm ra, người không thể nào ăn nổi, trừ khi người đó là siêu nhân! Những món ăn của tôi khi thì sống quá, khi thì dừ quá, hay khi thì mặn quá, khi thì nhạt quá. Nhiều khi tôi cũng thấy phát ngán về bản thân mình, chẳng làm được việc gì ra hồn cả, hễ đụng vào đâu là hỏng đấy, rõ là chán.

Ăn sáng xong, tôi không quên chào mẹ và sau đó leo lên xe đạp phi vù ra ngoài đường. Bố đang lúi húi sửa bóng đèn ở đầu ngõ, thấy tôi bố liền vẫy tay và nói:” Đi học vui vẻ nha Kem!”. Mải vẫy tay với tôi, tí nữa là bố ngã nhào xuống đất cùng với cái thang sắt thấp lè tè của bố, may mà không sao, chuyện ấy cứ khiến tôi tủm tỉm cười mãi trên đường.

Như thường lệ, tôi sẽ ghé qua nhà My “xù” để rủ cậu ấy cùng đi. Trước cửa nhà My có một cây óc chó rất to và thân xù xì. Cậu ấy hay chờ tôi ở đó.

“Hey Kem!”

My đã đứng chờ sẵn ở dưới gốc cây và gọi tên tôi. Chúng tôi luôn đi học cùng nhau, và về cũng cùng nhau luôn.
Trên đường đi học, My cả tôi đều tranh thủ tám không biết bao nhiêu chuyện trên trời dưới đất, đối với hai chúng tôi, không bao giờ là thiếu đề tài để nói cả, từ chuyện hôm qua thằng Long Hôi Nách lên bảng mà quên chưa kéo khóa quần cho đến chuyện một anh hot boy trong trường bị bồ đá phũ phàng, thậm chí bọn tôi còn chẳng để ý gì đến xung quanh.

Việc buôn chuyện của chúng tôi sẽ chẳng ảnh hưởng gì nhiều lắm nếu như cả hai không hứng chí cười tít mắt lên và rồi a lê hấp hai chiếc gi-đông ngoằng vào nhau làm cho cả hai tự nhiên ngã lăn lộn ra giữa đường, khi thì My đè lên tôi, khi thì tôi ngã nhào vào cô ấy, và xui xẻo lắm thì cả hai đứa cùng đâm sầm vào cột điện.

My là bạn thân nhất của tôi bắt đầu từ hồi cấp Hai. Mọi người gọi cậu ấy là My “xù”. Tôi thì thấy cái nick name ấy cũng khá là dễ thương. Tóc cậu ấy xoăn tự nhiên như mỳ sợi vậy, nhưng nó lại có màu đen và rất tiếc là nhìn chẳng giống Corbin Bleu tẹo nào. Cậu ấy cao lêu nghêu và gầy đét-xờ-ki-mô-na, đặc biệt là cũng bốn mắt như tôi.
My là con gái, nhưng tính cách của cậu ấy không khác nào một đứa con trai. Cậu ấy không thích nghe nhạc giống tôi mà thay vào đó cậu ấy thích mỗi bóng đá! My thần tượng CLB Manchester United và nhất là anh Wayne Rooney. Cậu ấy thích Rooney đến điên cuồng, tất cả mọi thứ có thể cậu ấy đều dán ảnh hoặc chữ Rooney vào đó. My có thể ngồi cả ngày để tám về chuyện bóng đá với một vài đứa con trai trong lớp.

Tôi biết điều đó, và mặc dù không đam mê bóng đá như My nhưng tôi luôn tôn trọng bạn ấy và sẵn sàng lắng nghe My tâm sự mỗi khi MU thắng hay thua. Tôi chẳng hiểu gì cả, nhưng khi My kể thì tôi luôn vui vẻ mỉm cười.

My cả tôi thân nhau, phải gọi là rất rất thân. Cậu ấy không điệu đà, cũng không đồng bóng như tụi con gái lớp tôi mà rất giản dị và chân thật. Chính điều đó mà giữa hai chúng tôi không hề có khoảng cách.

Cả hai đứa bọn tôi đều mê sách. Cứ đến giờ giải lao là hai đứa lại rủ nhau sang thư việc đọc sách. Tôi thích đọc những cuốn truyện teen nhẹ nhàng, còn My thì thích đọc “Những chuyện kì bí của Stine” hay các thể loại kiếm hiệp. Dù không giống nhau lắm về sở thích nhưng chúng tôi đều rất vui vẻ chơi cùng nhau suốt nhiều năm trời.

Kittt…

Trước mắt tôi là trường trung học Isaac Newton-trường của tôi và My. Tôi đỗ xe và dắt bộ vào khuôn viên trường gửi xe. Trung học Isaac Newton là một trong những trường nổi tiếng nhất thành phố. Nổi tiếng về khoản gì á? Nhiều lắm.
Isaac Newton là trường tiêu chuẩn quốc tế, oách xà lách cực. Trường có thầy cô bản địa chuyên giảng dạy ngoại ngữ. Và học sinh thì cũng khá nhiều bạn mang hai dòng máu ví dụ như Việt và Mĩ chẳng hạn.

Nói về chất lượng thì xịn khỏi phải bàn luôn.

Còn nói về học sinh của Isaac Newton thì phải gọi là nhiều vô đối chủng loại. Một trong số đó là những đứa tầm thường hay những con mọt sách chỉ biết cắm đầu vào học, tôi thuộc về vế thứ nhất. Bọn tôi bị xếp vào hàng ngũ “Những kẻ khù khờ”.

Hội những đứa khù khờ chẳng mấy khi tham gia vào các hoạt động ngoại khóa hay các sự kiện, prom cả. Bọn tôi chẳng năng động mấy, luôn bị hội nổi tiếng làm cho lép vế. Bạn có thể bắt gặp thành viên của hội ở thư viện trường, phòng truyền thống, phòng tin học. Một đặc điểm dễ nhận dạng là cận thị nặng, mặc áo sơ mi cài nút trên cùng và….chẳng có gì đặc biệt hơn cả.

Thêm một loại nữa là những thằng bất trị. Những thằng như thế không nhiều, chỉ tồn tại dưới dạng số ít. Điển hình như Long Hôi Nách ở lớp tôi. Chúng thực sự là cơn ác mộng của trung học Isaac, và với cả tôi nữa.


Tôi không nhớ bao nhiêu lần tôi ăn phải dép của thằng Long Hôi Nách ngay trước cửa lớp hay trong giờ giải lao khi nó đang tớn lên đùa với một thằng nào khác. Mỗi khi như thế, nó rút dép ra và phi hồn nhiên mà không hề xác định rõ mục tiêu, và xui xẻo thay tôi luôn luôn là người ăn đủ.

Bạn không thể tưởng tượng ra cảm giác của tôi lúc đó như thế nào đâu. Hai má tôi đỏ bừng bừng lên và đứng trơ ra như một con ếch bị cắt cổ. Tôi chỉ muốn xông vào và tát cho nó một cái nhưng chẳng bao giờ tôi làm được điều đó cả. Tụi con trai lẫn cả con gái (trừ My “xù”) phá lên cười khi nhìn thấy bộ dạng của tôi lúc đó.

Suy cho cùng, tôi là nạn nhân của nó mọi lúc mọi nơi và là một nạn nhân hiền lành nhất nó đã từng gặp. May cho cái thân nó!

Loại thứ ba là “Tập đoàn ăn chơi Isaac” (bọn nó tự gọi mình như thế). Tất nhiên là tôi không có mấy đặc điểm nào giống tụi đấy. Cả trai lẫn gái nhưng đều có sở thích là ăn chơi và đặc biệt thích khoe khoang, nhà giàu mà. Tôi thấy thành viên của hội đấy đều là một lũ ngớ ngẩn hết.

Tụi nó vào được cái trường này là bằng tiền của bố mẹ. Để đáp lại công ơn ấy, tụi nó chẳng coi ai ra gì và chỉ biết đến yêu đương, quần áo, điện thoại, giày dép, vân vân mà chẳng để ý gì đến việc tụi nó đang sở hữu một cái đầu rỗng tuếch. Vào trường tôi, chắc chắn bạn sẽ phải chứng kiến những pha giật gân (tôi cho là thế) khi có việc bất đắc dĩ phải đi qua sân sau. Thầy cô ít khi đến đó nên tụi đấy thoải mái hút thuốc lá. Cả con trai lẫn con gái, tụi nó hít vào và phả ra thứ khói trắng xoá, hứng lên thì phì vào mặt một đứa nào đó hồn nhiên đi qua.

Và…còn một trò kinh dị hơn nữa mà tôi đã vài lần chứng kiến ở đấy đó là kiss (ôi chúa ơi). Thề là tôi chưa bao giờ thấy nụ hôn nào kinh dị và hớ hênh như thế, dù là trong phim ảnh. Nghĩ đến việc chạm môi vào nhau rồi…abc abc là tôi rợn cả gai ốc! Thật may là những đứa như thế chỉ chiếm một phần nhỏ thôi, bạn biết đấy, hầu như trường học nào cũng vậy. Nếu không thì loạn mất.

Loại thứ tư, và cũng là loại đặc biệt nhất đó là “Những nàng công chúa và hoàng tử nổi tiếng của Isaac”. Một trong số đó phải kể đến anh chàng trong mộng của tôi, anh ý tên là…

Ôi ngại lắm, tôi chẳng muốn nói ra đâu.

Thực ra anh ấy là Kiwi!!!

Bạn biết anh ta là ai không?

  Ok, vậy thì tôi sẽ tiết lộ cho bạn biết, anh ấy hơn tôi một tuổi, là một hoàng tử lai hoàn hảo và là QUẢ BOM CỦA TRƯỜNG ISAAC NEWTON NÀY ĐẤY!

Đúng vậy, một quả bom đấy, anh ta quá hot và có thể nổ BÙMMM bất cứ nơi nào có mặt!

  Và hội Gigi lớp tôi đang chết mê chết mệt, thậm chí còn phát điên lên vì anh chàng, ý tôi là anh Kiwi Hoàng Gia ấy.
Thật đáng buồn là tôi cũng nằm trong số đó, cùng với Gigi xấu tính.

  Nhắc đến Gigi, còn một loại cuối cùng nữa, nhưng tôi chẳng thể gọi tên nó là loại gì. Điển hình cho loại ấy là Gigi. Học khá giỏi, cao 1m70, rất xinh nhưng cực kì xấu tính. Gigi làm tôi liên tưởng đến bà chị Sam ở nhà, nhưng sự thực là Gigi xấu tính hơn Sam nhiều lần. Cô ta xinh thuộc loại nhất lớp tôi, đồng ý! Nhưng thề là so với những chị lớp trên thì cô ấy chẳng là gì cả. Nhưng Gigi luôn cho rằng mình là hot girl!

  Để tôi thử liệt kê những danh hiệu mà Gigi tự sáng tác ra cho mình nào: Nữ thoàng thời trang Isaac Newton, Miss Kool, Queen Bee, tiểu thư Gigi sành điệu và thời thượng,…bla bla bla!

  Thật là shock!

  Gigi, cô ta luôn bày trò để chế giễu tôi và đặt tên cho tôi là Kem NQ. NQ? Bạn có hiểu ý nghĩa của nó là gì không? Vâng, là nhà quê đấy ạ! Cô ta thật là quá đáng, Gigi, cô ta là cái cóc gì mà có quyền đặt thêm chữ NQ vào sau tên của tôi? Nhưng lũ bạn ngu ngốc của cô ta lấy đó là một điều thú vị và luôn miệng gọi tên tôi như vậy: 

  Kem NQ, Kem NQ, Kem NQ!

  Hình như mẹ cô ta đã sinh nhầm ra một đứa con quái thai như Gigi bây giờ, tội nghiệp cho họ. Mỗi ngày đến lớp là cô ta nghĩ ra đủ thứ trò. Hôm trước Gigi đã cố tình đi qua và hất nguyên cả cây kem đang ăn dở vào quyển vở của tôi. Tôi biết thừa đấy là trò Gigi nghĩ ra để phá tôi. Gigi ra vẻ ăn năn xin lỗi và rồi vứt vào mặt tôi một câu khó ngửi như thế này: 

  “Trông kìa, Kem…kem? Cả hai thứ đấy đều là một cả, đều nhầy nhụa như nhau, eww!”, kèm theo đó là tiếng bọn con gái phá lên cười.

  Thử hỏi có tức không cơ chứ.

  Thôi được, tôi thừa nhận là đã từng gây sự với Gigi, khiến Gigi tức phát điên lên và từ đó đến giờ cứ ì èo chọc ngoáy tôi mãi không thôi.

  Lần đầu tiên là hồi học lớp 2. Khi cả lớp đang học môn tập vẽ ngoài trời thì đám con gái phát hiện ra một con ếch xanh. Tụi con trai xúm vào bắt con ếch định nghịch và hành hạ nó. Khi nhìn thấy con ếch Gigi đã thốt lên một câu:

 “Eo ôi. Con cóc ở đâu trông gớm ghiếc quá!”

  Thế đấy, Gigi không thể phân biệt nổi cóc và ếch. Và đến tận năm cấp Hai học về động vật lưỡng cư thì Gigi mới biết cóc và ếch khác nhau như nào.

  Miễn bàn về chuyện đó. Vấn đề là tôi đã xông vào đám con trai cứu con ếch đáng thương và nâng niu nó trên lòng bàn tay với lý do: Tớ tin vào câu chuyện cổ tích “Hoàng tử Ếch”.


  Kết quả là gì hẳn các bạn biết rồi đấy, con ếch được tôi đem thả vào một lùm cây, còn tôi thì bị bọn nó cười cho chỉ muốn tụt xuống hố. Nhất là Gigi. Nó chế giễu tôi làm tôi tức không thể chịu được, nên đã xé toạc bài vẽ thiên nhiên của Gigi. Gigi cũng chẳng kém, cô ta lấy màu nước bôi đầy hai tay và quệt lên mặt tôi. Cuộc hỗn chiến chưa thực sự bắt đầu thì cả hai bị lôi lên phòng hiệu trưởng.

  Một lần khác. Cụ thể là vào cuối năm lớp 10, bọn tôi bắt đầu làm quen với môn bóng rổ. Thầy Súp Lơ phân nhóm để chúng tôi tập truyền. Thật xui xẻo là tôi bị ghép cặp với Gigi. Buổi tập hôm đó thật là một thảm họa.

  Không hiểu Gigi ăn cái quái gì mà khỏe thế cơ chứ. Ném bóng rõ là mạnh.

  “Gigi, cậu ném nhẹ một chút đi. Tớ không đỡ nổi đâu, nhỡ vào mặt tớ vỡ kính đấy!”

  Mặc dù tôi đã cảnh cáo nhưng Gigi chỉ cười đểu rồi vẫn ném như muốn bụp vào mặt tôi vậy. Tôi thấy bực mình, và một khi sự chịu đựng của tôi vượt khỏi giới hạn thì sẽ biến thành hành động. Tôi dồn hết sức lực, sự tập trung và ném trả lại Gigi bằng một lực mạnh nhất có thể.

  Và quả bóng đã làm Gigi ngã lăn đùng xuống sàn tập, chảy một ít máu mũi.

  Mặc dù tôi đã hết lòng xin lỗi và mẹ đã phải đến tận nhà hỏi thăm, nhưng sự việc không mấy nghiêm trọng ấy đã khiến Gigi vốn ghét tôi, nay càng thêm ghét ra mặt.



    on Thu Jul 03, 2014 11:00 am

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chương 3
 
   Chúng tôi đã đặt chân tới hành lang khu nhà C, khu nhà dành riêng cho một nửa học sinh khối 11 và toàn khối 12.
Bạn sẽ chẳng tìm ra một nơi nào nhốn nháo hơn cái hành lang này đâu, mức độ ghê rợn của nó tôi cá là chẳng thua kém gì sân sau.


  Hệt như một cái sàn catwalk vậy. Có hàng tá hot girl hot boy đứng trò chuyện ở đó. Mùi nước hoa, phấn trang điểm, mùi bánh mì doner kebap, thôi thì đủ cả.


  Còn nữa, các anh chị khóa trên quả thực là những tay chịu chơi, tới nỗi thoải mái thể hiện tình cảm của mình ngay giữa chỗ công cộng. Ôi, tôi cần một cặp kính râm!
 
  “Úi!”


Tôi ré lên và ngã oạch xuống nền nhà. Một tên chết dẫm nào đó đã va vào tôi, trời ạ, hắn còn hất phăng chiếc gọng kính khốn khổ của tôi xuống đất nữa chứ!


“Kem, cậu có sao không?” Tiếng của My.


“Kính của mình! Giúp mình tìm nó đi!”


“Ở đâu cơ Kem?”


“Mình không biết, chắc nó rơi quanh đây thôi.”


Ôi không, kính cận thị của tôi! Vật dụng quan trọng nhất của đời tôi, thiếu nó, tôi sẽ không thể nào sống nổi mất! Xin thề là bỏ kính ra, tôi chẳng nhìn thấy gì cả!


“Xin lỗi bạn, mình hơi vội.”


Cùng lúc giọng nói ấy cất lên, tôi cảm nhận được một bàn tay mát lạnh lướt nhẹ lên gò má, một anh chàng lạ hoắc nào đó đang cúi xuống và đeo lại cặp kính còn vẹn nguyên cho tôi, một cách rất cẩn thận. Cái khoảnh khắc anh ấy khẽ chạm vào làn da của mình, hai má tôi đỏ bừng lên và…thật không thể tin được, tôi còn có cảm giác một luồng điện cỡ 1000V chạy xẹt qua người nữa.


Vì khi đeo kính vào, tôi nhận ra, anh ta là Kiwi Hoàng Gia.


Ôi Chúa ơi. Là anh ấy.


Anh chàng trong mơ của tôi đấy.


Anh chàng lý tưởng cao 1m85, đôi mắt xanh biếc như ngọc berin và luôn cư xử lịch lãm với tất cả mọi người!


“À ừm không sao.” Tôi mãi mới líu ríu đáp lại.


“Cảm ơn bạn.”


Anh ấy mỉm cười và đỡ tôi đứng dậy, sau đó vẫy tay chào rồi đi thằng vào lớp của mình.


Nụ cười có hương vị kẹo sữa!!!


Aha đùa đấy, tôi đã nếm thử bao giờ đâu!


“Cậu ổn chứ Kem?”


“Ừ mình ổn mà.”


“Hình như Kiwi ở lớp trên đúng không? Anh ta cũng lịch sự nhỉ!”


“Ừ.”


Tôi chỉ biết cười và nhìn theo bóng của anh Kiwi.


Tôi vẫn còn cảm thấy dư âm của bàn tay mát lạnh ấy đâu đó trên gương mặt, cặp kính của mình.


Có phải là chạm vào quả bom siêu hot của trường Isaac Newton sẽ bị như vậy không? Mà thôi quên đi, anh ta cũng chỉ là một học sinh khóa trên bình thường thôi mà. Ý tôi là, một học sinh bình thường, là cháu của một nhạc sĩ tài ba, có bố mẹ là chủ một chuỗi nhà hàng Việt Nam ở Mĩ, được tặng xe hơi riêng vào sinh nhật 18 tuổi, có hàng tá đại học sẵn sàng cấp học bổng cho anh chàng, chưa bao giờ phải chật vật với trái bóng cam như tôi và bla bla bla…


Và thêm nữa cái anh chàng “bình thường” ấy lại là người mà tôi thầm thích bấy lâu nay…


Chuông reo vào lớp.


May mắn là hôm nay thằng Long Hôi Nách- kẻ ưa chuộng Rexona nhất quả đất đang mải mê chơi game trên chiếc mobile bé xíu nên tôi sẽ không bị dính một phát dép nào cả.


“Chào Kem!” Siro đập một cái vào vai tôi và toe toét chào bằng cái giọng khàn khàn đặc trưng. Đây là kiểu chào quen thuộc của chúng tôi.


“Ê, sao rồi. Cậu nhận được máy quay phim chưa?” Tôi tươi cười đáp lại.


Hôm trước Siro vừa khoe cậu ấy trúng một giải thưởng trên tạp chí về công nghệ. Nghe nói phần thưởng là một cái máy quay phim xịn lắm. Không biết Siro đã nhận được chưa.


Chà chà.


“Nhận được rồi. Xịn lắm nhé! Hôm nào mình đến trại bò sữa của ông cậu chơi được không, chắc hẳn sẽ có nhiều thứ thú vị để quay đây!”


“Woa, thích thật đấy! Thế để cuối tuần nhé, mẹ mình cũng bảo mang bánh đến biếu ông bà mà.”


“Ừ cậu nhớ đấy! Giờ mình phải qua phòng phát thanh trường có chút việc.”


Nói rồi Siro chạy vụt đi.


Siro cũng là một người bạn rất tốt của tôi. Mọi người gọi cậu ấy là Nấm Đông Cô. Nhưng Siro cực ghét cái tên ấy. Tên thật của Siro là Minh Nhật, và những người thân gọi cậu ấy là Siro chứ không phái là Nấm Đông Cô như cái cách hội Gigi và bọn con trai lớp tôi dùng. Chắc tại vì quả đầu của cậu ấy trông giống cây nấm quá mà.


Nhưng ai quan tâm chứ. Cậu ấy học giỏi, tốt bụng với mọi người, thế là đủ.


Siro là đứa con trai duy nhất sẵn sàng ở lại vặn cho tôi cái yên xe mà thằng Long Hôi Nách đã chơi đểu vặn lên thêm 20cm.


Cậu ấy sẵn sàng với tay lên lấy hộ tôi quyển sách mà tôi muốn trong thư viện.


Siro còn giúp đỡ tôi nhiều nhiều việc khác nữa, tuy chẳng có gì to tát nhưng thế là đủ để tôi yêu mến cậu ấy.


“Kem, cậu có thấy cái gì ở cuối lớp không?” My quay sang.


“Hả?”


Tôi quay xuống nhấc chiếc gọng kính Nobita lên nhìn cho rõ.


“Chắc lại có thông báo gì đó, mình không rõ lắm.”


“Xuống đó xem không?”


“Ok.”


Dù chẳng có hứng thú với mấy vụ đó nhưng tôi vẫn cùng My bon chen vào chỗ có cái bảng thông tin của lớp. Và những gì tôi thấy khiến tôi chút nữa thì té ngửa!


Cái gì thế này?


Tôi phải bình tĩnh tự hỏi bản thân mình vài lần rằng: CÁI GÌ THẾ NÀY?


Tuyên bố thành lập Cute Club


“Vì một thế giới chỉ có những người dễ thương”


  Admin: Gigi


  ♥ Bạn đang cô đơn ư? Xung quanh bạn không có một chàng trai nào vây quanh?


  ♥ Bạn đang thích một ai đó nhưng không đủ tự tin để thổ lộ?


  ♥ Bạn rất dễ thương ư? Bạn có muốn trở nên dễ thương hơn nữa không?


Vậy còn chần chừ gì nữa? Hãy tham gia vào CLUB mang tên CUTE của chúng tôi!


Từ hôm nay, lớp chúng ta sẽ chào đón sự ra đời của một club dành riêng cho những bạn gái dễ thương mang tên CUTE CLUB!
Tiêu chuẩn tham gia:


♥Là thành viên của 11E.


♥Là nữ (không chấp nhận les hay pê-đê).


♥Dễ thương.


♥Hoặc không cần dễ thương cũng được, những ai chưa được dễ thương cho lắm tham gia vào club thì sẽ trở nên cực kì dễ thương qua sự đào tạo của mình.


♥Chiều cao: từ 1m60 trở lên.


♥Cân nặng: không có tiêu chuẩn, cái này thì có thể điều chỉnh lại được.


Vậy mình thông báo để cho các bạn cùng biết, ai có nhu cầu tham gia vào club thì hãy đăng kí với mình bằng cách kí tên trên tờ áp-phích này nhé!


Hạn cuối cùng là sáng 16/10.


Hà Nội, 14/10


Kí tên:


Gigi

Ôi trời. Shock thật. Tôi nhìn tấm áp-phích màu hồng rực mà há hốc cả mồm ra (thực ra không chỉ riêng tôi mà còn My nữa).


CUTE CLUB?


Gigi có bị bệnh hay không nhỉ?


Hay cô ấy có quá thừa thời gian nên đã nghĩ ra trò này?


Giời ạ, trên đời còn có cả thể loại ấy nữa sao? Lại còn vì một thế giới chỉ có những người dễ thương? Cứ làm như không dễ thương thì cả thế giới này sẽ teo tóp hết không bằng.


Phải công nhận, Gigi quả là có đầu óc sáng tạo vô hạn. Theo tôi thì nó quá chi là phong phú và chỉ riêng Gigi mới có thể nghĩ ra được những thứ sáng tạo như thế.


Cái tiêu chuẩn mà cô ta đặt ra, chắc chắn là để mỉa mai tôi. 1m60 ư? Hãy đợi đấy Gigi ạ, nhất định sẽ có ngày tôi đi sang Thái Lan kéo chân và chân tôi sẽ dài hơn cả cô ta, đồ xấu xa! Và còn cả cái trò đào tạo cho những người chưa được dễ thương trở nên dễ thương nữa, Gigi nghĩ mình là stylist chắc?


Lũ con trai như kiểu hưng phấn lắm ý, tụi nó ùa vào xem và ép tôi bẹp dí vào tường, khó thở gần chết. Phải vất vả lắm tôi mới thoát ra khỏi đống bừa bộn đấy, thở hồng hộc.


My “xù” trố mắt ra nhìn tôi, ngán ngẩm:


“Lại thêm một trò ngớ ngẩn!”


“Chắc chắn rồi, chắc Gigi ăn nhầm phải cái gì đó, tội nghiệp!”


“Công nhận, mà Gigi đâu? Hay xấu hổ vì đã dán tờ giấy đấy nên trốn trong nhà vệ sinh rồi?”


My vừa dứt lời, Gigi cùng hội bạn đã xuất hiện ở cửa lớp-hội những cô nàng “Tóc Vàng Hoe” super chảnh chọe.
Màn trình diễn thời trang chào đón ngày mới đây mà. Gigi đi giày cao gót lộp cộp bước vào lớp, bình thường cô ta đã cao lắm rồi, đi thêm giày cao gót nữa, nhìn chân của Gigi như kiểu dài bất tận ấy.


Gigi tiến về phía bảng tin, lũ con trai dấm dớ tự nhiên dẹp ra nhường chỗ cho Gigi đi như kiểu cô ta là nữ hoàng không bằng.


Tôi ghét cái dáng đi của Gigi, thật là điệu, điệu đến phát ớn.


Gigi ẽo ợt cầm trên tay một chiếc Blackberry màu hồng đính thêm các hạt đá lấp lánh, nhìn khá mới, chắc là muốn khoe.


Gigi là tiểu thư nhà giàu, việc thay điện thoại xoành xoạch là chuyện bình thường, còn tôi thì…từ đầu năm cấp ba đến giờ vẫn chỉ dùng một cái Samsung đã lỗi thời rồi. Nhưng điện thoại đẹp để làm gì nhỉ? Rốt cuộc thì cũng chỉ để gọi và nhắn tin, và đối với Gigi thì còn thêm một chức năng nữa là để khoe ta đây pờ-dồ!


Gigi đứng sang một bên, bọn con gái lần lượt thay nhau kí tên đăng kí làm mem cái club đó, nhìn giống một đám đang tấu hài. Tổng cộng lớp tôi có 9 đứa con gái (trên tổng số 21) thì có tới 6 đứa, tính thêm cả Gigi nữa là 7 đăng kí.
Tất nhiên là ngoại trừ tôi cả My!


Nghĩ gì thế Gigi, tôi và My sẽ không đời nào chơi mấy cái trò đấy đâu, đừng có mơ một trong hai đứa bọn tôi đặt bút kí vào đó!


Tôi quay về chỗ đang định ngồi xuống thì tự dưng tất cả ánh mắt đổ dồn vào tôi, à không cả My “xù” nữa. Tụi nó nhìn chằm chằm vào chúng tôi như kiểu bọn tôi là sinh vật lạ vừa từ trên trời rơi xuống vậy.


“Cái gì thế này, mặt mình có nhọ à?” Tôi nghĩ thầm.


“Thế nào My? Cậu không định tham gia cùng bọn mình à? Cậu đủ tiêu chuẩn đấy” Gigi lên tiếng rất nghiêm túc.


Rồi cô ta nhìn sang tôi và mỉm cười giễu cợt.


“Cậu nên suy nghĩ kĩ đi My ạ, có người thèm được vào muốn chết ý mà đâu có được, haha!”


Không thể chịu đựng được thêm nữa, tôi đứng phắt dậy đập mạnh vào bàn và hét vào cái bản mặt đê tiện của Gigi.
“Thôi ngay đi Gigi! Đừng bao giờ nghĩ đến việc dụ dỗ My tham gia vào cái Club dở hơi của cậu! Cô ấy sẽ chẳng bao giờ có thừa thời gian để làm mấy trò vô bổ đó đâu! Hãy xem lại bản thân mình đi Gigi, đừng tự biến mình thành trò hề!”
“Hả?” Gigi há hốc mồm ra khi nghe câu nói đó của tôi.


Còn tôi, không hiểu sao lúc đấy tôi lại có đủ can đảm để nói ra những điều đó. Tôi chưa bao giờ buông những lời như thế với ai, nhưng lần này thì tôi đã làm thật.


My cũng ngạc nhiên không kém, cô ấy chớp chớp mắt nhìn tôi liên hồi và mãi một lúc mới cất tiếng:
“Kem nói đúng đấy, mình sẽ không tham gia đâu!”


Tôi cảm thấy hả hê lắm lắm khi xì ra được những lời lẽ đó. Bọn con trai thì ra sức huýt sáo và vỗ tay ầm ầm. Chắc chúng nó ngạc nhiên lắm khi lần đầu tiên thấy tôi tỏ thái độ. Còn Gigi thì cứ đứng trơ ra, bộ dạng của cô ta lúc đấy thật là buồn cười.


Đúng lúc đó, Siro từ bên ngoài đi vào, cậu ấy tỏ ra không kém phần ngạc nhiên, câu đầu tiên mà cậu ý thốt lên là “Có chuyện gì vậy?”


Tôi méo cả mặt, còn Gigi- cô ta bình tĩnh trở lại và tiến về phía tôi định nói gì đó.


Nhưng Gigi không có hơ hội để đáp trả lại tôi, ngay lúc đó giáo viên bộ môn lên lớp và tất cả đều nhanh chóng trở về vị trí của mình. Không khí trong lớp dịu trở lại. Tôi biết, những gì tôi nói vừa nãy làm cho Gigi cay cú lắm, tôi chắc chắn là đã động vào tổ kiến lửa rồi. Kiểu gì Gigi cũng sẽ tìm cách trả thù tôi, ôi cái cuộc đời này!



    on Thu Jul 03, 2014 2:37 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chương 4
When it rains 
Do you sleep through it? 
Do you face the day? 
Do I make you feel like your in the way? 
And when it’s sunny, do you stick around? 
When it shines 
And I come by your house to close the blinds 

And you, you change, cause I hardly ever see you 
When it rains, oh when it rains 
Could you call me please? 
And make my day…



Giờ ra chơi, tôi ngồi lì trong chỗ và ngồi nghe mp3. Là bài ” When it rains” của Maria Mena. Tôi cố gắng không để ý đến mọi thứ xung quanh, và nhất là Gigi.


Gigi đang đứng trước mặt tôi, mồm mấp máy cái gì đó không rõ. Cô ta giật giật cái tai nghe trên tai tôi. Giật á? Còn lâu ta mới chịu buông ra! Buông ra để phải nghe những câu nói bốc mùi của mi à?


Tôi càng giữ, Gigi càng ra sức giật mạnh hơn. Không! Nhất định phải giữ chặt!


Tôi bịt chặt hai tay lại, mặc cho cô ta muốn làm gì thì làm. Cuối cùng tôi đã thắng, Gigi chán nản bỏ đi chỗ khác. 


Yeha!


Gigi cùng hội bạn Tóc Vàng Hoe kéo nhau ra chỗ của My “xù”. My đang loay hoay vẽ vời cái gì đó. Tôi thấy My tỏ thái độ khó chịu khi nhìn thấy bản mặt của Gigi. Đừng bảo là Gigi đang tìm cách dụ dỗ My gia nhập hội cute của cô ta đấy nhé. Gigi nói gì đó với My, và tôi thấy trên gương mặt My lộ rõ vẻ căng thẳng.


Sao thế nhỉ? Tôi định gỡ hai cái tai nghe ra nhưng rồi Gigi nhanh chóng về chỗ. Gigi xấu tính đã nói gì với My cơ chứ? Rõ ràng là My đang rất căng thẳng. Bây giờ thì không được rồi, tình thế bây giờ thì tôi không thể chạy sang chỗ My được, thôi để cuối giờ rồi hỏi sau-tôi tự nhủ mình như vậy.


Còn 15 phút nữa hết tiết 3.


Tik tak.


Còn 10 phút nữa hết tiết 4.


TRỜI Ạ! Sao thời gian trôi như rùa bò thế này?


Tik tak tik tak.


Renggg!


Ôi cuối cùng thì cũng hết giờ!


Tôi lờ Gigi đi và ra bằng cửa sau. Gigi hình như không còn ý định trả thù nữa thì phải, cô ta quay lại, cười nhếch mép với tôi và biến đi thật nhanh.


À mà không, cô ta không hoàn toàn biến mất.


Tôi vừa thấy Gigi kéo My vào nhà vệ sinh nữ.


Là NHÀ VỆ SINH NỮ!


Ôi Chúa ơi, Gigi định đánh hội đồng à?


Tôi đọc báo thấy có rất nhiều trường hợp học sinh nữ lôi nhau vào nhà vệ sinh để đánh tập thể. Tụi nó tát, lên gối, xé áo, giật tóc nạn nhân. Thật là hãi hùng!


Trời ơi! Có thật là như vậy không?


Gigi, cô ta có gan làm chuyện đó sao? Nếu bị phát hiện, Gigi hẳn sẽ bị đuổi học thẳng cổ.


Bản năng tự nhiên mách bảo tôi phải hành động. Nhưng một mình tôi thì thật là bất khả thi. Ở đó có cả thảy 7 đứa con gái, và chúng nó đều cao to hơn tôi rất nhiều.


Ôi, giá như mình là Super Man, hoặc là Spider Man cũng được. Lúc đó mình sẽ xông phi vào kia, cho Gigi cùng đám con gái đáng ghét kia một trận tơi bời.


“A, đúng rồi!”


Bây giờ tôi biết mình cần phải làm gì rồi!


Tôi cắm đầu chạy xuống tầng một và đi tìm bác bảo vệ.


Mệt quá!


Tôi thò đầu vào phòng bảo vệ, vừa nói vừa thở hồng hộc.


“Bác ơi…có một vụ…đánh…nhau…ở.”


Tôi hít vào thật sâu rồi nói tiếp.


“Ở trên tầng ba…Bác…bác…lên mau!”


“Cái gì? Được rồi bác lên ngay!”


Thế rồi bác bảo vệ mau chóng cùng tôi chạy lên tầng ba.


Trời ạ.


“Bác ơi làm ơn nhanh lên được không ạ?”


Tôi mếu máo nói với bác ấy. Bác này chắc tầm ngoài 50 rồi, chạy rõ là chậm.


“Ừ, cháu đừng lo!”


Tôi vừa chạy mệt bở cả hơi tai vừa mừng thầm trong lòng.


Gigi, phen này cậu chết rồi nhé, dám tổ chức đánh nhau tập thể à! My “xù” mà có mệnh hệ gì thì cậu đi đời với tôi đấy Gigi ạ!


Phù! Cuối cùng cũng chạy lên đến tầng ba, bác bảo vệ cũng vừa kịp.


“Hứ?”


Tôi há hốc mồm ra.


Không có một vụ đánh hội đồng nào như tôi tưởng tượng!


Gigi và My vừa bước từ phía nhà vệ sinh nữ ra, rất yên bình, không có dấu hiệu gì bất thường là My bị ăn hiếp cả.


“Đâu? Vụ đánh nhau nào cơ hả cháu?” Bác bảo vệ vừa hỏi vừa ngó nghiêng nhìn.


“A à à…cháu xin lỗi bác, vừa nãy hình như cháu…nhìn nhầm ạ!” Tôi vội chống chế.


Bác ấy quay sang lườm tôi một cái cháy người:


“Lần sau cẩn thận đấy cái con nhóc này! Trò đùa đấy à?”


“Dạ, cháu xin lỗi rồi mà.”


Bác ấy không nói thêm gì và lại chậm chạp đi xuống. Tụi Gigi nhìn tôi với ánh mắt kì quặc, chắc tụi không hiểu tôi vừa làm gì. A! My kìa!


Tôi chạy vội ra phía My kéo cô ấy đi. Hình như Gigi vừa nói gì với cô ấy, trông My không được bình tĩnh cho lắm.


“Gigi, cậu vừa làm gì My?” Tôi tỏ vẻ hình sự.


“Sao cơ, làm gì thì liên quan gì tới cậu. Thôi về đi mọi người ơi!”


“Ừ về đi các cậu!”


Tụi nó nhanh chóng biến mất khỏi tầng ba, để lại mỗi tôi cùng My “xù”.


“My! My!”


Tôi vừa gọi tên cậu ấy vừa huơ huơ tay trước mặt My. Nhìn My như kiểu bị bọn kia thôi miên vậy.


“My, cậu không sao chứ?”


My quay sang nhìn tôi, gương mặt cậu ấy có một chút gì đó sợ sệt và hốt hoảng. Tôi lo lắng lắm, bỗng mắt cậu ấy nhoà đi, và My đã khóc.


MY KHÓC!


Lần đầu tiên tôi trông thấy My khóc!


Trong mắt tôi, cô ấy luôn là một đứa con gái rất mạnh mẽ, yêu bóng đá và thể thao, thế mà cũng có lúc My lại rơi nước mắt như thế này.


Tôi thực sự vô cùng bối rối và chẳng biết làm gì cả.


“My ơi, đừng khóc nữa mà. Gigi đã làm gì cậu à?”


My ngước xuống nhìn tôi (cô ấy cao hơn tôi 15cm) vừa nói vừa nghẹn ngào.


“Không, thôi muộn rồi mình muốn đi về nhà.”


“Ừm, vậy thì đi về nhà thôi, đừng khóc nữa!”


Tôi khoác vai My đi xuống nhà để xe. Trời bắt đầu nổi gió và khá lạnh. Hôm qua nghe dự báo thời tiết chiều nay gió mùa về. Nghĩ đến cái lạnh, tôi lại thấy rùng mình.


Bọn tôi không ngồi lên xe mà dắt bộ một đoạn khá xa. My vẫn cứ im lặng mà không nói gì.


Tôi chắc chắn một điều là bọn Gigi đã khủng bố My, nhưng khủng bố ra sao và như thế nào thì tôi không rõ.
Nói gì đi nào My ơi, làm ơn đi mà.


Và cuối cùng thì cô ấy cũng đã nói với tôi.


“Kem…”


“Mình đây, cậu làm sao vậy?”


“Mình khó xử quá, mình chẳng biết làm sao nữa.”


“Làm sao là làm sao, cậu cứ nói đi!”


“Mình…”


“Mình làm sao?” Tôi vồn vã.


“Gigi đã biết bí mật của mình rồi” Vừa nói My vừa bật khóc.


Tôi đứng ngây cả người.


“Xin lỗi vì mình chưa bao giờ nói điều này với cậu, thực sự rất khó nói, mình đã cố giấu thật kín trong lòng, vậy mà cũng bị Gigi phát hiện.”


“Bí mật gì cơ?”


My dừng hẳn lại. Gió bụi và đám lá khô cứ bay tứ tung dưới chân chúng tôi.


“Là…là mình thích Minh Nhật.”


HẢ?


CÁI GÌ CƠ?


Câu hỏi đó hiện lên to đùng trong đầu tôi: CÁI GÌ CƠ?


Trước mắt tôi có đúng là My “xù” không vậy? Một cô nàng tính cách chẳng khác gì con trai, chẳng bao giờ quan tâm đến những thứ lãng mạn, theo như tôi từng nhận xét thì mẫu người như My có đem cưa ra cưa cũng chưa chắc đã đổ. Ấy thế mà bây giờ cô ấy đang đứng đây và nói “thích” một ai đó.


Hình như cả trường Isaac này chỉ có mỗi cậu Minh Nhật 11E thì phải. Hoặc ít ra thì trong phạm vi khối. Chắc chắn cái người cậu ấy vừa nói đến  là Vương Minh Nhật-tức Siro đây mà! Chắc chắn 100%.


Khoan đã, đó không phải là lý do khiến tôi ngạc nhiên.


Để xem nào, rõ ràng là My và Siro từ trước đến giờ chẳng hề ưa nhau. Cứ nói chuyện được một lúc là lại cãi nhau loạn xị cả lên. My còn nói kiểu tóc nấm Đông Cô của Siro trông thật là dị hợm và cái sở thích vùi đầu vào đống phần mềm công nghệ cao của cậu ấy thật chẳng giống người bình thường chút nào.


Tôi luôn nghĩ rằng mẫu người của cậu ấy là mấy anh chàng cầu thủ bóng đá cao to đen hôi cơ, ai ngờ lại là Minh Nhật.


“Ôi trời ạ, cậu làm mình bất ngờ quá đấy!” Tôi bối rối.


“Nhưng mình thực sự không muốn bất cứ ai biết điều đó, mình nói thật đấy.”


“Nhưng Gigi biết thì làm sao?”


“Gigi dọa mình nếu không tham gia vào Cute Club và tẩy chay cậu thì nó sẽ nói chuyện đó cho cả lớp biết!”


Phụt.


Tẩy chay tôi ư?


Cái trò tẩy chay tôi chơi từ hồi học mẫu giáo, thế mà bây giờ Gigi vẫn chơi? Không hiểu là loại gì nữa.


“Vậy thì sợ quái gì? Chuyện thích Minh Nhật có gì mà cậu phải sợ như thế?”


“Nhưng mà….”


“Nhưng gì?”


“Cậu nhớ hôm 12 không?”


“À ừ có nhớ.” (hôm đấy là ngày xmen lớp tôi, vì có 12 thằng con trai nên chọn luôn ngày 12/10 làm ngày tặng quà cho tụi nó)


“Hôm đấy tất cả bọn mình đều phải chuẩn bị hai món quà tặng bọn con trai để tụi nó bốc thăm, cậu nhớ không? Mình còn đã tự đan một chiếc khăn len và chỉ định tặng Minh Nhật thôi…và mình còn gài vào đó một bức thư.”


“Hả? Thư hả? Chúa ơi! Thư viết gì?”


Thề rằng lúc này mà tôi đang uống nước thì kiểu gì cũng sặc chết mất.


“Cậu biết đấy, một lá thư chúc mừng bình thường, và, mình đã viết là mình…thích cậu ấy.”


Ơn Chúa!


Chuyện My khóc đã làm tôi ngạc nhiên lắm rồi, lại còn chuyện viết thư cả đan khăn len cho Siro nữa. Tôi chưa bao giờ nghĩ cô ấy lại củ chuối chấm muối như vậy.


“Nhưng thư thì sao?”


“Mình cũng định tặng cậu ấy, nhưng mà cuối cùng lại không có gan tặng, nên mình đã vứt nó vào thùng rác.”


“Ôi!” Tôi há hốc mồm ra.


“Nhưng không hiểu sao Gigi lại có được nó, mình nhớ là đã vứt vào thùng rác rồi mà, thật sự chẳng thể hiểu nổi.”


“Thế chắc nó móc từ thùng rác ra rồi My ạ.”


“Chắc là vậy. Minh Nhật mà đọc được nó thì mình xấu hổ mà chết mất!”


Thật là bó tay với Gigi. Sao chuyện đời tư của người khác mà Gigi lại cứ hồn nhiên chõ mũi vào thế nhỉ? Thích ai là việc của người ta, thế mà cũng lôi ra làm trò đùa được.


“Nghe này My, vậy cậu định tham gia vào cái hội cute đấy thật à? Cậu sẽ tẩy chay mình sao?”


“Không đời nào, cậu hâm à!”


Ôi thật là cảm động. Cảm ơn My “xù” nha!


“Vậy thì hãy từ từ, để mình nghĩ cách.”


“Cách gì?”


“Muộn rồi, để tối về mình suy nghĩ tiếp, nhất định tụi mình sẽ không để thua Gigi đâu, ok?”


“Ok!”


Và cuối cùng My cũng chịu mỉm cười với tôi. Điều ấy làm tôi cảm thấy nhẹ nhõm phần nào.



    on Fri Jul 04, 2014 6:48 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 5


Trong phòng tắm. 




La la la…la la la… 




La la… 




Tôi vừa ngâm mình trong làn nước nóng vừa suy nghĩ về chuyện buổi chiều của My. 




Các cô gái tuổi teen thật là phức tạp. Luôn luôn là vậy. 




Có hàng đống những chuyện kì cục, bất ngờ xảy đến với bạn hàng ngày và bạn phải tìm cách giải quyết nó một cách tốt đẹp nhất. 




Ví dụ như việc tôi không thích màu hồng, nhưng mẹ lại mua cho tôi chiếc áo có màu ấy, đã vậy còn có cái mũ trùm đầu hình heo Piggy và bắt tôi mặc đến trường vào những ngày không phải mặc đồng phục. 




Hay như lần khám sức khỏe thường niên ở trường. Các nhân viên chăm sóc sức khỏe đã ghi trong phiếu khám của tôi chiều cao 1m49. Thật là buồn phiền quá đi. Ai chẳng biết 1m49 với 1m50 chẳng khác nhau là mấy. Thế nhưng 1m50 xem ra hơn hẳn 1m49 đúng không nào? Nhất là với những người có xu hướng hay tự kỉ như tôi. 




Chuyện lần này cũng vậy. 




Tất cả cũng chỉ vì cái sự mỏ nhọn của Gigi! 




Không biết kiếp trước tôi có nợ nần gì cô nàng không nữa. 




... 




Tắm xong, tôi ủ rũ bước ra, đem quần áo phơi khô lên phòng cất vào tủ theo yêu cầu của mẹ. Chẳng buồn làm, tôi vứt chúng phịch một cái lên giường rồi nằm dài ra đấy. 




Tôi ôm lấy cây đàn guitar màu vàng chanh mà tôi đã tiết kiệm chi tiêu mấy tháng trời để mua. Ngón tay lướt nhẹ trên những sợi dây đàn tạo thành một thứ âm thanh rất dễ chịu. 




Ngồi trong căn phòng nhỏ của mình, tôi nhìn ra cửa sổ, đàn và hát vu vơ. 




Âm nhạc là sở thích lớn nhất của tôi. Mỗi lần chạm tay vào dây đàn là tôi lại có một cảm giác lâng lâng khó tả. 




Bà bảo giọng hát của tôi giống như ly kem mùa hè vậy. Ngọt và mát lịm. 




Giọng tôi không cao vút, trong trẻo như các nữ ca sĩ nổi tiếng. Cũng không khỏe và dữ dội đủ để làm một rocker. Phải nói như thế nào nhỉ? Nó hơi khàn một chút, không mỏng quá cũng không dày quá, đủ đặc biệt để sau một lần nghe là mọi người có thể nhớ và lần sau phân biệt được ngay. 




Tôi luôn ước ao được trở thành một ca sĩ nổi tiếng, được ôm đàn guitar hát trên những sân khấu lộng lẫy, sáng rực ánh đèn-giống như Taylor Swiff ấy. Phía dưới có hàng nghìn khán giả yêu quí và ủng hộ tôi hết mình, với những tấm slogan trang trí rất bắt mắt kiểu “I love Kem”, “We love you, Kem!”, “Go Kem!” như những gì tôi thường thấy trong mấy show ca nhạc quốc tế cỡ bự. 




Úi chà. Thật là một viễn tưởng phải không? Bởi vì hiện giờ tôi cũng chỉ là một cô gái tuổi teen bình thường, thích uống Cocacola ướp lạnh đã bay hết ga, luôn bị mẹ la mắng vì tội vứt sách báo, đồ ăn bừa ra phòng, vân vân và vân vân. 




Nhưng mà kệ chứ. Có ai đánh thuế ước mơ đâu nào! 




Thần tượng của tôi là nghệ sĩ piano Yiruma. Nghe có vẻ chẳng ăn nhập gì với guitar nhỉ? 




Hài hước thật đấy! Nhưng chỉ đơn giản là tôi yêu thích âm nhạc của Yiruma. Nghe nhạc của ông khiến cho tôi cứ như lạc vào thế giới khác vậy. Nhẹ nhõm. Bay bổng. Êm dịu và sâu lắng. Chẳng còn buồn phiền và mỏi mệt nữa. 




Thỉnh thoảng tôi chơi “Kiss the rain”, “River flows in you” hay “When the love falls” trên guitar, tuy chưa thành thạo lắm, nhưng cũng thật thú vị làm sao. 




Trong lúc tôi đang bay bổng với CD nhạc Yiruma thì bỗng nhiên Sam lao xồng xộc vào mà không hề gõ cửa. Đúng là kẻ phá đám! 




Nhìn bộ mặt chị ấy y chang sát thủ vậy, chắc Jimmy lại gây ra tội gì đây, tôi tự nhủ. 




Tôi chưa hết ngạc nhiên thì Sam đột nhiên rút chiếc dép gấu bông màu hồng ra và phi thẳng vào mặt tôi! 




Phi thẳng vào mặt đó! 




Hôm nay tôi đã thoát được màn phi dép của thằng Long Hôi Nách, tưởng là đã trót lọt qua, không còn phải hứng chịu thêm một phát nào nữa. Ai ngờ về đến nhà rồi cũng không yên. 




“Á á á chị làm cái gì thế?” 




“Mày sang ngay phòng tao đi, ai cho phép mày vào lục tung mọi thứ lên như thế, HẢ CON KIAAA?” 




Chị ấy cố tình nhấn mạnh vào chữ CON KIAAA! 




Tôi đã nói với mẹ về chuyện chị ấy cứ gọi tôi là con này con nọ, không phải mẹ mình mà cứ thích vớ vẩn, thế mà chị ấy vẫn luôn miệng gọi tôi như thế đó: con Kem, con Kem, con Kem! 




Chắc chị ý không bao giờ thích đựơc gọi là con Sam đâu nhỉ? Lớn rồi mà toàn đi bắt nạt trẻ con. 




“Chị nói linh tinh gì thế, em có lục lọi gì phòng chị đâu.” Tôi hồn nhiên đáp, tiếp tục nằm ườn ra giường. 




Á! 




Chết rồi, buổi sáng mình có vào phòng chị ấy tìm cái máy sấy, mình đã lục tung lên và quên mất chưa sắp xếp lại! 




Sam sẽ giết tôi mất! 




Sam không cần nghe tôi giải thích gì nhiều, chị ấy lôi tôi xoành xoạch từ bên phòng tôi sang phòng chị ý và vứt tôi ở giữa phòng (chị ấy cao to hơn tôi nên ăn hiếp tôi đấy). 




Ôi má ơi... 




Buổi sáng tôi đã lục tung cả tủ quần áo lót của chị ấy sao? 




Trước mắt tôi là cả một đống bề bộn, bề bộn. 




“Mày lo mà dọn dẹp đi, không thì chết với tao đấy!” 




Tôi mếu máo ngồi thu dọn và gấp lại đống đồ của Sam. 




Lát sau, Sam khệ nệ bê lên mấy cái túi to oạch lên phòng. Chậc, lại quần áo với giày dép đây mà. Tôi chẳng thèm quan tâm xem chị ấy mua những gì, bởi những thứ Sam mua chẳng bao giờ hợp với tôi cả, và chị ý cũng chẳng đời nào có ý định cho tôi một trong số những món đồ đó đâu. Chị ý bo xìiii cực kì luôn! 




Mãi đến khi mẹ gọi xuống dọn cơm tối thì Sam mới chịu tha cho tôi. 




Và tôi chẳng biết vô tình hay không nữa mà khi đi ngang qua cái lịch treo tường tôi bỗng phát hiện ra một điều: 




"MAI LÀ SINH NHẬT SIRO"! 




15/10 là sinh nhật của cậu ấy mà, thế mà chẳng hiểu sao bây giờ tôi mới nhớ ra! 




Bạn bè thế đấy! 




Điều tôi nghĩ đến không phải là một món quà để tặng cậu ấy, mà đó là một đống những sáng kiến hay ho dành cho My "xù" để giải quyết xong xuôi với Gigi. 




Thề là tôi đã nghĩ ra môt cách cực kì hay! Nhất định ngày mai tôi sẽ phải tiết lộ cho My mới được. 




Và thế là tâm trạng hân hoan đến với tôi suốt cả buổi tối, khi ăn cơm, khi học bài và cả khi đánh răng. Ahaha!







    on Fri Jul 04, 2014 6:51 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 6


“Hey My này!” 

“Ừ?” 

“Chuyện hôm qua cậu nói với mình ý, mình biết phải làm sao rồi.” 

“Làm sao?” 

“Hôm nay là sinh nhật Siro.” 

“Mình biết.” 

“Vậy cậu hãy nói thật với Siro đi.” 

“Hả, nói với cậu ấy á?” 

“Ừ, thay vì để Gigi đem cậu ra làm trò cười, cậu hãy dũng cảm nói điều đó với cậu ấy đi, đừng sợ!” 

“Đừng sợ? Cậu nghĩ mình có thể nói được không? Sự thực là mình không thể!” 

“Không! Nghe này, cậu có thể mà! Chỉ là nói ra với cậu ấy rằng cậu thích cậu ấy, điều đó có gì là xấu xa đâu?” 

“Có đấy. Siro sẽ chẳng đời nào thích mình đâu.” 

“Vớ vẩn. Làm sao cậu biết được?” 

“Chuyện này thực sự rất là mệt mỏi đấy...” My thở dài ngao ngán. 

“Cậu...hãy trở thành người đẹp nhất tối nay đi!” 

Cái mặt của My lúc đó trông hệt như thế này -> O_o 

“Hả? Trở thành người đẹp nhất? Cậu đang đùa mình đấy à?” 

“Không đùa! Mình sẽ giúp cậu làm điều đó, trở thành người đẹp nhất và là tâm điểm của sự chú ý tối nay!” Tôi rất tự tin. 

“Ôi trời! Thật chứ?” 

“Ừ, chắc chắn mình sẽ giúp cậu làm được điều đó!” 

“Nhưng bằng cách nào?” 

“Mình sẽ mượn tạm một ít đồ của chị Sam, chiều nay chị ấy đi làm thêm ở tiệm Romance , mình sẽ làm tóc và trang điểm cho cậu.” 

“Woa!” 

“Thế nào, cậu sẽ dũng cảm nói ra điều đó chứ?” 

“Mình không biết nữa...có thể.” 

“Tốt! Vậy chiều nay chúng ta sẽ thực hiện kế hoạch nha, okay?” 

“Okay!” 

Chẳng hiểu sao khi nhận lời giúp đỡ My, tôi bỗng cảm thấy rất rất vui. 

... 

[Trường Isaac Newton, lớp 11E] 

Bọn tôi bước vào lớp và thấy không khí thật là nhộn nhịp. 

Trên bảng là một dòng chữ rất to và nổi bật: 

"CẢ LỚP MÌNH TỐI NAY 7H ĐẾN DỰ SINH NHẬT NẤM ĐÔNG CÔ NHA!" 

Ừ tất nhiên là phải đi rồi! 

Chưa gì bọn tôi đã thấy Siro cầm cái khăn lau bảng chạy quanh lớp đuổi theo Long Hôi Nách vì cái tội dám ghi Nấm Đông Cô. Đứa nào đứa nấy cũng cười sặc sụa. 

Mãi đến năm cấp Ba tôi mới học cùng Siro. Nhưng chỉ vài buổi là bọn tôi bắt đầu thân thiết. Thỉnh thoảng rảnh rỗi, tôi rủ cả Siro cả My đến nhà chơi hoặc đi thăm ông bà, và Siro cũng hay rủ bọn tôi đến nhà cậu ấy ăn uống, chơi game Nintendo. Nhà cậu ấy đẹp thật! Chẳng phải quá giàu như mấy VIP tập đoàn ăn chơi Isaac nhưng bố mẹ cậu ấy đều có mắt thẩm mĩ siêu tuyệt vời. 

Tôi kết nhất là vườn nhà Siro, chỗ mà mọi lần cậu ý tổ chức sinh nhật. Woa...đó là khu vườn đẹp nhất mà tôi từng được thấy! 

Vườn nhà cậu ấy có thảm cỏ xanh mát, trên hàng rào và quanh vườn trồng rất nhiều hoa hồng dây, đủ mọi loại màu: hồng nhung, hồng vàng, hồng bạch. 

Nhìn chúng thật là hay, bé xiu xíu như những vì sao vậy. Phía trong những bụi hoa bé xinh ấy là những chiếc xích đu gỗ nhỏ màu trắng. Ngồi lên đó thích cực ý! 

... 

Nhà của tôi, tôi và My đang rón rén lên phòng. 

Tôi chạy đến trước cửa phòng Sam và toan mở ra. 

Phụt. 

BÀ SAM BÀ Ý KHOÁ CỬA! 

Giời ạ! Sao hôm nay lại dở chứng khoá cửa cơ chứ! 

Ông trời nhiều khi không thương người ở lành! 

“Cửa khoá rồi My ơi.” Tôi mếu máo. “Hình như tại hôm trước mình vào phòng chị ấy lục lọi nên hôm nay chị ý khoá.” 

“Ôi.” My "xù" ôm trán và thở dài. “Mình biết mà, mình không thể nào trở thành người đẹp nhất được đâu.” 

Không được, tôi phải nghĩ ra một cách nào đó. Không thể xài tạm đồ của Sam, hay là...mượn đỡ đồ của mẹ vậy! 

Ừ được đấy, coi như đó là phương án hai đi. Tôi nghĩ thế và mau chóng thực hiện. 

Việc đầu tiên tôi cần làm đó là chạy xuống nhà theo dõi mẹ. Giờ này mẹ ít khi lên phòng, My sẽ đứng ở chân cầu thang canh mẹ cho tôi. 

“Này, My canh mẹ cẩn thận đấy!” 

“Ừ…” 

Tôi ngay lập tức đột nhập vào phòng mẹ, và tất nhiên là phòng mẹ không bị khoá như phòng Sam rồi, hura! 

Tôi mau chóng gom lấy túi đồ trang điểm với một vài chiếc váy của mẹ, cùng những thứ linh tinh trông hay hay nữa mà tôi trông thấy. 

Hoàn thành phi vụ, tôi cả My chạy thật nhanh vào phòng, đóng cửa chặt lại. 

“Cái gì đây hả Kem?” 

“Son môi, phấn, nước hoa, bút kẻ mắt, mascara...” 

“Bắt đầu từ cái gì thế? Mình chưa dùng những thứ này bao giờ.” 

Thì mình cũng đã đụng vào bao giờ đâu. 

“Mình biết làm mà, yên tâm đi!” 

Tôi đã nhìn thấy mẹ cả chị Sam trang điểm vài lần. Tôi đang cố nhớ lại và thực hiện theo. 

Đầu tiên là thoa kem nền nè, sau đó đánh phấn nè, gì nữa nhỉ? À bôi son! 

Tôi loay hoay chọn cây son có màu đỏ nhất để tô cho My. Sau đó tôi kẻ lông mày thật đậm, và tất nhiên là đánh cả má hồng nữa. 

Xong! 

Tôi đem cái gương nhỏ ra cho My soi: 

“Đẹp không My?” 

“…” 

“Sao vậy?” 

“Nhưng mà mình thấy cứ kiểu gì ý, nhìn buồn cười lắm.” 

“Không đâu, rất đẹp mà, chắc là cậu nhìn không quen thôi!” Tôi tự tin khẳng định. 

“Ừ chắc là thế. À mà cậu có chắc là Minh Nhật sẽ thích bộ dạng này của mình không?” 

“Chắc chắn là cậu ấy sẽ thích mê cho mà coi!” Tôi quả quyết. 

“Cảm ơn Kem nha!” 

“Không có gì không có gì!” 

Sau đó tôi chọn một chiếc váy hoa màu xanh nõn chuối mặc vào cho My. Tôi thấy chiếc đó mẹ tôi mặc khá là hợp, chắc My cũng vậy luôn. 

“Woa nhìn My thực sự là lộng lẫy đó!” 

“Cậu có chắc không?” 

“Chắc mà, cậu phải tin mình chứ!” 

Hình như còn thiếu thiếu cái gì đó, à, TÓC! 

Tôi cần phải thiết kế cho My một kiểu tóc thiệt là đẹp. Kiểu gì đây nhỉ? Từ trước đến giờ tôi chỉ biết có mỗi kiểu tết thôi. 

À! Tôi quyết định tết tóc hai bên cho cậu ấy rồi búi lên giống kiểu của Lương Bích Hữu ngày trước. 

Tôi cũng không quên gài lên tóc cậu ấy hai chiếc nơ màu đỏ tươi. 

Úi chà. 

Cuối cùng cũng xong xuôi! Nhìn cô ấy đẹp như một con búp bê vậy! 

“Ê Kem ơi, mình thấy kiểu tóc này cứ làm sao ý, nhìn kì lắm!” 

“Không, đẹp mà! Mình mà thấy đẹp là đẹp rồi, cậu đừng lo. Chắc chắn cậu sẽ trở thành người đẹp nhất! 

6h30. 

Bọn tôi nhanh chóng tìm cách rời khỏi nhà mà không để mẹ trông thấy My (mẹ mà thấy My mặc váy cả tô son môi của mẹ thì mẹ sẽ nổi khùng lên mất). 

Tôi mặc bình thường, quần jean áo jacket. Tôi chạy vào bếp và cố tình bắt chuyện với mẹ, tranh thủ lúc đó thì My chạy thật nhanh ra ngoài ngõ, sau đó tôi sẽ lẻn ra sau. 

“Đi đâu thế Kem?” 

“Dạ con đi sinh nhật bạn Minh Nhật.” 

“Nhớ về sớm đấy.” 

“Vâng.” 

Tôi liếc ra ngoài cửa bếp, khi chắc chắn My đã ra ngoài ngõ thì tôi cũng chuồn theo. 

Bọn tôi vừa dắt xe ra khỏi cửa thì Sam về. Lại đi với một anh bạn trai. 

Chị ấy xuống xe, trố mắt ra nhìn tôi như kiểu bọn tôi là người ngoài hành tinh không bằng. Cả anh bạn trai nữa, anh ấy nhìn chúng tôi với ánh mắt rất chi là kì dị. 

Sao thế, tại My xinh quá nên hai anh chị ngạc nhiên à? 

“Này, tụi mày định đi đâu đây? Đi tấu hài à?” Sam lên tiếng. 

“Bọn em đi sinh nhật, chị không biết gì thì thôi đừng có xen vào, lêu lêu.” 

Rồi tôi quay sang nói với My "xù": 

“Tụi mình đi mau thôi, kệ chị Sam.” 

Nói rồi tôi phóng xe đèo My vút qua trước mặt bọn họ, còn Sam thì cứ đứng đó trố mắt ra nhìn tụi tôi. Chắc dễ thương quá đây mà!



    on Fri Jul 04, 2014 7:08 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 7


7h tối, tại nhà Siro. 



Từ bên ngoài, bọn tôi đã nghe thấy tiếng thằng Long Hôi Nách là to nhất, cộng thêm cả tiếng nhạc xập xình nữa, hồi hộp hồi hộp. 




“Sẵn sàng chưa My?” 




“Rồi…” 




“Vậy ta vào nhé, 1 2 3!” 




Tôi mở tung cánh cửa ra và cùng My bước vào cùng với hộp quà. Tiếng nhạc và tiếng nói chuyện rất to bỗng nhiên ngừng hẳn! 




Gì thế này? 




Tất cả ánh mắt cộng ánh đèn đổ dồn về phía chúng tôi, không, chính xác là về phía My! 




Im lặng...im lặng... 




Bọn họ nhìn với ánh mắt y chang như của chị Sam lúc trước. 




Chúa ơi! 




Và rồi có tiếng cười phá lên, sau đó tiếng cười lan ra cả khu vườn! 




Tôi thấy người cười to nhất là Gigi! Bạn có biết giọng cười cô ta lúc này như thế nào không? 




Là: Oa ha ha ha! 




Má ơi! Chẳng hiểu gì cả, vì sao bọn họ lại cười cơ chứ? Nhìn My dễ thương như thế này cơ mà?




Gigi cùng hội bạn tiến đến gần chúng tôi, luôn miệng cười oa ha ha ha. 




Là : OA HA HA HA đấy! 




“Ôi trời ơi! Buồn cười quá đi! Buồn cười muốn chết luôn!” 




Gigi ôm bụng cười lấy cười để, cả bọn kia nữa. 




“Này các cậu làm cái trò gì thế hả? Cười cái gì chứ?” Tôi hét lên. 




Trời ạ, tụi nó còn cười tợn hơn cả trước nữa! Bất lực! 




Tôi quay sang thấy My "xù" có vẻ sợ hãi, cô ấy cứ run lên bần bật. 




Một người duy nhất không cười, đó là Siro. 




Cậu ấy đến bên cạnh kéo kéo tay tôi, trên mặt lộ rõ vẻ ngạc nhiên. 




“Có chuyện gì thế? Hai cậu mau vào trong đi.” 




Bọn tôi chưa kịp đi đâu thì một đứa cất tiếng. 




“My ơi, cậu định cải trang thành hề Sác-lô à? Hahaha!” 




CÁI GÌ? 




Thằng Long Hôi Nách! 




Mày vừa nói cái gì? Mày gọi ai là hề Sác-lô hả? Ôi tức muốn chết đi, lúc này mà có súng Ak47 hoặc Ckc ở đây thì nhất định tôi sẽ bắn thằng Xê-kô mỏ nhọn ấy pằng pằng đến tan xác thì thôi! 




“Không phải là hề Sác-lô, mà phải gọi là Thị Nở mới đúng! Thật là nực cười quá đi haha!” Lại thêm một đứa nữa. 




Tôi hoa hết cả mắt lên, bỗng Lily (chỉ xếp sau Gigi về mức độ mỏ nhọn) lại gần ngắm nghía My tội nghiệp và rồi lên giọng dạy dời bọn tôi. 




“Đã là vịt bầu rồi ý, thì có trát cả vàng vào cũng chẳng thể xinh đẹp hơn ra được đâu.” 




Ngừng một lúc, cô ta lại tiếp. 




“Cái này, là tác phẩm của đứa nào? Kem NQ phải không? Biết ngay là chẳng có chút khiếu thẩm mỹ gì cả mà, thật là xấu hổ.” 




“Gì cơ! Cậu nói lại cho tôi xem nào? Nói lại mau!” 




“Là đáng xấu hổ đó, thực sự là rất rất lố bịchhh!” Lily trợn mắt lên. 




Sự tức giận trong tôi thực sự đã vượt ngoài khả năng kiểm soát, tôi vung tay lên và định tát cho Lily một cái, nhưng My đã giơ tay ra cản tôi. 




Tôi sững sờ quay lại, My đã khóc! 




“Thôi, mình xin lỗi mọi người vì đã làm hỏng buổi tiệc ngày hôm nay...Xin lỗi Minh Nhật...Mình thực sự rất xin lỗi.” 




Tôi hướng về phía Siro, cậu ấy chán nản đút tay vào túi quần và nhìn chằm chằm xuống mặt đất. 




Còn My thì nhìn theo Siro một cách vô cùng thất vọng. 




Tôi quay sang nhìn My, và cô ấy cũng đang nhìn lại tôi, ánh mắt đầy sự oán trách. 




Tim tôi đập thình thịch, thình thịch. 




“Thôi chào mọi người.” 




My toan bỏ chạy về thì bỗng Gigi xấu xa níu vai My "xù" lại. 




Lại còn tính làm trò gì nữa đây đồ mỏ nhọn? 




Cô ta nhìn xung quanh và nói lớn. 




“Mọi người im hết đi, cấm cười!” 




Giọng điệu của cô ta có vẻ rất nghiêm túc. 




“My, xin lỗi vì bọn này đã cười cậu. Hãy gia nhập hội của bọn mình đi, thật đấy, bọn mình hứa là sẽ đón chào cậu.” 




My không nói gì, cô ấy gạt tay Gigi ra và cắm đầu cắm cổ chạy một mạch, vừa chạy tôi vừa thấy một tay cô ấy giữ chặt hộp quà, một tay gạt nước mắt. 




“Hãy suy nghĩ kĩ đi nhé! Mai là hạn cuối cùng đó!” Gigi nói với theo. 




Rồi cô ta nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. 




“Thật là ngu hết thuốc chữa!” 




Tôi ném trả lại tất cả tụi đáng ghét đó một nụ cười nửa miệng và rồi lao vút lên chiếc xe đạp đuổi theo My. 




Thật sự là vô cùng bực mình! 




Sao bọn nó có thể nói My như thế được nhỉ? Con người ai mà chẳng có lòng tự ái? Dễ dàng chạm vào lòng tự ái của người khác rồi tưởng vứt toẹt một lời xin lỗi là xong sao? 




Thực sự là My trang điểm và mặc váy của mẹ rất xinh đó, không hiểu sao bọn kia lại chê cô ấy, đúng là một lũ mù tịt về khiếu thẩm mỹ, xì. 




“Ê My ơi!” 




Cuối cùng tôi cũng thấy cô ấy. 




“My ơi, cậu có sao không?” 




Cô ấy nhìn tôi vẫn với ánh mắt oán trách ấy, làm tôi sợ muốn chết đi. 




“Hôm nay cậu đã biến mình thành trò hề rồi đấy cậu có biết không? Cậu hãy tránh xa mình ra! Tránh raaaaaa!" 




Cô ấy hét lên làm tôi giật bắn cả người. Rồi cô ấy bỏ mặc tôi với chiếc xe đạp bên đường và leo lên xe bus. 




Ra vậy. 




Mình đã biến cậu thành trò hề ư My? 




Mình.... 




...chỉ muốn tốt cho cậu thôi mà.... 




Mình thực lòng muốn giúp đỡ cậu mà... 




Vì sao lại đối xử với mình như thế? Mình đang buồn lắm, hình như còn khóc nữa. 




Hai gò má mình lạnh buốt. 




My ơi...mình xin lỗi. 




… 




"Kiss the rain" 




... 




Chẳng hiểu sao tôi lại bật bài đấy, tôi ngồi co ro trong căn phòng cùng với mèo béo Jimmy. Ngoài kia lạnh thật. Trời đã bắt đầu vào đông. Gió lạnh cứ rít lên từng đợt. 




Jimmy béo đang cuộn tròn trong chiếc giỏ gỗ thông màu trắng nhỏ xinh, ngay bên cạnh tôi. Jimmy ngủ thật là hồn nhiên, bộ lông trắng muốt khi thì xẹp xuống, khi thì phồng lên đều đều theo nhịp thở. Đôi ria mép cứ mỗi lúc một lay động thật là đáng yêu. 




“Jimmy này, vì sao My lại nói với chị như thế? Jimmy ngoan, Jimmy có biết không?” 




Jimmy vẫn nằm ngủ ngon lành trong tiếng piano êm đềm của "Kiss the rain". 




Tôi vuốt ve bộ lông mềm mượt của Jimmy và rồi chìm dần vào giấc ngủ, mơ màng nghĩ về những cơn mưa. 




Mùa đông không có nhiều những cơn mưa. 




Và mùa đông nơi đây cũng không có tuyết rơi. 




... 




“Bác ơi, My đi học chưa hả bác?” 




“Kem hả? My nó đi học rồi.” 




“Vậy ạ...cảm ơn bác.” 




My đi học trước rồi...chắc cô ấy vẫn còn giận mình. 




Lạnh quá đi. Hôm nay tôi đã mặc đến bốn áo bên trong, đi găng tay và giầy rồi mà vẫn thấy rét.



    on Fri Jul 04, 2014 7:11 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 8


[11E.] 

Tôi chầm chậm vào lớp, bê nguyên cả gương mặt ủ dột, lặng lẽ ngồi vào chỗ, lôi đống sách vở ra. Tôi nhìn xung quanh nhưng chẳng thấy My đâu cả, mẹ cô ấy bảo cô ấy đi học rồi cơ mà? Thế này là như thế nào đây? 

Xì xào...xì xào... 

Tôi nhăn mặt, lại là cái bảng thông tin đáng ghét, hôm nay lại có vụ gì nữa đây mà xúm xít cả vào? 

Tò mò tôi chạy ra, cố chen vào giữa đám con trai xem cho rõ. 

Ôi trời đất đang quay cuồng dưới chân tôi. Hình như tôi vừa rơi phịch một cái từ mặt đất xuống đáy sâu cả địa ngục thì phải. 

“Không, không thể nào.” 

My đã ghi tên vào cái Cute Club ấy. 

Tôi suýt ngất vì shock. 

Cảm giác thất vọng nặng nề. 

Điều tôi lo sợ cuối cùng cũng đến, cô ấy đã bỏ rơi tôi rồi. 

Bạn thân nhất của tôi đã đá tôi. 

Không hiểu My nghĩ gì mà lại tham gia với hội Gigi cơ chứ? Vì chuyện hôm qua ư? Tại sao lại thế? Cô ấy đã từng nói là ghét cay ghét đắng hội Gigi và sẽ chẳng đời nào chơi với chúng nó cơ mà? 

Chúa ơi, người hãy cho con một lời giải thích đi. 

My kí tên vào đó, thế có nghĩa là bây giờ tôi sẽ bị tẩy chay? 

Điều đó là hoàn toàn có thể, bởi tôi đâu còn ai khác ngoài My làm bạn, à còn Siro nữa, nhưng ý tôi không phải vậy, và bây giờ cô bạn ấy đã đá tôi một cách phũ phàng. 

Kẻ phá đám kia cuối cùng cũng bước vào lớp, đứa con gái xấu tính nhất thế gian-Gigi! 

Đi theo sau Gigi là mấy đứa con gái mỏ nhọn, và cả My "xù" nữa kìa. 

“Mọi người chú ý này!” Gigi vỗ tay ra lệnh. 

“Từ hôm nay trở đi, mình tuyên bố Nguyễn Hà My sẽ là thành viên của Cute Club, xin các bạn cho một tràng pháo tay nào!” 

“Hoan hô! Hoan hô My!” 

Hoan hô cái con khỉ, thật là ngớ ngẩn! 

Tụi nó lại reo hò ầm lên, bỏ mặc tôi đứng đó trong nỗi thất vọng tràn trề. Tôi ngước lên nhìn My, và cô ấy chẳng buồn nhìn lại tôi. 

... 

Chuyện đó làm tôi không thể tập trung trong suốt 5 tiết học. 

Tôi buồn và hụt hẫng. 

Nếu là bạn, bạn có như vậy không? 

Khi mà bạn bị mọi người tẩy chay, mất đi người bạn thân nhất. 

Khi mà bạn là đứa con gái duy nhất không tham gia cute club, có nghĩa là bạn sẽ là đứa con gái không dễ thương duy nhất. 

Lạc lõng... 

Làm sao mà không buồn được khi mà thấy My "xù" cười nói vui vẻ với hội Gigi giả tạo. Hẳn lúc này Gigi sung sướng lắm vì đã thực hiện được mục tiêu cướp đi My của tôi, đẩy tôi vào cái bóng của sự cô đơn. 

Bạn thân ư? Mình và cô ấy cũng đã từng là bạn thân đấy, thế mà bây giờ cô ấy cứ như là không hề quen biết mình vậy. 

Về nhà thôi...về một mình... 

Xung quanh tôi không có một ai cả, mọi người đều cho tôi đi vào quên lãng rồi. Hội Gigi ghét tôi, và bọn con trai cũng đâu có yêu quý gì tôi, chân ngắn và còn bốn mắt nữa. Siro thì biến mất tăm cùng mấy anh chị trong phòng phát thanh trường. 

Về đến nhà thì Sam cũng đâu có thương yêu gì tôi, may ra thì còn có bố mẹ, à còn có cả Jimmy yêu tôi nữa. 

Vì sao tôi lại nghe bản piano ấy? Lần thứ bao nhiêu rồi? 

"Kiss the rain" 

Một buổi tối thứ Bảy. 

Tôi không đi chơi vào tối thứ Bảy, và chẳng bao giờ tôi có ý định đi đâu cả. 

Tôi ngồi lì trong phòng, hoàn thành đống bài tập cuối tuần. 

Thực ra thì tôi chẳng có ai để đi chơi cùng. Ngày trước My còn chưa giận tôi, bọn tôi cũng chẳng bao giờ đi chơi tối thứ Bảy cả, đơn giản bởi tối thứ Bảy cô ấy bận xem giải ngoại hạng. 

Người ta bảo tối thứ Bảy thì phải đi chơi cùng người yêu. Nhưng mà tôi đã có ai để ý đâu cơ chứ, nói chi đến chuyện đi chơi như chị Sam. 

Giờ này bố mẹ cũng chẳng có nhà, họ thường đi dạo bộ quanh công viên hoặc đi xem phim cùng nhau, và cả căn nhà chỉ có mỗi mình tôi cộng thêm Jimmy. 

Jimmy ngoan thật, chẳng bao giờ bỏ tôi để đi chơi cả. Mỗi khi tôi buồn là Jimmy luôn luôn có mặt, chẳng hiểu sao cứ nhìn cái gương mặt béo tròn của nó với cả cái đuôi ngoe nguẩy là tôi lại thấy vui vui, thật đấy, bây giờ tôi đang thấy khá là vui đấy. 

... 

[Sáng chủ nhật.] 

“Woaa...dễ chịu thật!” Tôi khẽ vươn vai và thốt lên. 

Một vài tia nắng hiếm hoi xuyên qua ô cửa kính vuông vắn phòng tôi, là nắng mùa đông! 

Tôi vươn vai và hít một hơi thật sâu. Hôm nay ấm áp hơn hôm qua. 

Thời tiết vẫn lạnh và khô, nhưng có một điều đặc biệt là có nắng kìa! 

Tôi vào phòng tắm đánh răng rửa mặt rồi xuống bếp kiếm cái gì đó ăn, những ngày cuối tuần được nghỉ ở nhà nên mẹ yêu cầu chúng tôi tự chuẩn bị bữa sáng. 

Sam đang ngồi trong đó, làm trò gì thì tôi cũng chẳng biết. 

Chị ấy đang nghe điện thoại của một ai đó thì phải, hừm, có vẻ rất chi là lo lắng. 

Chị ý cúp máy và ngồi đăm chiêu bên cạnh cửa sổ nhà bếp. 

“Ê chị Sam làm sao thế?” Tôi vừa lồm nhồm nhai cái bánh quy sôcôla vừa tỏ vẻ quan tâm. 

“Anh Duy bị ốm vào viện.” 

Phụt. 

Bạn trai chị bị ốm à? Ôi lo lắng chưa kìa. 

“Thế chị đi thăm anh ấy đi còn ngồi đây làm gì nữa?” 

“Tao định đi nhưng mà hôm nay tao phải đến Romance làm thêm, chẳng biết làm thế nào bây giờ.” 

“Thì chị xin ông chủ nghỉ đi, có gì đâu mà phải lăn tăn.” 

“Không được, tao nghỉ nhiều rồi, nghĩ nữa là ông ý đuổi việc tao à?” 

Úi chà. 

Không ngờ Sam mà cũng có trách nhiệm ghê ha! 

“Hay chị nhờ ai đó làm hộ đi.” Tôi gợi ý. 

“Nhờ ai? Bạn tao tụi nó cũng phải làm việc của tụi nó chứ bộ, đâu có rảnh rỗi như mày. A!” 

Tự nhiên Sam nhìn tôi và cười toe, eo lại gì đây? Chị ấy chớp chớp mắt và nhìn tôi rất chi là trìu mến (eo ơi). 

“Hôm nay em có phải đi đâu không?” 

HÔM NAY EM CÓ PHẢI ĐI ĐÂU KHÔNG??? 

Tôi có nghe nhầm không? Chị ấy gọi tôi là EM kìa! 

Là EM đấy! Bạn có nghe thấy không? 

Mọi khi chị ấy toàn gọi tôi là mày, rồi con nọ con kia, thế mà hôm nay đẹp trời chị ý tự nhiên dở chứng gọi tôi bằng EM. 

Tôi bật cười phụt cả miếng bánh quy đang ăn dở: 

“Không hôm nay em rỗi.” 

“Ô, thế à?” 

“Ừ thì sao?” 

Thật ra là sáng chủ nhật nào tôi cũng rỗi cả, bởi vì bài tập tôi đều đã hoàn thành xong từ tối thứ Bảy rồi. 

“Em giúp chị được không? Đi mà, làm ơn đi.” 

“Giúp cái gì cơ?” 

Hai mắt chị ấy long lanh long lanh. 

“Em đến tiệm Romance làm thay chị một hôm được không, chị năn nỉ em đấy.” 

Há? Há? Há? 

Làm thêm á? Tôi á? 

“Chị bệnh à, em không đi đâu kệ chị đấy! 

Tôi toan định lên phòng bỏ mặc chị ấy lại một mình, nhưng mà lương tâm tôi không cho phép. 

Chị ý xị mặt xuống. 

“Thế em muốn gì? Chỉ cần em làm hộ chị một hôm thôi thì em muốn gì chị cũng chiều.” 

“Thế á? Chính mồm chị nói thế đấy nhá! Em thích gì chị cũng chiều nhá?” Tôi nhảy lên. 

“Ừ.” 

Hừm hừm. Có được một cơ hội vòi vĩnh Sam quả thực là rất hiếm, cho nên tôi suy nghĩ thật kĩ trước khi đặt điều kiện cho chị ấy. 

“Đầu tiên chị phải trả tiền, đi làm thì phải có tiền.” 

“Ừ.” 

“Với lại, từ bây giờ chị không được gọi em là con hay mày nữa.” 

“Giời ạ ok, còn gì nữa?” 

“Cả chị không được bắt nạt Jimmy của em nữa!” 

“Ok liền, hứa là không bắt nạt nó nữa!” 

“Nhớ đấy, em mà thấy chị bắt nạt Jimmy là em không tha cho chị đâu đấy!” 

“Hết chưa?” 

“Ừm để em nghĩ thêm đã. Mà thôi hết rồi đấy, chỉ cần chị thực hiện ngần ấy việc thôi.” 

“Ok, cảm ơn mày nhé!” 

“Ặc...lại mày.” 

“À nhầm cảm ơn em gái yêu quý!” 

“Không có chi đâu!” 

Thế là mọi thỏa thuận giữa chúng tôi diễn ra rất chi là ổn thỏa

Tôi yeah một cái rồi nhảy lên đúng kiểu "Một cảm giác rất chi là Yomost". 

Và tất nhiên là tôi phải phi xe đạp đến tiệm Romance rồi.



    on Fri Jul 04, 2014 7:13 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 9


Đó là một tiệm cà phê khá to và thật là sang trọng, có cây cảnh và có cả tiếng nhạc rất êm đềm nữa. 

“Chào chú, cháu đến làm thay cho chị Sam ạ!” 

“À, nó có báo trước cho chú rồi, cháu vào thay quần áo và chuẩn bị đi.” 

“Vâng ạ!” 

Chà, trang phục ở đây đẹp quá đi, nhìn dễ thương như trong anime Nhật vậy. 

Nhìn tôi lúc này trông giống như một cô nàng phục vụ thực thụ. Thật là tuyệt! 

Công việc của tôi là dọn dẹp lau chùi từng bàn một. Sắp xếp lại cốc chén, lọ đựng đường, sữa, hộp khăn giấy. Thấy khách đến là đem ngay menu ra, ghi vào sổ rồi bưng bê đến bàn của họ. 

Trong quán có một chị phục vụ nữa, nhìn chân chị ấy dài thật, mặc đẹp hơn tôi bao nhiêu, mà nhìn cách chị ấy phục vụ mới chuyên nghiệp làm sao. 

“Em ơi có thêm khách kìa!” 

“Vâng!” 

Tôi nhanh nhảu vớ lấy quyển menu rồi tung tăng đem ra bàn của họ. 

Xém chút nữa là tôi đánh rơi cả quyển menu xuống đất, bởi vì, hai vị khách mà tôi sắp sửa phục vụ trong đó có anh Kiwi Hoàng Gia! 

Kiwi từ từ bước vào với trang phục màu đen lịch lãm, hai tay đút trong túi quần một cách lạnh lùng. Theo sau là một cô gái dễ thương tóc màu hung đỏ, có vẻ nũng nịu và ngượng ngùng. Hình như Kiwi không để tâm đến cô nàng mấy thì phải. 

Ok ok, bình tĩnh nào Kem, hãy coi như mình chưa hề biết anh ta (điêu thật), và hy vọng là anh ta không nhận ra mình-cái con bé đeo kính cận mà anh ta va phải mấy hôm trước. 

“Các bạn dùng gì ạ?” 

Tôi lấy hết can đảm nhìn vào mắt anh chàng và nở một nụ cười (tất nhiên tôi chỉ cười trong giới hạn cho phép thôi, tôi mà cười hết cỡ với cái niềng răng này thì đảm bảo anh ấy chạy mất dép!) 

“Cho mình 1 coffe sữa, 1 bánh kem vani.” Cô gái tóc hung đỏ nhìn lướt qua menu rồi mỉm cười đáp. “Anh Kiwi, anh dùng gì?” Cô ấy ngó sang âu yếm hỏi Kiwi. 

“Cũng vậy đi.” Kiwi đáp một cách lơ đãng. 

“À vâng có ngay đây ạ.” 

Tôi ghi vào giấy rồi đem vào cho ông chủ, đứng chờ để bưng ra. Trong lúc chờ coffee, tôi liếc nhìn về phía hai người kia. Chuyện này thật là ngớ ngẩn, nhưng thề là tôi đang bị thu hút bởi đôi mắt của anh Kiwi (ôi trời). 

Anh ấy ngồi gần cửa sổ nơi có những chậu hoa cúc mặt trời nhỏ xinh, một vài tia nắng lọt vào và hình như càng làm cho đôi mắt anh ấy thêm sáng và long lanh hơn. 

“Được rồi bưng ra đi!” 

Tôi cẩn thận bưng khay đựng coffee và bánh kem ra phía họ. Thật cẩn thận, cẩn thận. 

Bỗng anh Kiwi ngước lên nhìn tôi, woa thề là tôi chưa từng gặp đôi mắt nào đẹp như thế, thực sự là vô-cùng-đẹp! 

Và thế là ánh mắt của anh ấy hút hết hồn vía tôi, và thế là bạn có biết chuyện gì xảy ra không?

Oạch! 

Úi, tôi vấp ngã và nhào xuống đất! 

Việc tôi ngã sẽ chẳng có gì là to tát nếu như... 

Ôi chúa ơi, cả hai ly coffee sữa còn đang nóng hất thẳng vào áo của anh Kiwi! 

O_O 

Anh ấy đã dính trọn cả hai ly coffee (ôi không). 

Bạn không thể tưởng tượng ra lúc đó tôi quê độ như thế nào đâu, may cho tôi là hai chiếc bánh kem vẫn còn nguyên, tôi vội vàng loạng choạng đứng lên trong con mắt ngạc nhiên của tất cả các vị khách trong quán. 

Và a-lê-hấp! 

Tôi lại ngã một lần nữa. 

MỘT LẦN NỮA! 

Và lần này thì vập cả mặt xuống đất! 

Hai chiếc bánh kem lao vun vút và ốp thẳng vào mặt anh Kiwi Hoàng Gia! 

ỐP THẲNG VÀO MẶT ĐÓ! 

Thề là sau vụ này tôi sẽ không bao giờ dám trở thành một phục vụ bàn cả, như thế là quá đủ rồi! Chắc tôi phải tự đào cho mình một cái hố để chui xuống quá! 

Chị phục vụ vội vàng lao ra đỡ tôi dậy, còn ông chủ béo mập thì phi ra chỗ Kiwi ra sức xin lỗi. 

Hai mắt của anh ấy trợn lên, mặt mũi thì lem nhem dính đầy kem, anh ấy bất động và trơ ra như một pho tượng. 

Miệng Kiwi há hốc lên và phải mất một lúc sau anh ấy mới a lên một tiếng: 

“Aaaa...nóng.....nóng!” 

Ngay lập tức cô nàng tóc đỏ vội lấy ngay cốc nước lạnh ụp vào bụng Kiwi, còn ông chủ thì cuống lên lấy khăn lau những vệt kem trên má anh ấy. 

“Hết chưa? Hết nóng chưa? Phù phù..” 

Còn tôi thì đứng chết lặng ra ở giữa sàn nhà. Ối Sam ơi, em vừa gây ra tội lớn đó, cứu em với. 

“Còn đứng đấy, không mau ra xin lỗi đi, nhanh!” Ông chủ giục tôi. 

“Vâng...vâng” Tôi líu ríu. 

Tôi bước chầm chậm về phía hai vị khách, run run...run run... 

Tôi sợ phát khóc đi, nhưng tôi buộc phải lại gần và lắp bắp, nhìn tôi lúc đó giống hệt như một con thỏ con tội nghiệp sắp phải giao nộp mình cho chó sói vậy. 

“Xin lỗi...xin lỗi.” 

Khi tôi còn chưa hết bàng hoàng thì đột nhiên, bàn tay rắn chắc của anh ta-Kiwi Hoàng Gia ấy, nắm chặt lấy cổ tay tôi! Nắm chặt! 

“Anh làm gì thế? Bỏ tay ra!” 

“Bạn....aaa” 

??? 

Anh aaa gì vậy? 

“Em...em xin lỗi” 

“Thôi, cô ấy đã xin lỗi rồi mà, bỏ qua cho cô ấy đi anh Kiwi.” 

Tóc hung đỏ lên tiếng, ôi bạn ấy thật là rộng lượng, "bỏ qua cho cô ấy đi" ôiii *_* 

“Cái gì? Bỏ qua? Nhân viên gì mà làm ăn kiểu này? Bạn muốn ám sát tất cả khách hàng trong này sao?” 

“Em...không…em chỉ là...làm...thay cho chị Sam....một...một hôm thôi.” 

“Tôi không quan tâm, xem này, ôi trời!” 

Tự nhiên anh ta vuốt tay lên má và gầm loạn xị cả lên. 

Ôi lại nữa, nẫu cả ruột. Không khí trong tiệm lúc này quả thật là nóng. 

“Bạn!” 

Kiwi chỉ thẳng tay vào tôi, trừng trừng mắt lên nhìn, ánh mắt của anh ta sắc lạnh như lưỡi dao lam cứ như thể anh ta muốn đâm chết tôi ý. 

“Bạn phải theo tôi về nhà, chờ tôi thay áo ra và giặt sạch nó. Thế nào, bạn không phiền chứ?” 

Kèm theo đó là một nụ cười khó hiểu. 

Gì thế này? Sao mọi người không ai bênh tôi hết hả trời? Chị phục vụ? ông chủ? Tóc đỏ? Làm ơn! 

“Anh Kiwi, bỏ qua đi!” Tóc đỏ lại lên tiếng, nhưng chẳng thể át được sự giận dữ của Kiwi. 

“Ok thôi, anh sẽ bỏ qua cho cô ấy, nếu như cô ấy làm theo những gì anh muốn.” 

“Gì cơ ạ?” 

“Sao cơ? Bạn không nghe thấy tôi nói gì à? Tôi nói là theo tôi về nhà và giặt sạch cái áo này, bạn làm được không?” 

Bạn biết đấy, trong cuộc sống chúng ta luôn luôn có những tình huống rất khó xử, và tôi... 

♥Phương án 1: Chạy. Binh pháp tôn tử có 36 kế, trong đó chạy được coi là thượng sách. Tôi sẽ vùng dậy, đạp cửa và lao ra ngoài, leo lên chiếc xe đạp mini và tẩu thoát trong gang tấc! 

Nhưng...phương án này độ khả thi của nó quả thật là khó nói. Tôi-một con bé nhỏ nhắn xinh xắn VS cầu thủ bóng rổ trường Isaac Newton! Ôi trời ạ, anh ta sẽ tóm được tôi và treo ngược cái thân xác khốn khổ này lên cành cây mất! Không ổn, không ổn! 

♥Phương án 2: Hỏi anh ta xem cái áo đấy bao nhiêu tiền, nếu có thể tôi sẽ cắn răng cắn lợi rút hầu bao ra trả. 

Nhưng...nghe hội Gigi đồn đại là quần áo của anh ấy đều trên dưới 100, 200, tất tần tật đều là hàng hiệu, đứa NQ như tôi sờ vào nó đánh cho gãy tay. Tiền đô cơ đấy, nếu thật như thế thì tôi có nhịn ăn sáng, nhịn chi tiêu cả tháng, mà cứ cho là hai tháng đi, chắc cũng chả đủ để trả mất. 

Không ổn! Không ổn! 

♥Phương án 3: Ngoan ngoãn làm theo lời anh ta, về nhà và giặt cái áo chết tiệt đó. Tôi sẽ phải chịu nhục một chút, kiểu như osin ấy, nhưng bù lại mọi chuyện sẽ được giải quyết ổn thỏa và tôi sẽ chẳng phải chi một đồng nào để trả cả haha! 

Được đấy, được đấy! 

Và thế là tôi gật đầu đồng ý. 

“Tốt. Vậy chúng ta đi thôi.” 

“Anh Kiwi!” Chợt tóc đỏ níu tay Kiwi lại. 

“Sao vậy?” 

“Thế còn em…?” Tóc đỏ bối rối. 

“À. Anh thế này làm sao đi chơi cùng em tiếp được. Thế này nhé, để anh gọi điện cho anh trai em đến đây đón em, ok?” 

“Nhưng mà…” 

Dường như Kiwi không quan tâm đến những gì cô ấy nói. Anh ta kéo tay tôi và lôi xình xịch ra khỏi quán, anh ta to và khoẻ hơn tôi gấp mấy lần và tôi không thể nào gỡ cái bàn tay to trịch ấy ra được. Bất lực, và tôi bị lôi đi một cách không thương tiếc, may mắn là tôi còn với được chiếc túi xách, trong đó có ví tiền, điện thoại và vài thứ sổ sách linh tinh. 

Tôi hướng ánh mắt van xin về phía chị phục vụ, ông chủ và cô nàng tóc đỏ. 

Chị gì ơi cứu em với. 

Ông chủ ơi cứu cháu với. 

Tóc đỏ ơi... 

Nhưng tất cả đều là vô vọng. Họ đứng trơ ra nhìn anh ta lôi tôi đi, thế đấy. 

“Anh làm gì thế, đau...” 

“Shh, yên nào!” Kiwi đặt tay lên môi ra hiệu. 

Ha? Hai mắt tôi lúc đó trợn tròn lên ngạc nhiên. Cái quái gì đang diễn ra thế này. 

Kiwi đang diễn trò đấy à? Vừa nãy còn khó tính lạnh lùng chết đi, bây giờ tự nhiên bảo tôi yên lặng. Kì cục. Kì cục hết sức. 

Kiwi chẳng thèm nói thêm gì và tiến thẳng về phía chiếc xe Porsche đen bóng, mở cửa xe và ra hiệu cho tôi ngồi vào đó. 

Oh my god. Tôi đang ngồi ở đâu đây? Trong xe của anh Kiwi! Hội Gigi mà biết được, chúng nó sẽ phát ghen cho mà xem! Nhưng trong tình cảnh này thì đúng là chẳng có gì vui vẻ cả. 

Rồi anh ta cũng ngồi vào xe, quay sang thắt dây an toàn cho tôi. Tự nhiên tôi bỗng có cảm giác là lạ. Cái lúc anh ta chạm vào tôi ấy, tự nhiên một luồng điện chạy xẹt qua người tôi, giống hệt mấy hôm trước. Và hai má tôi lại đỏ bừng cả lên. 

“Thiên Minh à, cậu đến coffee Romance đón Mai Linh nhé. Ừm ok cảm ơn cậu!” 

Rồi Kiwi quay ngoắt sang phía tôi, cười toe, nụ cười của anh ấy tỏa sáng rực rỡ như ánh mặt trời làm tôi ngây ngất mất một lúc. 

Rõ ràng là nụ cười điêu gian khó hiểu đây mà! Tôi há hốc mồm ra. 

“May quá. Thế là thoát được con bé nói lắm. Phù!~” 

O_O Anh có ý gì đây? 

“Bạn có thấy phiền không?” Anh ta dịu giọng. 

Hả? Phiền không ư? Ôi anh đừng đùa, tôi đang thấy phiền chết đi chứ, tự dưng dây vào con người nổi tiếng như anh. 

Nhưng tôi lại không hề nói thế, thay vào đó tôi đã nói: 

“Dạ không ạ, đó là do lỗi của em. Anh có ổn không? Ý em là anh có bị bỏng chỗ nào không?” 

“Rất may là tôi không sao, rất hoan nghênh vì bạn đã thành thực nhận lỗi!” 

Hoan nghênh cái con khỉ. 

“À mà bạn nhìn quen quen, hình như tôi đã gặp bạn ở đâu đó thì phải?” 

Vừa lái xe, anh ấy vừa băn khoăn hỏi tôi. 

“Thực ra là em học cùng trường với anh, Isaac Newton. Và anh đã va phải em vào sáng hôm thứ Năm, chắc anh không nhớ đâu.” 

Và thêm nữa là em đang rất thích anh đấy anh Kiwi ạ. Tim em đang đập 200 nhịp một phút đây này! Thôi bỏ đi, có hâm nặng mới nói điều này ra. 

“À, ra vậy, tôi nhớ rồi.” 

Anh ấy thở dài một tiếng rồi im lặng một lúc lâu. 

Sau đó trên suốt quãng đường anh ta chỉ hỏi tôi độc một câu: "Bạn là học sinh khối 11 à?" 

Có thể anh ta đang suy nghĩ điều gì đó. Hay anh ta đang nghĩ vì sao mình lại nhớ rõ là sáng hôm nào như vậy trong khi anh ta chẳng còn nhớ gì hết cả. Và rồi anh ta sẽ cho rằng mình để ý tới anh ta, vì vậy nên mới nhớ dai tình huống đó như vậy! Á á không phải thế chứ?



    on Fri Jul 04, 2014 7:19 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 10


“Đây là chỗ nào vậy?” Tôi thò đầu ra khỏi cửa xe ngây thơ hỏi. 

“Nhà tôi. Theo tôi vào đó và giặt sạch chiếc áo này, khi nào bạn giặt sạch nó, tôi sẽ bỏ qua và bạn có thể về.” 

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu như tôi không theo anh ta vào đó? 

“Còn không vào?” Kiwi quay lại, nhíu mày. 

Hình như Kiwi không hề đoái hoài đến việc tôi đang run lên bần bật vì lạnh. Anh ấy tiếp tục kéo tay tôi, lôi xềnh xệch vào bên trong căn nhà. 

Quả không hổ những lời đồn đại, nhà Kiwi là cả một quần thể kiến trúc kiểu Châu Âu, thiết kế rất quý tộc và sang trọng. Lối vào được rải đá, được đặt một cách khéo léo những chậu hoa màu hồng phớt. Hai bên có vườn hoa, thảm cỏ xanh mượt, trước cửa nhà là một đài phun nước tráng lệ. Còn có xích đu giống nhà Siro nữa kìa. 

Anh ấy-Kiwi Hoàng Gia mở cửa nhà rồi khoát tay ra hiệu tôi vào trong. 

“Vào đi!” 

Chà. Đẹp thật. 

Căn phòng nhiều ánh sáng quá. Ở giữa là một chiếc đèn chùm lớn kiểu hoàng gia, và xung quanh là một loạt các hệ thống đèn khác thắp sáng lung linh. 

Kiwi thừa tiền chắc? Hay là bật lên để khoe với tôi? 

Nhưng mà bây giờ tôi thấy lạnh, thực sự rất là lạnh. 

Bạn biết tôi mặc gì không? 

Váy ngắn, áo sơ mi dài và đi tất mỏng, trong khi đó nhiệt độ trong phòng cũng tầm 15-16 độ! 

Ở Romance có hệ thống điều hoà nên tôi thấy dễ chịu, nhưng mà ở đây thì... 

Ôi trời… 

Kiwi đang cởi áo ra trước mặt tôi kìa, anh ấy không biết mắc cỡ à? 

Tôi thì đang run lên còn anh ấy thản nhiên cởi áo ra y như mùa hè vậy! 

Nhắm mắt lại mau, xấu hổ quá! 

“Bạn tên gì vậy?” 

“Hả” Tôi hé mắt nhòm qua. 

Eo, còn chưa chịu mặc áo nữa, xấu hổ chết mất! 

“Tôi hỏi bạn tên gì?” Anh ta cao giọng. 

Tôi phải mở mắt ra và nhìn anh ta. Eo ơi, ngại muốn chết đi, nhưng mà, phải công nhận cơ bụng anh ấy đẹp dễ sợ, trông như Taylor Lautner trong Newmoon ấy. 

“Kem ạ.” 

“Kem?” 

Nói rồi anh ta quệt tay lên má, rồi hỏi tôi: 

“Là kem này, hay là ice-cream?” 

Không lẽ lại nói kem nghĩa là kem trên má anh ta á. Không đời nào! Để anh ta giễu tôi nhầy nhụa à? (thông minh đấy) 

“Là Ice-cream!” 

“À, là Ice-cream. Này Ice-cream, đỡ lấy này!” 

Oạch. Kiwi ném cho tôi cái áo lúc nãy dính coffee và ra hiệu đi theo anh ta. Thực ra là hai cái, một áo khoác ngoài màu đen và áo len bên trong màu trắng đang lấm lem vì dính coffee. 

“Đây là phòng tắm, vào đó và giặt sạch nó đi, khi nào sạch thì mới được phép đi, còn không thì ở lại giặt tiếp. Thế nào, bạn đã rõ chưa?” 

Mặt tôi lúc này nhăn nhó như khỉ ăn ớt, cộng thêm cả lạnh nữa, nên bộ dạng của tôi cứ run rẩy chẳng ra làm sao cả. 

“Vâng.” 

Không còn sự lựa chọn nào khác, đã bước vào đây rồi thì chẳng thể nào thoát ra nổi đâu. 

Sam ơi, làm ơn đến cứu em đi, em chết mất thôi! 

Nào thì giặt nào. Nhưng mà... 

“Anh gì ơi! Anh bật bình nóng lạnh lên được không? Em không giặt bằng nước lạnh được.” 

“Vẽ chuyện quá, bạn tự bật lên đi!” 

“Vâng.” 

“À mà này, tên tôi là Kiwi, Kiwi Hoàng Gia.” 

“Vâng.” 

Thực ra cả cái trường Isaac Newton ai chẳng biết tên anh. 

“Anh Kiwi này, tôi có thể ra ngoài chờ được không? 15' nữa mới có nước nóng cơ.” 

“Tuỳ bạn.” 

Rồi anh ta ung dung lên tầng trên và nói là đi tắm. 

Đi tắm à? Cơ hội cơ hội! 

Hay là tôi tranh thủ tấu thoát nhỉ? Có nên không? Ôi trời ơi, có nên không? 

Không… 

Nếu bỏ trốn bây giờ thì tôi sẽ không yên với anh ta mất, tiệm Romance ngay gần đó và anh ta có thể đến bất cứ lúc nào! 

Thôi ngồi chờ nước vậy. 

Lạnh quá, lạnh quá, tôi ngồi trên ghế sofa co ro và không ngừng xoa hai tay vào nhau, thế mà chẳng ấm ra chút nào cả. 

Lúc này tôi mới có dịp ngắm nhìn phòng khách nhà Kiwi. Tôi đặc biệt để ý đến bức ảnh to đùng trên tường. Một người đàn ông lớn tuổi, mái tóc đã hơi ngả màu bạc đang khoác vai chàng trai trẻ, phía xa xa là khu rừng thông trong nắng chiều mờ ảo. Chàng trai kia chắc chắn là Kiwi. Còn người đàn ông, tôi biết, đó là nhạc sĩ nổi tiếng An Mạnh-ông nội của Kiwi. 

Nghe nói, ông ấy đang mắc một chứng bệnh gì đó rất khó chữa. Báo chí cũng nhiều lần đưa tin, rằng sức khỏe ông hiện tại khá yếu. Thêm nữa, trước khi mắc bệnh ông có một album đang dở dang, vì một lý do nào đó mà chưa thể hoàn thành được. Có người phỏng đoán, album đó là tác phẩm nghệ thuật cuối cùng của ông trước khi xa rời thế gian. Nhưng tin đồn thì cũng chỉ là tin đồn, ai mà biết được. 

“Ồ.” 

Trong lúc tôi đang mông lung suy nghĩ thì một cậu nhóc bước vào phòng khách, có vẻ như nó vừa từ tầng trên xuống. Nó dừng lại và nhìn tôi một cách ngạc nhiên. Tôi đoán cậu bé này 13, 14 tuổi gì đó. Mái tóc cậu bé cắt ngắn gọn gàng, đôi mắt ánh lên vẻ thông minh và đặc biệt là cực kỳ giống Kiwi! Em trai anh ấy chăng? 

“Chị là ai?” 

Là ai hả. Nói như thế nào đây? Là bạn? Không mình đâu có phải là bạn anh ta. Là bạn gái? Ôi nói thế chắc nó sặc sụa cười mất! 

“Chị là nhân viên quán coffee Romance, vì đã gây ra một sự cố nho nhỏ nên chị đến đây để giặt lại áo cho anh Kiwi.” Vừa nói tôi vừa cười trừ. 

“Em hiểu rồi. Mà chị lạnh hả?” 

“Ừm một chút.” Tôi run run trả lời. 

“Chị mặc cái này vào đi.” 

Rồi cậu bé lịch lãm cởi chiếc áo khoác ngoài ra và đưa nó cho tôi. Hành động của nó làm tôi liên tưởng đến một quý ông hơn là một cậu bé. 

Woa thơm quá, áo con trai gì mà thơm dễ sợ. 

“Cảm ơn em.” Tôi mỉm cười với nó. 

“Không có gì đâu.” 

Rồi cậu bé với tay sang bật một cái công tắc nào đó, tự nhiên tôi nghe thấy tiếng ù ù nhè nhẹ và thấy căn phòng dần âm ấm. 

“Chị đỡ lạnh chưa? Kiwi đúng là, đã bảo bao lần là vào nhà là phải bật sưởi lên.” 

“Chị thấy anh ấy khoẻ lắm, chắc không biết lạnh đâu.” 

“Ừm.” 

Rồi nó buông mình xuống ghế sofa và nằm kế bên cạnh tôi, làm tôi thấy hơi kì kì. 

“Tên chị là gì vậy?” 

“Chị tên là Kem!” 

“Tên đẹp thật đấy!” 

“Thật không?” 

“Ừ đẹp mà!” 

“Thế em tên gì vậy?” 

“Antonio Hoàng Gia, 14 tuổi.” 

“Nghe như Ajinomoto ý nhỉ?” Tôi bụm miệng cười. 

Cậu bé ấy nhìn tôi trìu mến và cười với tôi, đôi mắt của nó híp lại trông khá dễ thương. 

“Nhưng chị gọi em là Antony được rồi!” 

“Antony, Kiwi, chà tên hai anh em thật là đặc biệt đấy!” 

Nói rồi tôi lại ngước nhìn lên bức ảnh. 

“Đấy là ông nội em.” Antony cũng ngước nhìn theo. 

“Chị biết! Ông em là một nhạc sĩ tuyệt vời. Chị rất ngưỡng mộ các sáng tác của ông!” 

“Ừ…em rất tự hào về ông” 

Ngừng một lúc, nó lại tiếp. 

“Nhưng ông chẳng còn được ở bên cạnh em được bao lâu nữa…ông sắp đi đến một nơi rất xa.”

“Một nơi rất xa?” 

“Ông không được khỏe. Bác sĩ nói ông chỉ còn sống được cùng lắm mấy tháng nữa thôi…” Nó bâng quơ đáp, ánh mắt hướng về nơi xa xăm. 

Nghe đến đây, bỗng nhiên tôi thấy nghẹn đắng ở trong cổ họng. Mặc dù tôi đã biết câu chuyện này trên báo. 

“Chị rất tiếc, Antony…” Tôi nghẹn ngào. 

“Không, chị đừng nói rất tiếc. Chị biết không, ông luôn nói với em rằng một người mạnh mẽ sẽ không bao giờ nói tôi rất tiếc.” 

“Vậy sao? Vậy em là một cậu bé mạnh mẽ sao?” 

“Theo chị thì sao? Chị có nghĩ em mạnh mẽ không?” 

“Có chứ!” 

Và rồi nó quay sang nhìn tôi. 

“Cảm ơn chị.” 

Thế rồi tôi ngồi tám chuyện cùng Antony một lúc. Tôi cũng biết thêm chút ít về gia đình Kiwi. Rằng anh ấy đã 19 tuổi, học chậm 1 năm do cần thời gian bắt kịp với bạn bè Việt Nam. Rằng bố mẹ Kiwi là những người rất bận rộn, vừa về thăm ông một thời gian đã phải gấp gáp về Mĩ lo công việc. Rằng ông anh ấy hiện đang nằm trong một bệnh viện bí mật với sự chăm sóc của cô, chú Kiwi… 

Tôi cứ mải mê nói chuyện cùng Antony mà quên béng mất công việc chính là giặt áo cho Kiwi (ôi không). 

“Ice-cream? Bạn đã hoàn thành xong việc chưa mà ngồi đó?” Kiwi từ trên cầu thang bất ngờ nói vọng xuống, 

“Chết quên mất!” 

Tôi vội xin lỗi Antony và phi thẳng vào phòng tắm, xả nước ra và xát xát vào nhau. 

Xát xát... 

Èo làm sao thế này? Sao nó không sạch ra gì cả vậy? Rõ ràng là tôi đang giặt bằng bột giặt Rose đây mà, trên TV họ quảng cáo là tẩy sạch mọi vết bẩn cơ mà? 

Sạch cái kiểu gì vậy trời? Vẫn nguyên cả vệt to tướng màu nâu nè? 

30' đồng hồ trôi qua. 

Cái áo sạch hơn được một chút, vết coffe bắt đầu mờ dần. 

“Có vẻ được rồi đấy, xả nước thôi!” 

Xong rồi! 

Tôi lấy hết sức để vắt khô cái áo mà theo lời đồn đại là trên dưới 100, thật là mệt gần chết. 

Sau đó tôi mang cái áo ra ngoài phòng khách tìm Kiwi, Antony thì đang nằm vuốt ve con mèo, còn Kiwi thì đang gác chân lên ghế xem TV (sung sướng thật đấy). 

“Dạ thưa anh tôi đã giặt xong theo như yêu cầu của anh rồi ạ? Tôi phải phơi nó ở đâu ạ?” (lễ phép quá) 

“Sạch? Thế này mà bạn gọi là sạch à?” Anh ta lạnh lùng nhìn tôi. 

“Thế là sạch lắm rồi đấy, anh còn muốn gì nữa?” 

“Nhìn đi này, vết coffee vẫn còn mờ mờ, làm sao mà tôi có thể mặc một cái áo như thế này ra ngoài đường cơ chứ?” 

“Chỉ mờ mờ thôi mà, mặc vào không chết được đâu ạ!” Tôi gắt. 

“Không được, vào nhà tắm chà lại, đến khi nào bằng sạch thì thôi.” Rồi Kiwi tiếp tục thản nhiên xem TV. 

Lại giặt tiếp ư? Người ta đâu có cố ý, 100 ư, hoặc cứ cho là hơn đi? Những 100 thì làm sao mà tôi có tiền để trả? Đụng vào đồ nhà giàu là khổ sở thế đấy, thôi đành vậy. 

“Vâng.” Tôi buộc lòng phải làm theo ý của anh ấy, ôi má ơi con chết mất, vừa mệt lại vừa đói nữa chứ!!!



    on Fri Jul 04, 2014 7:20 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 11


15' sau. 

Tôi vẫn đang miệt mài với cái áo 100 thì bỗng nhiên có tiếng cạch cửa. 

Ôi là Antony! 

“Hey!” 

“Hey!” 

“Shh chị nói nhỏ thôi, Kiwi ngủ quên rồi, nhanh lên ra đây theo em nào.” 

Tôi rạng rỡ hẳn ra, cuối cùng thì mình cũng được giải thoát. Vất vả lắm tôi mới đứng dậy được, ngồi nhiều ê hết cả lưng. 

Antony kéo tay tôi và rón rén đi nhè nhẹ qua phòng khách, luôn mồm shh với tôi. Yên tâm đi chị sẽ không thốt ra câu nào đâu! 

Kiwi đang lim dim ngủ trên chiếc ghế sofa. Mái tóc đen che hết cả mặt, chỉ nhìn thấy duy nhất sống mũi cao và cái cằm. Công nhận ngay cả khi anh ấy ngủ cũng đáng yêu thật. Mà thôi, em đi đây, good bye anh! 

Bọn tôi đi thật khẽ và cuối cùng cũng ra đến sân, tôi khẽ thì thào với Antony. 

“Chị mà bỏ đi, lỡ anh ấy lại đến Romance gây sự với chị gái chị thì sao?” 

“Chuyện đó chị đừng lo, mau về đi, mau lên không Kiwi tỉnh dậy bây giờ!” 

“Ừ...vậy bye nha, cảm ơn em nhiều lắm, à còn cái áo...” 

“Thôi chị giữ lấy đi, mặc vào kẻo cảm lạnh đó!” 

“Thôi trả em nè, chị không quen mặc đồ người khác.” 

“Không cần đâu, giữ lấy và đi mau lên, chị có thể trả em sau mà.” 

“Sao lại thế?” 

Cậu bé không nói gì và chỉ mỉm cười, hai tay đẩy tôi ra phía cửa cổng và vẫy tay. 

“Bye bye, hẹn gặp lại!” 

“Ừ bye!” 

Hẹn gặp lại? Có thể không? Mà thôi, chạy về trước đã, vừa lạnh lại còn vừa đói nữa. 

Nhưng cuộc đời nhiều lúc lại quá đỗi là trớ trêu. Khi cánh cửa nhà Hoàng Gia được khép lại thì cũng là lúc một giọng nói vang lên ngay sau lưng tôi. 

Ôi chúa ơi là Kiwi Hoàng Gia! 

“Ice-cream? Làm gì mà vội vã vậy?” 

Tôi quay lại, hai mắt trố lên, giật mình tí nữa là té ngửa. Bởi vì, bạn biết không, Kiwi đang đứng sừng sững đứng phía sau cánh cửa sắt, còn cái túi xách của tôi bây giờ đang treo lủng lẳng trên tay Kiwi! 

Đã thế, anh ấy còn ra vẻ thách thức tôi nữa chứ. Cái kiểu cười tự đắc ấy làm tôi tức muốn đâm đầu vào cột điện luôn! 

Tôi biết phải làm sao đây? A a a! 

Không lẽ tôi lại chạy đến quỳ gối và van xin: "Anh Kiwi hãy trả lại cái túi ấy cho em" à? 

Hay là quay lại và tiếp tục chiến đấu vs cái áo đó? Làm ơn đi, chỉ bằng thứ bột giặt Rose chết tiệt ấy thì đến tết Congo may ra mới xong. 

Tôi cố gắng lê những bước chân mệt nhọc cuối cùng đến trước cửa nhà Kiwi, làm ra vẻ đáng thương ăn năn hối lỗi. 

“Làm ơn trả lại nó đi, xin lỗi nhưng em thật sự bất lực, em không thể giặt sạch cái áo đó được.” Hai mắt tôi nhòa đi. 

Kiwi dừng hẳn điệu cười hả hê. 

“Không, anh không trả lại em đó, thì sao nào?” 

Anh? Giờ thì Kiwi cũng đã xưng anh em với tôi, buồn cười thật đấy, thế này thì chẳng khác nào trêu ngươi nhau. 

“Anh Kiwi, trả lại túi xách cho chị ấy đi! Anh đừng quá đáng như thế!” 

Giọng cậu bé Antony. Nó thật là dũng cảm khi đứng ra bảo vệ tôi. 

“Antony!” Kiwi quát thằng bé. “Lên phòng mau! Ai cho phép em ra ngoài này hả?” 

“Nhưng anh trả lại túi xách cho chị ấy đi, em hứa sẽ ngoan ngoãn lên phòng.” 

“Không nói nhiều! Lên phòng mau! Bố mẹ mà biết em mặc phong phanh ra ngoài trời thế này, em sẽ đi đời đấy!” 

Và rồi Kiwi mau chóng đóng sập cánh cửa nhà nặng trịch lại, không cho thằng bé có cơ hội cứu giúp tôi. 

“Ice-cream! Lại đây!” 

“Vâng.” Tôi bất đắc dĩ lại gần. 

“Được rồi, không trêu em nữa. Mau về nhà đi, và trả lại em túi xách này.” 

Ha? 

Tôi có nghe nhầm không đây? Anh Kiwi thả tôi về kìa, lại còn trả lại tôi túi xách nữa? Ôi tôi biết mà, một người như anh sẽ chẳng nỡ lòng đối xử tệ bạc với tôi như thế đâu! Ôi tôi biết mà, hot boy của trường Isaac Newton! Phải, anh Kiwi thật là độ lượng và đáng yêu! 

Một cách cẩn thận, anh ấy mở cửa cổng ra và trao lại chiếc túi xách quý giá cho tôi. Lúc ấy tôi tươi tỉnh hẳn ra, đón lấy chiếc túi từ bàn tay Kiwi, tôi hạnh phúc vô cùng và chỉ muốn ôm chầm lấy anh ấy rồi hét lên: "Anh Kiwi anh thật là tốt bụng!" 

Bạn biết đấy, đó là tôi muốn thế! Chứ thực ra tôi đâu dám làm chuyện đó! 

Thay vào đó, tôi chỉ từ tốn đáp lại: 

“Cảm ơn anh. Vậy anh đồng ý để em về chứ?” 

Kiwi nhún vai. 

“Anh cảm ơn em còn không hết ấy.” 

“Sao cơ ạ?” Tôi lắc đầu ngạc nhiên hết cỡ. Cảm ơn gì cơ? 

“Nếu không dính coffee và bánh kem tới nỗi phải về nhà thay áo, thì hôm nay chắc anh cũng chết mệt vì bị cô nhóc kia nhõng nhẽo mất. Trong cái xui có cái may phải không?” Kiwi vui vẻ nở một nụ cười. 

Trời ạ. Có ai nói cho tôi biết vì sao nụ cười của anh ấy lại đẹp và ấm áp đến thế không? Tôi đang tan chảy ra dưới thời tiết mùa đông lạnh giá đây. 

“Em không hiểu?” 

“Không sao. Không cần phải hiểu. Mà em không định về à?” 

“Ok thưa quý ông hào phóng. Ưmm cảm ơn một lần nữa, em về đây, chào anh.” 

“Chào Ice-cream! Hẹn gặp lại ở trường Isaac Newton!” 

Tôi bật cười. 

“Vâng, hy vọng như vậy.” 

Chào Kiwi xong, tôi cắm đầu cắm cổ đi một mạch qua mấy dãy phố. Không thể đứng nhìn anh ấy thêm được nữa, bởi tim tôi sẽ đập loạn xạ mất. 

Sau đó tôi ghé qua tiệm Romance và lấy quần áo đi về. 

Sam đã có mặt ở đó! 

“Con kia, mày làm ăn kiểu gì thế? Biến về mau từ bây giờ tao không cần mày giúp nữa.” 

Sam nói gì cơ? Lại mày ư? Lại còn con kia nữa, chị là đồ... 

Thế rồi chị ấy đuổi tôi về một cách phũ phàng, ừ về thì về, đây chẳng thèm ở nhá, lêu lêu đồ Sam mỏ nhọn! 

“Mày lêu lêu ai hả? Muốn chết à?” 

“Úi!” 

Tôi vội chạy nhanh và phi xe đạp về nhà. Một ngày chủ nhật đẹp trời, lẽ ra phải được nghỉ ngơi, ai ngờ lại vác thêm vào một đống rắc rối. 

Tôi vào bếp, bật bếp ga lên và nấu mì ăn tạm. 

Nhắc đến ăn mỳ, là tôi lại nhớ đến My... 

Những lần thi học kỳ, My thường đến nhà tôi học chung. Bọn tôi bày ra đủ thứ trò để chơi mỗi khi rảnh rỗi. Và trò vui nhất mà bọn tôi từng chơi đó là trò ăn mỳ uống cocacola. Cả hai đứa thi nhau ăn xem ai ăn được nhiều mỳ hơn, vừa ăn vừa ừng ực uống. Thật là buồn cười, sở trường của My là ăn mỳ nên cô ấy luôn luôn thắng tôi, nhưng chẳng sao cả, tôi vẫn thấy vui cực kì luôn. 

Tự nhiên tôi lại nhớ cô ấy quá. My ơi, giờ này cậu đang làm gì vậy? Mình thực sự muốn gặp cậu lắm đó. 

Renggg… 

Chuông điện thoại reo. Là Siro. 

“Kem à?” 

“Ừ mình đây.” 

“Chiều nay cậu rảnh không? Bọn mình đến trang trại nhà ông cậu nhé. Mình định quay phim và hỏi cậu một số chuyện ấy mà.” 

“Suýt nữa thì quên, lần trước mình hẹn cậu cuối tuần đúng không nhỉ? Ok vậy chiều 3h được không?” 

“Ok. Cảm ơn Kem! Chiều mình qua nhà rủ cậu nhé?” 

“Ừ.” 

“Vậy đi. Thôi bye cậu!” 

“Bye Siro!” 

Tôi cúp máy, ngồi đăm chiêu suy nghĩ. Nếu Siro hỏi chuyện của My hôm sinh nhật thì biết nói thế nào bây giờ? Chẳng lẽ nói thẳng cho cậu ấy biết việc My tự nhiên ăn mặc nữ tính và trang điểm là vì Siro à? Nếu Siro cũng thích My thì không sao, nhưng nếu không thì…chuyện gì sẽ xảy ra giữa mấy đứa chúng tôi đây? 

Riêng việc My giận tôi đã khiến mọi thứ rối tung hết cả lên rồi. Phải làm sao đây?



    on Fri Jul 04, 2014 7:20 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 11


15' sau. 

Tôi vẫn đang miệt mài với cái áo 100 thì bỗng nhiên có tiếng cạch cửa. 

Ôi là Antony! 

“Hey!” 

“Hey!” 

“Shh chị nói nhỏ thôi, Kiwi ngủ quên rồi, nhanh lên ra đây theo em nào.” 

Tôi rạng rỡ hẳn ra, cuối cùng thì mình cũng được giải thoát. Vất vả lắm tôi mới đứng dậy được, ngồi nhiều ê hết cả lưng. 

Antony kéo tay tôi và rón rén đi nhè nhẹ qua phòng khách, luôn mồm shh với tôi. Yên tâm đi chị sẽ không thốt ra câu nào đâu! 

Kiwi đang lim dim ngủ trên chiếc ghế sofa. Mái tóc đen che hết cả mặt, chỉ nhìn thấy duy nhất sống mũi cao và cái cằm. Công nhận ngay cả khi anh ấy ngủ cũng đáng yêu thật. Mà thôi, em đi đây, good bye anh! 

Bọn tôi đi thật khẽ và cuối cùng cũng ra đến sân, tôi khẽ thì thào với Antony. 

“Chị mà bỏ đi, lỡ anh ấy lại đến Romance gây sự với chị gái chị thì sao?” 

“Chuyện đó chị đừng lo, mau về đi, mau lên không Kiwi tỉnh dậy bây giờ!” 

“Ừ...vậy bye nha, cảm ơn em nhiều lắm, à còn cái áo...” 

“Thôi chị giữ lấy đi, mặc vào kẻo cảm lạnh đó!” 

“Thôi trả em nè, chị không quen mặc đồ người khác.” 

“Không cần đâu, giữ lấy và đi mau lên, chị có thể trả em sau mà.” 

“Sao lại thế?” 

Cậu bé không nói gì và chỉ mỉm cười, hai tay đẩy tôi ra phía cửa cổng và vẫy tay. 

“Bye bye, hẹn gặp lại!” 

“Ừ bye!” 

Hẹn gặp lại? Có thể không? Mà thôi, chạy về trước đã, vừa lạnh lại còn vừa đói nữa. 

Nhưng cuộc đời nhiều lúc lại quá đỗi là trớ trêu. Khi cánh cửa nhà Hoàng Gia được khép lại thì cũng là lúc một giọng nói vang lên ngay sau lưng tôi. 

Ôi chúa ơi là Kiwi Hoàng Gia! 

“Ice-cream? Làm gì mà vội vã vậy?” 

Tôi quay lại, hai mắt trố lên, giật mình tí nữa là té ngửa. Bởi vì, bạn biết không, Kiwi đang đứng sừng sững đứng phía sau cánh cửa sắt, còn cái túi xách của tôi bây giờ đang treo lủng lẳng trên tay Kiwi! 

Đã thế, anh ấy còn ra vẻ thách thức tôi nữa chứ. Cái kiểu cười tự đắc ấy làm tôi tức muốn đâm đầu vào cột điện luôn! 

Tôi biết phải làm sao đây? A a a! 

Không lẽ tôi lại chạy đến quỳ gối và van xin: "Anh Kiwi hãy trả lại cái túi ấy cho em" à? 

Hay là quay lại và tiếp tục chiến đấu vs cái áo đó? Làm ơn đi, chỉ bằng thứ bột giặt Rose chết tiệt ấy thì đến tết Congo may ra mới xong. 

Tôi cố gắng lê những bước chân mệt nhọc cuối cùng đến trước cửa nhà Kiwi, làm ra vẻ đáng thương ăn năn hối lỗi. 

“Làm ơn trả lại nó đi, xin lỗi nhưng em thật sự bất lực, em không thể giặt sạch cái áo đó được.” Hai mắt tôi nhòa đi. 

Kiwi dừng hẳn điệu cười hả hê. 

“Không, anh không trả lại em đó, thì sao nào?” 

Anh? Giờ thì Kiwi cũng đã xưng anh em với tôi, buồn cười thật đấy, thế này thì chẳng khác nào trêu ngươi nhau. 

“Anh Kiwi, trả lại túi xách cho chị ấy đi! Anh đừng quá đáng như thế!” 

Giọng cậu bé Antony. Nó thật là dũng cảm khi đứng ra bảo vệ tôi. 

“Antony!” Kiwi quát thằng bé. “Lên phòng mau! Ai cho phép em ra ngoài này hả?” 

“Nhưng anh trả lại túi xách cho chị ấy đi, em hứa sẽ ngoan ngoãn lên phòng.” 

“Không nói nhiều! Lên phòng mau! Bố mẹ mà biết em mặc phong phanh ra ngoài trời thế này, em sẽ đi đời đấy!” 

Và rồi Kiwi mau chóng đóng sập cánh cửa nhà nặng trịch lại, không cho thằng bé có cơ hội cứu giúp tôi. 

“Ice-cream! Lại đây!” 

“Vâng.” Tôi bất đắc dĩ lại gần. 

“Được rồi, không trêu em nữa. Mau về nhà đi, và trả lại em túi xách này.” 

Ha? 

Tôi có nghe nhầm không đây? Anh Kiwi thả tôi về kìa, lại còn trả lại tôi túi xách nữa? Ôi tôi biết mà, một người như anh sẽ chẳng nỡ lòng đối xử tệ bạc với tôi như thế đâu! Ôi tôi biết mà, hot boy của trường Isaac Newton! Phải, anh Kiwi thật là độ lượng và đáng yêu! 

Một cách cẩn thận, anh ấy mở cửa cổng ra và trao lại chiếc túi xách quý giá cho tôi. Lúc ấy tôi tươi tỉnh hẳn ra, đón lấy chiếc túi từ bàn tay Kiwi, tôi hạnh phúc vô cùng và chỉ muốn ôm chầm lấy anh ấy rồi hét lên: "Anh Kiwi anh thật là tốt bụng!" 

Bạn biết đấy, đó là tôi muốn thế! Chứ thực ra tôi đâu dám làm chuyện đó! 

Thay vào đó, tôi chỉ từ tốn đáp lại: 

“Cảm ơn anh. Vậy anh đồng ý để em về chứ?” 

Kiwi nhún vai. 

“Anh cảm ơn em còn không hết ấy.” 

“Sao cơ ạ?” Tôi lắc đầu ngạc nhiên hết cỡ. Cảm ơn gì cơ? 

“Nếu không dính coffee và bánh kem tới nỗi phải về nhà thay áo, thì hôm nay chắc anh cũng chết mệt vì bị cô nhóc kia nhõng nhẽo mất. Trong cái xui có cái may phải không?” Kiwi vui vẻ nở một nụ cười. 

Trời ạ. Có ai nói cho tôi biết vì sao nụ cười của anh ấy lại đẹp và ấm áp đến thế không? Tôi đang tan chảy ra dưới thời tiết mùa đông lạnh giá đây. 

“Em không hiểu?” 

“Không sao. Không cần phải hiểu. Mà em không định về à?” 

“Ok thưa quý ông hào phóng. Ưmm cảm ơn một lần nữa, em về đây, chào anh.” 

“Chào Ice-cream! Hẹn gặp lại ở trường Isaac Newton!” 

Tôi bật cười. 

“Vâng, hy vọng như vậy.” 

Chào Kiwi xong, tôi cắm đầu cắm cổ đi một mạch qua mấy dãy phố. Không thể đứng nhìn anh ấy thêm được nữa, bởi tim tôi sẽ đập loạn xạ mất. 

Sau đó tôi ghé qua tiệm Romance và lấy quần áo đi về. 

Sam đã có mặt ở đó! 

“Con kia, mày làm ăn kiểu gì thế? Biến về mau từ bây giờ tao không cần mày giúp nữa.” 

Sam nói gì cơ? Lại mày ư? Lại còn con kia nữa, chị là đồ... 

Thế rồi chị ấy đuổi tôi về một cách phũ phàng, ừ về thì về, đây chẳng thèm ở nhá, lêu lêu đồ Sam mỏ nhọn! 

“Mày lêu lêu ai hả? Muốn chết à?” 

“Úi!” 

Tôi vội chạy nhanh và phi xe đạp về nhà. Một ngày chủ nhật đẹp trời, lẽ ra phải được nghỉ ngơi, ai ngờ lại vác thêm vào một đống rắc rối. 

Tôi vào bếp, bật bếp ga lên và nấu mì ăn tạm. 

Nhắc đến ăn mỳ, là tôi lại nhớ đến My... 

Những lần thi học kỳ, My thường đến nhà tôi học chung. Bọn tôi bày ra đủ thứ trò để chơi mỗi khi rảnh rỗi. Và trò vui nhất mà bọn tôi từng chơi đó là trò ăn mỳ uống cocacola. Cả hai đứa thi nhau ăn xem ai ăn được nhiều mỳ hơn, vừa ăn vừa ừng ực uống. Thật là buồn cười, sở trường của My là ăn mỳ nên cô ấy luôn luôn thắng tôi, nhưng chẳng sao cả, tôi vẫn thấy vui cực kì luôn. 

Tự nhiên tôi lại nhớ cô ấy quá. My ơi, giờ này cậu đang làm gì vậy? Mình thực sự muốn gặp cậu lắm đó. 

Renggg… 

Chuông điện thoại reo. Là Siro. 

“Kem à?” 

“Ừ mình đây.” 

“Chiều nay cậu rảnh không? Bọn mình đến trang trại nhà ông cậu nhé. Mình định quay phim và hỏi cậu một số chuyện ấy mà.” 

“Suýt nữa thì quên, lần trước mình hẹn cậu cuối tuần đúng không nhỉ? Ok vậy chiều 3h được không?” 

“Ok. Cảm ơn Kem! Chiều mình qua nhà rủ cậu nhé?” 

“Ừ.” 

“Vậy đi. Thôi bye cậu!” 

“Bye Siro!” 

Tôi cúp máy, ngồi đăm chiêu suy nghĩ. Nếu Siro hỏi chuyện của My hôm sinh nhật thì biết nói thế nào bây giờ? Chẳng lẽ nói thẳng cho cậu ấy biết việc My tự nhiên ăn mặc nữ tính và trang điểm là vì Siro à? Nếu Siro cũng thích My thì không sao, nhưng nếu không thì…chuyện gì sẽ xảy ra giữa mấy đứa chúng tôi đây? 

Riêng việc My giận tôi đã khiến mọi thứ rối tung hết cả lên rồi. Phải làm sao đây?



    on Fri Jul 04, 2014 7:21 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 12


  Đem theo một giỏ bánh mẹ làm, tôi cùng Siro đạp xe ra vùng ngoại ô. Bọn tôi đạp xe song song nhau và tán gẫu mấy chuyện lặt vặt. Tôi cũng không quên vác theo chiếc đàn guitar thân thuộc. 

Những ngày giữa tháng Mười, cái lạnh của mùa đông đã bao trùm hết cả những con đường chúng tôi đi qua. Thật chẳng có gì tuyệt hơn khi vừa thong thả đi xe đạp vừa ngắm nhìn khung cảnh hai bên đường, những đồng cỏ rộng mênh mông trải dài đến tận chân trời, những khóm hoa dại xinh xắn ít ỏi. 

Đến trang trại, tôi cùng Siro đem bánh đến biếu ông bà. Bà nội đã pha sẵn trà ấm để dùng cùng với món bánh vani ngon tuyệt. Bọn tôi ngồi trong nhà, gần cửa sổ trông ra đồng cỏ xanh mướt, trò chuyện vui vẻ cùng ông bà và thưởng thức bánh . Siro là một cậu con trai rất nhã nhặn và lễ độ, cậu ấy rất được lòng ông bà tôi, nhất là ông. 

Siro là thiên tài về công nghệ và máy móc. Cậu ấy còn từng bắt tay vào sửa giúp ông cái radio và chiếc xe Chaly thấp tè tè bị hỏng. Mặc dù mấy món đồ đó cổ lỗ sĩ lắm rồi, nhưng nó gắn với kỉ niệm một thời của ông, nên ông quý trọng lắm. 

“Con bé My đâu hả Kem? Mọi khi thấy mấy đứa quấn quít nhau lắm mà.” Bà lên tiếng hỏi bọn tôi. 

“Dạ…” 

Tôi bối rối quay sang nhìn Siro. 

“À bạn ấy không được khỏe, nên không đi cùng bọn cháu được. My cũng nhờ cháu gửi lời hỏi thăm sức khỏe ông bà đó ạ, hì hì.” Siro đáp một cách khéo léo. 

“Bây giờ trời lạnh rồi, mấy đứa phải giữ gìn sức khỏe, kẻo ốm thì phiền đấy.” 

“Vâng ạ.” 

Sau đó tôi và Siro ra ngoài đồng cỏ, đi dạo và để Siro có dịp trổ tài quay phim về thiên nhiên và những cô bò sữa béo mập. Những nàng bò trong trang trại của ông được chăm sóc rất đặc biệt như uống nước sạch, nghe nhạc Mozart. Có lẽ vì thế mà sữa bò của ông rất hảo hạng. Lần nào đến chơi là ông cũng cho mỗi đứa một bình sữa đầy ự, tha hồ mà vác về. 

Tôi cùng Siro đi dạo một vòng. Trong khi tôi cứ thao thao bất tuyệt về chuyện sáng nay ở tiệm coffee Romance thì Siro cứ mải miết với chiếc máy quay, cứ một chốc cậu ấy lại thốt lên “Ôi trời ạ” rồi cười phá lên. Cậu ấy vẫn chẳng đả động gì đến việc của My và việc cô ấy ghi tên vào club của hội Gigi cả. 

Ra đến hồ, Siro rủ tôi chèo thuyền. Cậu ấy thích nhất vụ này, lần nào đến đây chơi là nằng nặc đòi chèo thuyền. Tôi vẫn đem theo đàn guitar ở trên lưng, từ từ bước lên chiếc thuyền gỗ của ông gần đấy, tháo dây buộc và bắt đầu hành trình du ngoạn quanh hồ nước trong xanh. 

“Lạnh quá Siro ạ!” Tôi vừa cầm mái chèo vừa khẽ thốt lên. 

“Kem?” 

“Gì cơ?” 

“Khung cảnh đẹp thế này, lại có sẵn máy quay, hay cậu hát một bài đi.” 

“Hát để cậu quay á?” 

“Ừ. Có gì đâu. Quay cảnh mãi mình cũng thấy chán.” 

Thực ra mỗi lần đến đây là cảm xúc âm nhạc trong tôi dạt dào lắm. Tôi đã nhiều lần hát cho My, Siro và ông bà nghe ở đây. Họ là những khán giả đầu tiên mà tôi vô cùng yêu mến. 

“Vậy chờ mình một chút nhé!” 

Nói rồi tôi gỡ cái bao đàn trên lưng xuống, lôi cây đàn guitar màu vàng chanh ra, hắng giọng vài tiếng rồi bắt đầu dạo nhạc. Nhìn bộ dạng quay phim cứ ngả ngả nghiêng nghiêng của Siro làm tôi bật cười. 

“Đây là bài hát Mũ Len Nhỏ.” Tôi vui vẻ giới thiệu. 

Ừm hừm… 

Lalalala lala la… 

Mùa đông lạnh thật lạnh 

Nhưng Mũ Len Nhỏ chẳng thấy lạnh chút nào 

Vì cậu ấy đang đội chiếc mũ len ấm áp 

Mái tóc nâu dài bay bay trong gió 

Tung tăng đi trên những con đường vắng 

Miệng vui tươi ca hát 

Với mơ ước rực sáng trong tim 

Mũ Len Nhỏ-tên cậu ấy đấy 

Chẳng phải thiên thần có đôi cánh trắng 

Có thể bay vút lên tận trời xanh 

Cậu ấy có đôi cánh của riêng mình 

Đôi cánh không sắc màu 

Diệu kì và xinh đẹp 

Đôi cánh ấy được kết bằng những nốt nhạc 

Chắp cánh cho Mũ Len Nhỏ 

Bay lên 

Tới những vì sao… 

Lalala lala la… 

Giai điệu của Mũ Len Nhỏ rõ ràng rất vui tươi, nhẹ nhàng , hợp với phong cách âm nhạc của tôi. Tôi mới viết bài hát này cách đây không lâu, và theo như cảm nhận của tôi thì nó là ca khúc tốt nhất mà tôi từng viết từ trước đến giờ. 

Và Siro cũng cảm thấy thế thì phải. Tôi thấy cậu ấy khẽ “Wow” lên một tiếng. 

“Tuyệt thật đấy Kem! Tại sao cậu lại không đi thi Việt Nam Idol nhỉ?” 

“Trời ạ cậu đừng đùa mình chứ.” Tôi đập vào vai Siro một cái. 

Đi thi idol gì chứ. 

Từ hồi đi học đến bây giờ, tôi còn chưa bao giờ được giao hát chính trong mỗi lần thi văn nghệ nữa là. Lần nào cũng là Gigi hết. Tôi chẳng bao giờ có lấy một cơ hội cả, luôn luôn phải đứng sau hát bè và không hề được cầm mic. Lần duy nhất tôi được hát trước toàn trường đó là lần lên trả lời câu hỏi vui có liên quan đến động vật. Và chị MC đã yêu cầu tôi hát bài “Một con vịt” trước khi nhận quà. 

Thế đấy! Thật là tự hào quá đi! 

“À Kem này.” 

“Hứ?” 

“Mình định hỏi cậu chuyện này.” 

“Sao cơ?” 

“My dạo này có vấn đề gì à? Đến giờ mình vẫn chẳng hiểu tại sao cậu ấy có thể mặc váy và trang điểm như thế. Mà hôm qua còn ghi tên vào club của Gigi nữa. Hai cậu đang giận nhau đúng không?” 

“Ừm…” Tôi ngập ngừng. “Tại mình cả đấy Siro ạ. Hôm ấy mình làm tóc, trang điểm cho My đấy. Mình chỉ muốn cô ấy trông xinh đẹp hơn thôi mà, ai ngờ…” 

“Tại sao phải thế? Trông chẳng hợp với cậu ấy chút nào cả. Khó coi lắm.” Siro nhăn nhó. 

“Ừ, chắc tại thẩm mĩ của mình tệ quá. Bây giờ chẳng biết phải làm gì để My hết giận nữa.” Tôi mếu máo. 

“Con gái bọn cậu đúng là khó hiểu thật.” 

Siro làm sao mà hiểu nổi cơ chứ. Cậu ấy dành thời gian chơi với máy móc, phần mềm nhiều hơn là chơi với bọn tôi, cho nên thực sự mà nói, độ nhạy cảm của cậu ấy khá tệ. 

Một ý nghĩ lóe sáng trong đầu tôi. 

“Siro, cậu thấy My là người như thế nào?” Tôi chăm chú theo dõi. 

“My á. Thế nào là thế nào?” 

“Thì về tính cách, vẻ đẹp tâm hồn, gì gì đấy.” 

“Sao cậu hỏi linh tinh thế. Mình thấy cậu ấy bình thường.” 

“Bình thường là thế nào! Nói rõ ra coi!” Tôi hơi gắt lên làm Siro giật mình. 

Tự nhiên cậu ấy sờ lên trán tôi, miệng lẩm bẩm: 

“Cậu có ổn không đấy?” 

Tôi vội gạt tay Siro ra, tiếp tục tra khảo tiếp. Tôi cần phải biết tình cảm cậu ấy dành cho My có giống như My dành cho cậu ấy không? 

“Thực ra, My là một cô gái tốt…” Siro mơ màng, và tôi cũng vậy, thấy nhen nhóm hy vọng. 

“Khiêm tốn, thật thà, dũng cảm…và…” Cậu ấy tiếp. 

“Yêu Tổ quốc, yêu đồng bào. Học tập tốt, lao động tốt?” 

“À, giữ gìn vệ sinh thật tốt nữa!” Siro reo lên. 

Đến mức này thì không thể chịu đựng được cái ông cụ non nảy rồi. 

Tôi bực mình chèo thuyền vào bờ, chấm dứt cuộc tra khảo bất đắc dĩ mà chắc chắn sẽ chẳng ra đâu vào đâu. 

... 

Buổi tối. 

Trong khi tôi đang loay hoay một mình trong phòng với một đống tạp chí, bỏng ngô rơi vung vãi, đột nhiên tôi thấy cần quyển sổ tay. 

Tôi cần phải ghi chú vài thứ linh tinh vào đó. Nó là một quyển sổ màu vàng cỡ nhỏ thôi, tôi có dán mấy bức hình G-Dragon vào đó, và trời ạ nó rất rất quan trọng với tôi! Nó không hẳn là nhật kí, nhưng nó cũng gần gần là như vậy, bởi tôi ghi vào đó tất cả những thứ hỗn tạp và thậm chí cả những thứ ngớ ngẩn nhất. 

Tất tần tật những cái gì tôi ghét, những rắc rối hàng ngày, và cả chuyện tình cảm của tôi nữa đều được trút hết vào trong quyển sổ ấy. 

Vấn đề là: TÔI KHÔNG TÌM THẤY NÓ! 

Trời ơi! Tôi đang phát điên đây! Có ai đó nói với tôi nó đang ở đâu không? 

Ok, bình tĩnh nào Kem. Phải bình tĩnh nhớ lại xem mình đã nhét nó vào đâu. 

Nào Kem, động não đi! Mình đã để nó ở đâu vậy? Ở đâu? 

“Thôi chết!” 

Tôi thốt lên khi bất chợt nhớ ra một điều: tôi đã đem nó theo khi đến Romance! 

Tôi tự lấy quyển tạp chí ra và phang bôm bốp vào đầu mình. Ngu hết thuốc chữa luôn, một quyển sổ quan trọng như thế mà lại đem nó ra ngoài, thôi xong rồi. 

Một ai đó có lẽ đã thó được nó và chắc giờ này đang hả hê lắm khi lật giở từng trang viết ngớ ngẩn của mình, khám phá ra biết bao nhiêu điều cực-kỳ-quan-trọng về Kem. 

Hy vọng nếu có ai vớ được nó thì hãy làm ơn làm phúc trả lại nó cho mình. Tôi xin thề là sẽ cảm ơn và hậu tạ hết mức có thể! 

Nhưng ai đã lấy quyển sổ đó? Tôi hết sức băn khoăn và ngạc nhiên. Ngày hôm nay tôi chỉ đến có mỗi tiệm Romance, nhà Kiwi và trại bò sữa. Chắc chắn không thể mất ở trang trại bò sữa được, bởi tôi không hề mang nó đi theo buổi chiều. Tôi cũng chẳng đời nào tin ông chủ quán và chị phục vụ chân dài ở đó lại đi thó đồ của tôi, vả lại khi tôi rời khỏi quán đến nhà Kiwi, cái túi xách vẫn còn đóng khóa nguyên vẹn mà. 

Không lẽ nào... 

O_O Kiwi?Anh ấy đã lấy quyển sổ tay đó của tôi sao? 

Có thể không? Nếu đúng như thế thì tôi đến chết mất. 

Ôi khônggg!!!



    on Fri Jul 04, 2014 7:24 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 13


   Thứ hai. Tôi đến trường với một tâm trạng chán nản, ỉu xìu. 

Đi qua nhà My nhưng tôi chẳng dám ngoái đầu nhìn lại, có lẽ cô ấy đã đi học cùng hội Gigi rồi.

Renggg… 

Chuông reo vào lớp. Tôi mệt mỏi và chán nản buông mình xuống, bị cúm rồi! 

Cứ hắt xì mãi, mũi thì sụt sịt, mệt thật. Đã thế bọn con trai còn ầm ầm lên như mấy con choi choi vậy. Đau hết cả đầu. 

Hắt xì. 

Ồ sao My chưa đến vậy? À mà thôi mình quan tâm làm gì cơ chứ? Cô ấy hít le mình rồi mà. 

“Ê coi chừng!” 

“Ha?” Tôi há hốc mồm ra. 

Bốp. 

Quả giầy của một đứa nào đó lao vun vút và phi thẳng vào mặt tôi, giữa trán! 

Tôi quay cuồng quay cuồng, phát giày đó làm trời đất xung quanh tôi chao đảo. 

Là thằng Long Hôi Nách! 

Kiếp trước con có làm gì nên tội với nó không mà sao kiếp này con toàn ăn phải dép của nó không vậy trời? Học trong cái lớp này cùng nó còn nguy hiểm hơn đụng độ xã hội đen. 

Tôi chẳng buồn nói một câu nào, vì bây giờ đâu còn hơi để nói, tôi gục mặt xuống bàn. Tôi nghe thấy tiếng thằng Long líu ríu xin lỗi tôi. Xin lỗi ư? Tao chán ngấy mấy lời xin lỗi của mày rồi, làm ơn biến đi cho tao nhờ. 

Tự nhiên bọn con trai ồ lên rõ to, rồi cả tiếng giày cao gót lộp cộp của hội Gigi nữa, tụi nó đang trình diễn thời trang đây mà, chẳng có hứng mà xem. 

“Kem! Kem!” Giọng Gigi 

“Hả?” 

Tôi ngẩng mặt lên với bộ dạng đờ đẫn. 

Ai kia? 

“My...My "xù"...” Tôi lắp bắp. 

“My "xù"?” Gigi quay đi cười đểu tôi. “Nhìn lại bản thân mình đi, xem bây giờ thì ai là người xù nào?” 

Tôi chẳng dám tin vào mắt mình nữa, nó cứ hoa hoa thế nào ý. Đứa con gái đứng trước mặt tôi có phải là My không? 

Tóc duỗi thẳng, óng mượt. 

Gương mặt make up nhẹ, má hồng, môi cam bóng và lông my được chuốt mascara cao vút. 

Và cậu ấy còn đi giày cao gót nữa, một đôi cỡ 5 phân màu hồng. 

Cậu ấy thay đổi nhanh quá. Mới chỉ một hôm chủ nhật mà Gigi có thể biến hoá My trở nên dễ thương như thế này sao? 

Thật sự là rất dễ thương, gấp tôi nhiều nhiều lần. 

Nhưng có cái gì đó xa lạ lắm, ánh mắt cô ấy nhìn tôi thật xa lạ, một ánh mắt khác hoàn toàn với My trước đây. 

“Thế nào? Dễ thương không Kem?” Gigi vừa vuốt vuốt mấy lọn tóc vừa nói với vẻ rất tự đắc. 

Hắt xì. 

Lại hắt xì nữa rồi. 

Tôi liếc sang bên trái nhìn Siro, nhưng cậu ấy đang hướng ánh mắt về phía My, cô ấy bây giờ xinh đẹp quá mà, không ngắm sao được. 

Chán nản, tôi lại gục mặt xuống bàn, mặc kệ cho bọn họ muốn làm gì thì làm, muốn nói gì thì nói. 

Chỉ có thể nói lên hai từ: mệt và buồn. 

Thực sự là rất buồn đó. Lạc lõng quá, tất cả bọn họ đều là những con thiên nga cao ráo, xinh đẹp, còn tôi thì... 

Phải rồi, tôi là Kem NQ mà...thực sự rất NQ. 

Nước mắt rơi từ khi nào không biết, ướt hết cả tập vở. 

... 

Giờ ra chơi, tôi không ở lại lớp để nghe hội Gigi bàn luận về chuyện thời trang và kiểu tóc mới của My thêm nữa. Tôi cố gắng tránh xa bọn họ, càng xa càng tốt. 

Tôi quyết định đến lớp Kiwi, tìm anh ta và hỏi về chuyện cuốn sổ tay. Cầu trời hoặc là anh ta không giữ nó, hoặc là anh ta chưa đọc nó! 

Hành lang xung quanh lớp học của Kiwi thật là nhốn nháo, sực nức mùi nước hoa và phấn trang điểm. Chuyện đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên cả, hầu hết các hot boy hot girl của Isaac Newton đều tập trung vào khối 12 mà. 

Tôi rón rén lại gần cửa lớp 12G. Thực ra tôi thấy hơi sờ sợ phải đụng độ dân đàn anh đàn chị ở đây. Một tốp các nam sinh cao lớn với đủ mọi kiểu tóc đang đứng ngay trước cửa. Sành điệu, hào nhoáng và thời thượng-đó là tất cả những gì tôi có thể nhận xét về bọn họ. Mấy tên đó đang buông lời trêu ghẹo các cô nàng xinh đẹp với váy ngắn sexy. Tôi chưa bao giờ có ý định cải biên lại bộ đồng phục mình đang mặc giống như thế cả. 

Rồi cả đám người kia đột nhiên cười phá lên hết sức thô thiển. Chuyện này làm tôi sợ và thực sự không dám lại gần. Có lẽ tôi phải bỏ cuộc thôi. Không hiểu từ lúc nào, bàn chân tôi bắt đầu đổi hướng và từ từ quay lại. 

“Hey!” 

Úi, một bàn tay đột nhiên đặt lên vai tôi. Như một phản xạ tự nhiên, tôi giật mình quay ra sau. Chưa kịp để tôi hoàn hồn tên đó đã tiếp: 

“Tìm ai vậy? Có cần anh giúp không?” 

Kèm theo đó là tiếng cười man rợ của cả lũ con trai. Ôi không, tôi muốn bỏ chạy. 

Nhanh chóng cả đám con trai lạ hoắc bao vây xung quanh tôi. Một tên nào đó ghé vào tai tôi và thì thầm những lời lẽ khiến tôi rợn cả gai ốc. Khủng khiếp hơn nữa, một bàn tay cứng rắn của ai đó đẩy tôi lùi sâu và ép tôi vào tường. Trời ơi làm sao đây? Nơi này là trường học mà? Bọn họ muốn gì vậy? 

“Tìm anh nào vậy nhóc? Tìm anh hả?” Một giọng nói bỡn cợt vang lên. 

Tôi hít một hơi thật sâu và từ từ lên tiếng: 

“Tôi...tìm anh Kiwi.” 

“Ha! Tìm anh Kiwi? Này nhóc, mày là cái quái gì của Kiwi vậy? Bồ nó à? Hay một con bé vô danh tiểu tốt muốn tới tặng quà hay gửi thư cho nó? Haha có đúng vậy không?” 

“Đúng rồi, chắc lại đến tìm cách tán tỉnh Kiwi chứ gì? Loại con gái như thế chẳng hiếm.” 

“Không...không phải!” 

Tôi định chống cự, nhưng chẳng hiểu sao tôi lại yếu đuối ngừng lại. 

Hắt xì....hơ hơ...hắt xì. 

Ngoài hành lang giò lùa tới lạnh buốt làm tôi lại bắt đầu thấy đau đầu và lại sụt sịt. 

Đám đông xung quanh tôi vẫn tiếp tục trêu chọc và chế giễu tôi. Họ làm tôi nghẹt thở. 

Tôi chẳng còn nói được câu nào nữa, mệt mỏi vòng hai tay lên ôm đầu. Cú phi giày lúc trước của thằng Long đến bây giờ vẫn còn làm tôi choáng váng. Mắt tôi hoa hết cả lên và chẳng nhìn rõ cái gì cả. 

Và rồi tôi thiếp đi lúc nào không biết và ngã xuống. 

Mơ màng...mơ màng... 

Đám đông hô hoán ồn ào cả lên, và hình như giữa khung cảnh nhốn nháo lúc ấy, tôi nhận ra bóng dáng của một người, một người rất cao lớn, lịch lãm có đôi mắt xanh nước biển ánh lên những tia sáng. 

Một ai đó bế tôi lên và luôn miệng nói: "Tránh ra!" 

Mờ mờ chẳng rõ nữa, nhưng mà...là Kiwi thì phải. May thật, cuối cùng thì cũng gặp được. 

Mệt quá. Tôi chỉ muốn nhắm mắt lại.



    on Fri Jul 04, 2014 9:09 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 14
Lạ thật, sao bỗng dưng lại nghe thấy tiếng nước chảy róc rách nhỉ. Cả nắng ấm chan hòa nữa.

Bên cạnh tôi là Kiwi, đúng là anh ấy rồi, không thể nhìn nhầm được. 

Tôi còn nghe rõ cả tiếng chim hót và tiếng gió thổi. Kiwi nhìn tôi, đôi mắt xanh của anh ấy long lanh dưới ánh nắng vàng. Màu xanh huyền bí và sâu thẳm của đại dương, à không, nó còn đẹp hơn cả như vậy. Trong và lấp lánh như ngọc berin. 

Đây là thiên đường đúng không nhỉ? 

“Ice-cream!” 

Tôi bừng tỉnh, dụi dụi mắt, ồ đúng là Kiwi rồi, anh ấy đang ngồi bên cạnh và gọi tên tôi-Ice-cream. 

Ra là phòng y tế. 

“Kem, cậu làm bọn mình lo gần chết đấy!” Từ bên ngoài, Gigi lên tiếng. 

Gì cơ, Gigi mà lo lắng cho mình sao? Lại còn lo lắng gần chết nữa, shock thật! 

“Ơ My?” 

Tôi thoáng thấy bóng My đứng trước cửa phòng y tế rồi sau đó cô ấy chạy biến mất. 

“Đang giờ gì vậy?” Tôi mơ màng hỏi xung quanh. 

“Giờ 5' nên tụi này mới ở đây chứ.” Giọng thằng Long Hôi Nách. 

Gì thế này? Sao đột nhiên mọi người lại quan tâm đến tôi thế này? Có phép màu nào chăng? 

“Thôi các em tránh ra ngoài bớt đi, ngột ngạt quá, chỉ để một đứa lại chăm sóc bạn thôi!” 

Cô y tá vừa nói vừa xua tụi nó ra ngoài bớt, làm trong phòng thoáng hẳn lên. 

Hơ...Kiwi, anh còn ngồi đó sao? Lại còn chăm chú nhìn mình nữa chứ, thật là kì cục. 

Tôi-một con bé NQ cao 1m50 đang ngồi trong phòng y tế cùng quả bom của trường Isaac Newton? Có lẽ mai này tôi khỏi ốm, hội Gigi sẽ nhảy vào xé xác tôi cũng nên. 

Mà này, chỉ có mỗi tôi cùng anh Kiwi thôi hả, bọn họ không đùa đấy chứ? 

Thật là ngại chết đi! 

“Ice-cream, em ngượng à?” 

“Hả? Ngượng á? Không đời nào!” Tôi nhảy dựng lên, dù biết rằng đó chỉ là câu nói đùa. 

“Ok vậy lại đây đi.” 

“…" 

“Chà, cứng đầu nhỉ! 

Rồi anh ấy chồm lên phía tôi nằm và sờ tay lên trán tôi. 

“Tay anh lạnh lắm, đừng làm thế!” 

Mặc dù miệng nói vậy nhưng trong lòng đang thầm sung sướng. (^^) 

“Lạnh mới tốt.” 

Tôi liền giả bộ nhăn mặt. 

“Cũng đâu có sốt lắm đâu? Thế mà cũng ngất được, lạ thật.” 

“Anh Kiwi xuống đây làm gì? Lên lớp học đi.” Tôi bẽn lẽn khuyên nhủ. 

“Không. Bây giờ vào tiết 4 rồi. À này Ice-cream?” 

“Sao ạ?” 

“Sao em lại đến lớp anh? Em không biết là chỗ đó toàn thành phần bất hảo à? Lần sau muốn gặp, hãy đến đội bóng hoặc nhà ăn. Sẽ chẳng có ai bắt nạt được em ở hai nơi ấy đâu.” 

“Ok, trước hết anh hãy trả lại em quyển sổ màu vàng chanh đi, đó là lý do em đến tìm anh đấy.” Vừa nói tôi vừa chìa tay ra. 

“Hả? Sao cơ?” Khuôn mặt Kiwi lộ rõ vẻ ngạc nhiên, và tôi cũng ngạc nhiên không kém. 

“Quyển sổ màu vàng chanh ấy, chắc chắn em đã làm rơi ở đâu đó trong nhà anh. Làm ơn trả lại nó cho em!” Tôi nhắc lại. 

“Ice-cream? Anh không hiểu. Em đang nói về cái gì vậy? Quyển sổ nào cơ? Anh thực sự không biết.” 

o_o 

“Có thật là anh không thấy nó không?” Tôi nhíu mày. 

“Không, em đang đùa đấy à?” 

Không phải là Kiwi, vậy là ai đây? Hứ hứ hứ? 

“Hừm.”Tôi chán nản thở dài. 

“Thế nào rồi, còn mệt nữa không?” 

“Cũng khá lên một chút.” 

“Tối rồi. Chị y tá nói em bị cảm lạnh. Uống thuốc và nghỉ ngơi là sẽ khỏe ngay thôi.” 

Ừ. Là vì hôm qua bị anh lôi xềnh xệch từ tiệm coffee về nhà giặt áo chứ sao nữa. Những người khỏe khoắn như anh thì biết lạnh là gì. 

“Hay chúng ta nghe nhạc đi.” Kiwi gợi ý. 

“Nghe nhạc? Ưm cũng được!” 

Rồi anh ấy lôi trong túi ra một chiếc ipod nano mới coóng, chà xịn thật, Kiwi Hoàng Gia có khác. 

“Ở đây chỉ có nhạc không lời thôi, piano, guitar, violin,…nghe được không?” 

Piano à? Tôi rất thích nghe piano mà! 

“Kiss the rain.” 

Sao tự nhiên tôi lại thốt lên mấy từ đấy nhỉ? 

“Em cũng thích bản piano đó hả?” 

“Ừ.” 

“Trong này có bài đó đấy, mà anh còn chơi piano được bài đấy nữa.” 

“Thật không?” 

“Yup!” 

“Woa...anh Kiwi siêu thật đó...chơi bóng rổ giỏi, lại còn chơi được cả piano nữa!” Tôi thầm ngưỡng mộ. 

“Chắc em cũng biết, ông nội anh là nhạc sĩ. Ông dạy anh chơi piano từ năm 6 tuổi.” 

“Ồ.” 

Rồi anh ấy mỉm cười, chìa cho tôi một cái tai nghe bé xíu. Tôi gài vào tai và ngồi dậy dựa lưng vào tường. 

“Bài này của ai biết không Ice-cream?” 

“Yiruma chứ ai. Mà này, tên em là Kem, đừng gọi là Ice-cream nghe kì lắm.” Tôi phân trần. 

“Nghe Ice-cream rất hay mà.” 

“Hay thật á?” 

“Ừ.” 

“Okie! Vậy anh Kiwi cứ gọi thế đi.” Tôi vui vẻ đáp, cảm giác hạnh phúc bay bổng như trên mây. 

Kì lạ thật, có Kiwi ngồi bên cạnh, tôi chẳng còn cảm giác mệt nữa mà thấy vui vui. Chuyện hôm trước anh ấy bắt nạt tôi, tôi cho vào quá khứ luôn vì anh ấy thực sự rất dễ thương! 

“Bài gì vậy?” 

“A letter của Yukie Nishimura.” 

“Nghe buồn nhỉ?” 

“Nhưng mà hay.” 

“Ừ...hay thật.” 

Kiwi ngồi đó, tai đeo earphone màu trắng sữa, lúc này tôi chỉ còn thấy mái tóc đen mềm ôm lấy gương mặt, sống mũi cao thắng tắp của anh ấy, và đôi mắt thì đang hờ hững nhìn vào khoảng không. Anh ấy đẹp trai thật-tôi thầm nghĩ, luôn luôn là như vậy. 

Hình như tôi đang ngồi rất gần Kiwi thì phải, bọn tôi dựa lưng vào tường và rồi ngủ thiếp đi lúc nào không biết. 

Anh ấy có mùi thơm, một mùi thơm thật đặc biệt, không giống với mùi áo của thằng nhóc Siro, mà có cái gì đó rất khó tả. 

… 

“Ê hai người này dậy mau lên đến giờ về rồi!” 

Tiếng bạn của Kiwi gọi làm tôi giật mình tỉnh giấc, cả Kiwi nữa, anh ấy cũng ngủ quên. 

“Về thôi. À Ice-cream, em hết đau đầu chưa?” Kiwi lên tiếng. 

“Em ổn rồi.” 

“Vậy thì tốt.” 

Anh bạn kia đứng đó, nhún vai và giục bọn tôi mau mau đi về. 

“Ice-cream tự đi xe đạp về được không?” 

“Đi được mà.” 

“Vậy anh cả Thiên Minh về trước đây!” 

“Ừ bye.” 

“Ok bye.” 

Dứt lời, chiếc xe của Kiwi lao vụt ra khỏi cổng, cuốn tung cả đám lá vàng đang xôn xao dưới chân tôi. 

“Đi cẩn thận!” Anh ấy còn cố ngoái lại. 

Câu nói ấy làm tôi ngẩn ngẩn ngơ ngơ mãi một lúc, đến khi Siro huơ huơ tay trước mặt rủ đi về thì tâm hồn tôi mới trở về được mặt đất. 

Ngày hôm nay mình đã bị ăn một phát giày giữa trán. 

Ngày hôm nay mình thấy mệt. 

Ngày hôm nay mình có cảm giác bị bỏ rơi, bị tẩy chay. 

Nhưng ngày hôm nay có một người nói với mình : “Đi cẩn thận!” 

Người ấy còn bế mình xuống phòng y tế, cùng mình nghe nhạc, quan tâm đến mình. 

Trái tim ơi, mi có cảm thấy mi đang đập loạn nhịp cả lên không? 

Ta…đã yêu người ấy mất rồi.



    on Fri Jul 04, 2014 9:10 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 15


  Rõ ràng là tôi không hề bị sốt, nhưng mẹ cứ bắt tôi phải kẹp cái cặp nhiệt độ lạnh ngắt vào nách. 

“Ái buồn quá mẹ ơi!” Tôi không nhịn được phải thốt lên. 

“Yên nào. Mẹ còn chưa hỏi tội con tại sao sáng qua dám đi làm hộ chị Sam mà không nói với mẹ. Giỏi thật đấy.” 

“Là chị Sam dụ dỗ con đó chứ. Con cũng đâu muốn đi mà.” Tôi phụng phịu làm nũng mẹ. Bình thường mẹ có hay la mắng tôi vì cái này cái kia, bừa bãi lộn xộn, nhưng mỗi khi tôi đau ốm là mẹ lại yêu thương chiều chuộng hết mực. 

Sau khi nhìn tận mắt tôi uống thuốc, ăn hoa quả mẹ mới đồng ý cho tôi về phòng và yêu cầu không được phép ra khỏi nhà ngày hôm ấy. 

Tôi thả mình xuống giường và định chui vào chăn ngủ, bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó. À, đúng rồi, là áo khoác của nhóc Antony. Tôi đã giặt sạch, treo nó trên mắc rất cẩn thận và định mai đến lớp sẽ nhờ Kiwi trả nó cho cậu nhóc. 

Trong lúc tôi đang suy nghĩ mông lung thì di động đổ chuông. Là My “xù”! 

“Alo?” 

“…” 

“My à?” 

“…” 

“Alo??” 

Chắc hẳn là My, nhưng cô ấy gọi mà không hề trả lời tôi, phía đầu dây bên kia chỉ còn là một khoảng im lặng, được một lúc thì cô ấy tắt máy. Có lẽ My chẳng có gì để nói. 

Sau chuyện hôm sinh nhật Siro, tôi biết mình đã gây ra một chuyện quá đỗi ngu ngốc khiến My xấu hổ. Thừa nhận luôn đi Kem, mày chẳng có chút khiếu thẩm mỹ nào ra hồn cả. Kiểu trang điểm của mày, cách lựa váy, tóc tai của mày thật là ngớ ngẩn và lố bịch. Đó là lý do vì sao tụi nó gọi mày là NQ đó Kem ạ! Để bây giờ, cô bạn gái thân nhất của mày cũng trở nên xa cách quá đỗi. Dù có cảm lạnh, đau ốm gì cũng đáng! 

Tít tít. Có tin nhắn. Số của My. 

Tôi vội vàng mở ra xem. 

[Cậu khỏe chưa Kem?] 

Tôi nhắn lại ngay lập tức với tốc độ ánh sáng. 

[Mình khỏe rồi. Cảm ơn cậu.] Kèm theo đó là một cái mặt cười. 

Thế nghĩa là sao? Cậu ấy giận, nhưng vẫn còn quan tâm đến tôi? 

Sau đó cả buổi tối My không nhắn lại nữa. Chắc cậu ấy chỉ cần biết tôi khỏe là được rồi. Tâm trạng của tôi lúc này khá là xám xịt. Ngồi vào bàn học bài, soạn sách vở rồi chui vào chăn ấm áp, lăn qua lăn lại, tay cầm điện thoại, chờ đợi một điều gì đó. Nhưng tất cả đều là vô vọng. 

… 

7h sáng. 

Lúc đi xuống cầu thang, tôi có nghe thấy bố phàn nàn về việc bụng ngày một phệ hơn, mấy chiếc quần jean bố thích bây giờ đều mặc không vừa nữa. Tôi cũng đã khuyên bố nên đăng kí lớp tập thể hình ở gần nhà nhưng bố chẳng nghe, nói là ở đấy toàn bọn thanh niên choai choai, không phù hợp với người đứng tuổi. Không hẳn là như vậy, vì có lần tôi còn bắt gặp mấy bác hàng xóm béo ú-đã ngoài 40 tuổi đến đó tập nữa cơ. 

“Con có tự đi được không hay để mẹ đèo?” Nhìn thấy tôi, mẹ nói vọng ra. 

“Không cần đâu mẹ, con tự đi được mà!” 

“Đi đường cẩn thận. Nếu thấy mệt thì gọi điện về cho mẹ nhé.” 

“Vâng!” 

Sau đó tôi dắt xe ra ngoài cổng, chuẩn bị đi học. 

Tháng Mười, mùa đông đến thật nhẹ nhàng. Nhẹ nhàng như cái cách mà nó len lỏi vào tâm hồn con người vậy. Một chút nắng nhạt, một chút gió, và một chút bình yên. 

Khung cảnh hiện lên lúc này cứ như trong câu chuyện cổ tích. 

Trước mắt tôi là một anh chàng rất cao, hơi gầy đang đứng cạnh chiếc xe đạp địa hình màu đen bóng. Hai tay hơ hững đút vào túi quần, quay lưng lại. Anh ấy mặc bộ đồng phục trường Isaac Newton, thiết kế rất gọn gàng và ôm sát người. Phía sau anh là rặng thông cảnh đang rì rào, ngả nghiêng trong gió lạnh. 

Tôi ngẩn người ra. 

Người đó bỗng quay lại, bắt gặp ánh mắt của tôi, liền nở một nụ cười rất đỗi ngọt ngào. 

“Hi Ice-cream!” 

Không hiểu sao những lúc như thế này, tôi lại ước gì mình là mây, là gió mỏng manh để có thể tan biến đi. 

Là anh ấy. 

Kiwi. 

“Hi anh Kiwi!” Tôi giơ tay lên, đáp lại một cách ấp úng, trong lòng cảm thấy ngạc nhiên vô cùng. 

Sao anh ấy lại ở đây nhỉ? Trước ngõ nhà mình. Cùng với chiếc xe đạp địa hình chứ không phải là Porsche hay motor. 

“Sao…sao anh lại ở đây?” 

“Em thế nào rồi Ice-cream? Khỏe hơn chưa?” 

“Ừm cảm ơn. Em khỏe rồi! Mà anh đến đây tìm ai ha?” 

“Anh đến đây tìm em.” 

Anh-đến-đây-tìm-em. Từng chữ Kiwi nói đều rất thản nhiên, nhẹ nhõm. 

“Tìm…tìm em?” Tôi chỉ tay vào chính mình. 

“Ừ.” 

“Nhưng sao anh biết nhà em ở đây?” 

“Thế này nhé. Là hôm qua sợ em đi đường có chuyện gì không hay, nên anh đã bám theo sau. Không thấy phiền chứ?” 

“Không, không phiền. Cảm ơn anh, Kiwi.” Tôi cảm động suýt rơi nước mắt. 

“À, nhìn xe đạp của anh có đẹp không?” 

“Đẹp lắm. Nhưng, sao anh lại đi xe đạp đến đây?” 

“Đi xe đạp cũng là một cách tiết kiệm thời kì khủng hoảng nhiên liệu. Vả lại, cũng rất tốt cho sức khỏe nữa. Em thấy đúng không?” 

Tôi bật cười. 

“Hoàn toàn ủng hộ!” 

“Tiện đường qua đây nên rủ Ice-cream đi học chung, hỏi thăm sức khỏe luôn thể. Cũng tại hôm qua lên lớp anh nên em mới bị như vậy. Xin lỗi nhé.” 

“Không phải mà!Em không suy nghĩ gì nhiều đâu.” Tôi cười híp cả mắt lại. Chắc hẳn anh Kiwi sẽ cho rằng trông tôi rất ngố. 

Chợt nhớ ra cái áo của Antony, tôi vội lôi áo từ trong cặp ra và nhờ Kiwi đem ra trả cậu nhóc. 

Và thế là, tôi-cùng anh Kiwi-đạp xe đạp đến trường trong một buổi sáng mùa đông đẹp đẽ.



    on Fri Jul 04, 2014 9:13 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 16


Tôi có cảm giác như mình là một nàng công chúa Lọ Lem và Kiwi chính là chàng hoàng tử mà bấy lâu nay tôi kiếm tìm. Bạn có thể cười và nói rằng tôi thật là một đứa mộng mơ và hoang tưởng. Nhưng không sao đâu. 

Tôi rất thích các câu chuyện cổ tích, và dù đã lớn thế này rồi, nhưng tôi vẫn còn giữ cả một kho tàng sách, truyện tranh từ hồi bé tí. Những ngày mưa ẩm ướt, tôi thường ngồi thu lu trên giường đọc lại chúng, vẫn với tâm trạng háo hức thuở nào. 

Giống như các câu chuyện hay bộ phim Hàn Quốc mà tôi thích xem. Ở đó có những cô nàng xấu xí, ngốc nghếch, hậu đậu và cực kì bình thường. Nhưng với tấm lòng nhân hậu, đáng yêu của mình, bọn họ đã có được trái tim của những anh chàng super hot. Và tôi tin tưởng vào điều ấy. Thầm ao ước một ngày anh Kiwi sẽ yêu tôi như cái cách mà các anh chàng trong phim hay làm! 

Trở về với hiện tại, chàng hoàng tử ấy đang đạp xe bên cạnh tôi với tâm trạng rất vui vẻ, thỉnh thoảng lại thốt lên: 

“Đi xe đạp thích thật! Sao anh không khám phá ra chân lý này sớm hơn nhỉ?” 

Trời đất ạ. 

“Chẳng lẽ anh chưa từng đi xe đạp đi học bao giờ ha? Kì cục.” 

“Tất nhiên là có chứ, nhưng thỉnh thoảng thôi. Đôi khi cũng bất tiện lắm.” 

“Nhưng đi xe đạp cũng là một cách để ngắm nhìn phố phường được thoải mái hơn.” 

“Ice-cream này, em có biết đi dạo bằng xe đạp ở nơi nào tuyệt vời nhất không?” 

“Ưm…có nhiều nơi lắm, em cũng không biết.” 

“Đối với anh mà nói, Colorado miền Tây nước Mĩ là nơi rất thích hợp.” 

“Ở đó có rất nhiều đồi núi thì phải?” 

“Ừ, rất nhiều. Có những ngọn núi quanh năm băng tuyết phủ kín, những khu rừng lá kim, những con đường uốn lượn quanh sườn đồi. Rất thú vị.” 

“Woa…” 

“À, trong Colorado Springs còn có khu Skatepark để mọi người trượt ván, đi xe BMX nữa. Hồi còn ở Colorado, anh luôn luôn bị thu hút bởi môn thể thao ấy. Đến tận bây giờ anh vẫn còn giữ mấy tấm ván trượt, cảm giác được lướt vi vu trên ván trượt, nghe âm thanh quẹt quẹt cọ xuống nền đất của nó thật thoải mái và dễ chịu.” 

“Tuyệt thật! Giá như em được đến đó một lần. Nhưng em lại không biết trượt ván…hẳn là rất hay đúng không anh Kiwi?” 

“Yeah. Không quá khó đâu. Nếu em thích, khi nào rảnh anh sẽ chỉ cho.” 

“Thật không ạ? Em rất thích!” 

Tôi vui vẻ cười tít mắt lên không còn biết trời đất gì nữa. Anh Kiwi vừa nói là sẽ dạy tôi trượt ván kìa, ô la la! Vui quá đi mất! 

Và vì cười tít mắt, tôi đã ngay lập tức đâm rầm một phát vào cái xe cút kít để dọc đường. 

May mà không sao. Phù! 

… 

Cuối cùng thì cũng đến trường. Hôm nay mọi ánh mắt của dân tình đều đổ dồn vào tôi. Tất cả mọi người đều ngoái đầu lại nhìn theo Kiwi Hoàng Gia-cầu thủ bóng rổ nổi tiếng trường Isaac Newton cao 1m85, đi bên cạnh một con bé chân super ngắn. 

Tôi bỗng nhiên có cảm giác như mình đang đi cạnh một siêu sao Hollywood, anh ấy bước đi tự tin cứ như đang sải bước trên thàm đỏ. Và thật đáng buồn là trông tôi hệt như một cô trợ lý chuyên đi theo để bê đồ và chỉnh chang cho Kiwi. 

Kia rồi, tôi đã thấy hội Gigi đang đứng cạnh máy bán nước ngọt tự động. Và thế là tụi nó lườm nguýt tôi như thế này này ¬_¬ 

Gì chứ, nhìn nè Gigi, biết tôi đang đi cạnh ai không? Sáng nay tôi đã đi học cùng anh Kiwi đấy! 

“Vào lớp nhé, bye Ice-cream. Chúc một ngày tốt lành!” Kiwi quay sang nói với tôi rồi rảo bước đi về phía cuối hành lang. 

“Vâng, một ngày tốt lành…” Tôi tiếc nuối vẫy vẫy tay. 

Vào lớp. Tôi thấy My đã ngồi sẵn ở chỗ, thấy tôi, hình như trên gương mặt cậu ấy ánh lên niềm vui, nhưng rồi lại vụt tắt ngay lập tức. My lặng lẽ cúi xuống đọc cuốn sách đang cầm trên tay. Lát sau, Gigi vào và lũ con gái nhanh chóng vây quanh My, giật lấy cuốn sách của cậu ấy. 

“Cậu đang đọc cái quái gì vậy My? Không phải tạp chí Teeny sao?” Cái giọng chua lanh lảnh của Gigi. 

Teeny là một tạp chí dành cho các bạn tuổi teen, chuyên viết về cuộc sống các ngôi sao, các hot girl mới nổi, thời trang và ăn uống, vv...Dù bạn là ai, chỉ cần có mặt trên trang bìa và được phỏng vấn bởi Teeny thì đảm bảo bạn sẽ trở nên nổi tiếng ngay lập tức. Thật đấy, tôi không nói quá đâu. 

“Những cuộc phiêu lưu của Tom Sawyer-các cậu muốn đọc thử không? Rất hấp dẫn!” My tự hào. 

“Ôi trời ạ. Cậu đọc làm gì thể loại này. Nó chỉ dành cho mấy đứa khô khốc thôi. Nó không có ích trong việc giúp cậu xinh đẹp hay sành điệu hơn đâu?” 

“Nhưng nó thực sự rất hay và giúp mở mang tầm hiểu biết mà. Không tin cậu đọc thử xem.” My kiên trì phân bua. 

“Dào ôi, dẹp đi. Cậu cần phải hòa đồng hơn với tụi mình. Trước hết, hãy dẹp bỏ mấy thứ này đi.” 

“Nhưng mà…” 

“Không nhưng gì hết!” 

Nói đoạn Gigi ra hiệu cho một đứa ném cuốn sách vào thùng rác. 

“Cậu làm gì vậy? Trả lại nó cho mình!” My cuống cuồng thốt lên một cách yếu ớt và tuyệt vọng. Cậu ấy định đứng dậy giữ lấy cuốn sách nhưng bị Gigi ngăn lại. 

Thật là hết chịu nổi. Gigi-da mặt còn dày hơn da heo-dám vứt cuốn sách yêu thích của My vào thùng rác? Nó nghĩ mình là ai mà dám cho mình cái quyền hạch sách người khác như vậy? 

Không nói gì, không thái độ bực bội gì, tôi giữ cho gương mặt mình lạnh như băng. Lặng lẽ tiến về phía chiếc thùng rác cuối lớp. 

Quyển sách với bìa sinh động nhiều màu sắc nằm đấy, giữa đống rác rưởi, bánh mì ăn dở, dưa chuột, tương ớt lấm lem của mấy đứa mang đồ ăn đến lớp ăn không hết vứt vào. Thật là ngu ngốc khi tụi nó dám ném một cuốn sách với những điều quý giá vào đấy. 

Chẳng phải ngần ngại gì, tôi nhặt nó lên, lôi chiếc khăn mùi soa trong áo khoác ra. Đó là chiếc khăn bà nội thêu tặng tôi mà tôi rất trân trọng, hết sức giữ gìn và luôn mang theo nó bên mình. Tôi lau bìa sách thật cẩn thận bằng chiếc khăn mùi soa ấy, gạt bỏ đống dưa chuột và tương ớt đáng ghét đi. 

Bà ơi, cháu xin lỗi vì đã dùng nó làm việc này. Nhưng bà ạ, cháu phải trả lại nó nguyên vẹn cho My, cô ấy rất rất yêu sách, nếu mất nó, cô ấy sẽ buồn. Nhất định về nhà cháu sẽ giặt nó thật sạch, bà yên tâm! 

Trước ánh mắt ngạc nhiên của cá lớp, tôi ôm quyển sách tiến về phía My, khẽ mỉm cười. 

“Sách của cậu này My. Cậu rất thích nó đúng không? Vậy hãy cất kĩ đi, lần sau đừng để ai đối xử với nó như vậy nhé!” 

Chần chừ mãi một lúc, My mới đón quyển sách từ phía tôi. Ánh mắt cậu ấy toát lên niềm hạnh phúc. 

“Cảm…cảm ơn cậu, Kem.” 

Tôi cười lặng lẽ, và quay sang phía Gigi. 

“Cậu có thể lấy đi người bạn mà tôi yêu quí, cậu có thể chế nhạo tôi, cậu có thể gây sự với tôi. Nhưng tôi mong cậu đừng lấy đi bất cứ thứ gì của bạn tôi, bắt cậu ấy làm theo ý cậu. Thật không vui vẻ gì khi nhìn thấy những chuyện này đâu. Cậu hãy đối xử tốt với bạn bè của cậu như đối xử với bản thân mình, Gigi ạ.”



    on Fri Jul 04, 2014 9:15 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 17


Tôi đã cố tỏ thái độ hòa nhã nhất có thể. 

Hệt như tôi dự đoán, Gigi đứng phắt dậy. 

“Cậu nói sao cơ Kem? Tôi đã lấy thứ gì của bạn cậu à? Chỉ là một quyển sách vớ vẩn nhạt nhẽo, tôi muốn My thay vì phí thời gian đọc nó thì hãy đọc những thứ khác thú vị hơn và hòa nhập với mọi người hơn. Như thế không đúng sao?” Gigi vênh mặt lên. 

“Vớ vẩn và nhạt nhẽo?” My bỗng dưng lên tiếng. “Hãy dùng những từ ý cho chính cậu ấy Gigi. Cậu nghĩ cậu là ai mà có quyền cấm đoán mình? Có quyền nói sách của Mark Twain là dành cho những đứa khô khốc? Vì cái gọi là Cute Club của các cậu ư? Đủ rồi, mình tuyên bố, từ giờ trở đi không còn là thành viên của cái club ấy nữa.” 

Rồi My quay sang nhìn tôi, mỉm cười. 

“Cảm ơn Kem vì đã lau sạch nó hộ mình.” 

“Không có gì đâu My!” Tôi tươi cười. 

“Xin lỗi Kem, mình thực sự muốn nói lời xin lỗi vì những gì đã xảy ra. Cậu luôn luôn đối xử rất tốt với mình. Vậy mà mình đã giận cậu, đã bỏ rơi cậu-người bạn tốt nhất của mình…” Nói đến đây, nước mắt cậu ấy chỉ chực trào ra. 

“Đừng nói thế, chính mình mới là người có lỗi. Lẽ ra mình không nên làm mấy thứ trang điểm ấy khiến cậu xấu đi. Là lỗi do mình. Đừng khóc, My “xù” à.” Vừa nói, tôi vừa lấy tay gạt nước mắt trên gương mặt xinh xắn của My. 

“Vậy cậu sẽ tha thứ và tiếp tục làm bạn tốt của mình chứ, Kem?” 

“Ừ. Bạn tốt. Mãi mãi!” 

Lúc ấy, My rạng rỡ hẳn lên, cậu ấy ôm chầm lấy tôi mặc kệ hội Gigi đang há hốc mồm ra vì ngạc nhiên. 

“Cảm ơn cậu nhiều nhiều lần Kem ạ!” 

Tôi cũng ôm cậu ấy thật chặt, cười vui vẻ. Có My ở bên, tôi sẽ chẳng bao giờ phải sợ Gigi hết. 

“Đủ rồi đấy!” Gigi đập bàn giận dữ hét lên. “Lâm li bi đát quá nhỉ? Được thôi My, cậu sẽ phải trả giá cho chuyện này. Cậu đừng tưởng như thế là xong.” 

Nói rồi Gigi lộp cộp giày cao gót, đứng ra giữa lớp. 

“Mai Mai, lấy cho mình bức thư.” 

“Ok.” Mai Mai ngúng nguẩy đáp. 

Thôi xong. Bí mật của My. Gigi đang chuẩn bị tiết lộ nó cho tất cả mọi người biết, cả Siro nữa. Nãy giờ Siro vẫn điềm tĩnh ngồi ở chỗ cậu ấy. Cậu ấy không mấy khi để ý đến những chuyện rùm beng của tụi con gái. Nhưng lần này thì… 

Và một điều vô cùng ngạc nhiên nữa, đó là My-nạn nhân của vụ này vẫn cứ bình tĩnh như không? 

Tôi trông thấy Mai Mai lôi từ trong chiếc túi có cái quai giống chiếc xích sắt ra một tờ giấy và nhanh chóng đem đến cho Gigi, cô nàng quay xuống nhìn tôi cười bằng nụ cười nửa miệng xảo trá. 

“Đây rồi. Mọi người hãy lắng nghe và đoán xem chủ nhân của thứ này là ai nhé?” 

Lẽ ra tôi có thể xông lên và giật lấy nó từ tay Gigi, nhưng My đã vội ngăn cản tôi, lắc lắc đầu ra hiệu đứng yên đấy. Chuyện gì đang xảy ra với cậu vậy My? Gigi chuẩn bị lôi cậu ra làm trò cười đấy? 

Không khí cả lớp lúc này thật yên lặng. Lũ con trai từ lâu đã ngừng chạy nhảy, làm việc riêng và dõi về phía Gigi. 

Gigi bắt đầu bắt chước cái giọng ngọt ngào lãng mạn, hắng giọng một cái. 

“Thân mến! 

Thật là khó khăn cho mình khi viết ra những dòng này. Mình vốn không giỏi trong việc nói ra những lời mềm mại, vì thế cậu cũng đừng suy nghĩ gì nhiều nhé! 

Từ trước đến nay, mình vẫn luôn luôn yêu quí cậu, mặc dù cứ gặp cậu là lại tranh luận nọ kia, đôi lúc còn cãi nhau nhặng xị cả lên. Đó là do mình cố tình muốn che giấu tình cảm thực sự mà mình dành cho cậu. 

Mình còn nhớ vào một buổi chiều mùa hè nắng gắt, biết máy tính của mình hỏng trong khi mình cần rất gấp để lấy tài liệu vốn đã lưu sẵn trong máy, cậu đã chẳng ngại ngùng gì đạp xe đội nắng đền nhà mình sửa nó. Cậu còn trách móc sao mà mình rắc rối, hậu đậu thế, cứ vài tuần là lại hỏng hóc. Thế nhưng mình chẳng hề buồn chút nào, trái lại còn cảm thấy rất vui và biết ơn cậu là đằng khác . Lúc nhìn cậu đội mũ lưỡi trai, lưng áo ướt đẫm mồ hôi đến gõ cửa nhà mình, mình cảm thấy ghét bản thân mình vô cùng, khiến cậu phải vất vả. 

Mình đã nhận ra rằng, mình rất rất thích cậu, từ lâu lắm rồi. 

Lời này, đáng lẽ phải nói trước mặt cậu, nhưng mình không đủ dũng cảm. Mình lo sợ cậu sẽ không thích mình, cậu sẽ ghét mình và không muốn làm bạn của mình nữa. 

Nhưng nếu không nói ra với cậu, mình sẽ rất khó chịu và cảm thấy không vui.. 

Chẳng biết từ bao giờ, mình rất thích ăn một thứ, chắc là vì nó có tên cậu. Nó ngọt lịm và có hương vị rất thơm mát, bổ dưỡng nữa, hệt như cậu vậy! 

Mình muốn tặng cậu một lọ siro dâu mình tự làm, hy vọng cậu sẽ thích nó. À, còn nữa, mình cũng muốn tặng cậu chiếc khăn len mình tự tay đan suốt 2 tuần. Nó có hơi xấu xí, mũi đan không đẹp và thẳng tắp như ở ngoài tiệm, nhưng mình mong nó sẽ giúp cậu ấm áp hơn tronh những ngày lạnh giá. 

-----Từ một người bạn rất thích cãi nhau với cậu-My!-----” 

Đọc xong bức thư, Gigi và cả lũ con gái cười sặc sụa. 

Ở đâu mà lại chui ra những con người “tử tế” như thế này nhỉ? Tôi hoàn toàn có quyền kiện Gigi vì cậu ta đã vi phạm quyền riêng tư, thư tín của người khác. Chẳng phải điều này đã học được ở môn Giáo dục công dân sao? 

“Chẳng biết từ bao giờ, mình rất thích ăn một thứ, chắc là vì nó có tên cậu.” Gigi làm giọng chua lanh lảnh và ra sức mỉa mai My. Mấy đứa kia thấy thế làm hay, hùa nhau cười phá lên. 

“Để xem nào, cái món mà My rất thích ăn ấy, là gì vậy các cậu?” 

“Là Siro-Nấm Đông Cô chứ còn gì nữa!” Bọn nó nhao nhao. 

Và rồi rất tự nhiên, tất cả ánh mắt dồn về phía Siro-người lẽ ra được nhận bức thư tỏ tình siêu lãng mạn ấy. 

Trong tình huống đầy kịch tính và trớ trêu như lúc này, có một vài giả thuyết xuất hiện trong đầu tôi, xung quanh hai nhân vật chính My và Siro. 

♥Tình huống 1: Siro rất bối rối, ngạc nhiên, và dần dần trở nên xấu hổ. Mặt cậu ấy sẽ đỏ lựng hết cả lên. Siro sẽ bực bội nạt cho Gigi một trận và tuyên bố với tất cả mọi người rằng cậu ấy không để ý gì đến My, đề nghị dẹp hết. Mọi chuyện chấm dứt bằng việc cậu ấy hít le My, và cả tôi nữa. Không chỉ vậy, ngay tối hôm ấy trên diễn đàn online của trường sẽ có một Hot Thread nhan đề: “Màn tỏ tình qua thư thất bại toàn tập của nữ sinh lớp 11E”. 

♥Tình huống2: Siro vô cùng cảm động trước tình cảm chân thành mà My dành cho cậu ấy. Ngay lập tức, Siro tiến đến chỗ My, nắm chặt tay cô ấy, ánh mắt rực cháy hạnh phúc, nhanh chóng lôi My ra khỏi đám đông hỗn loạn, hai người cầm tay nhau cao chạy xa bay đến một nơi bình yên và lãng mạn như đồng cỏ hay bờ biển lúc hoàng hôn buông xuống. 

Nghĩ đến đây, tôi tự lấy tay đập bôm bốp vào đầu. Hậu quả xem nhiều phim Hàn Quốc quá mà.

Bỏ đi, mấy tình huống đó thật củ chuối và không hợp lý chút nào. 

Tôi quay xuống, khẩn thiết nhìn Siro bằng vẻ mặt cầu cứu. Hy vọng mọi chuyện sẽ không rối tinh cả lên. 

Ôi! Nhìn hai nhân vật chính của chúng ta kìa. Cứ bình tĩnh như chưa có gì xảy ra hết vậy. Cả My và Siro! 

Rất điềm tĩnh và nhẹ nhàng, Siro đứng dậy, ra khỏi chỗ tiến đến phía Gigi. 

“Cái này là viết cho mình đúng không Gigi? Vậy nó thuộc quyền sở hữu của mình. Lẽ ra cậu không nên đọc nó công khai như vậy. Mình sẽ thấy phiền đấy.” 

Nói rồi Siro giật lấy bức thư trên tay Gigi với thái độ rất bình tĩnh. Mặc cho Gigi đứng đó tồng ngồng như một con ngốc. Cậu ấy hơn người khác là ở điểm này. Thêm một lý do để My “xù” kết Siro nổ đĩa. 

“Còn nữa, các cậu cũng không cần phải tỏ ra ngạc nhiên như vậy đâu. Chuyện này, mình đã biết từ hôm qua rồi.” Siro mỉm cười rất đáng yêu, và mắt hướng về chỗ My. 

“Gì…gì đây?” Tôi lắp bắp. 

Miệng tôi lúc này há to hết cỡ, tôi dám cá là có thể nhét vừa một quả táo. 

Hai…hai con người này!!! ??? 

Một mớ hỗn độn xoay quay đầu tôi, tôi chỉ muốn thốt lên: “Ối giời ạ rốt cuộc là có chuyện gì xảy ra như thế này?” 

Gigi cũng không khỏi bất ngờ, như kiểu vừa bị dội gáo nước lạnh. Đi chế nhạo người khác ai ngờ bị người ta chế nhạo lại. Cả mấy cô nàng tóc vàng hoe lẫn hội con trai đều lẩm bẩm: “Vậy ra hai người?” 

“Không sai.” Siro mỉm cười, và My cũng vậy. 

Giờ thì tôi đã hiểu tại sao cả hai người này đều bình tĩnh được như vậy. Á á á! 

Tôi nhảy dựng lên, sung sướng ôm chầm lấy My một lần nữa, không ngừng chúc mừng cậu ấy.

Rồi My nói với Gigi: 

“Dù sao cũng cảm ơn cậu vì đã thay mình đọc bức thư ấy. Đằng nào Siro vẫn chưa đọc nó. Nhưng mình vẫn có một thắc mắc, rõ ràng mình đã vứt nó vào thùng rác, vậy sao cậu vẫn có được nó?” 

“Ewww.” Bọn con trai ồ lên. 

Aha, tiểu thư Gigi danh giá mà phải thò tay vào thùng rác ư? Chuyện này hot à nha. Kiểu này Gigi sẽ xấu hổ đến nước phải độn thổ mất! 

Bị bọn tôi cười, Gigi bực bội vô cùng, hét toáng lên: “Im hết đi! Grr!” rồi vùng vằng đi về chỗ, hai tai xì cả ra khói. Đi qua bàn thứ hai, Gigi vấp phải chân của Hải Đăng, suýt vấp ngã. Bực quá, cô nàng hét ầm cả lên. 

Đáng đời Gigi, ai bảo dám đem chuyện cá nhân của người ta ra làm trò cười. Tôi nhìn My, rồi nhìn Siro vui vẻ đập vào vai hai cậu ấy. 

“Hai người được đấy! Từ khi nào thế? Sao không nói cho mình biết!” 

My và Siro không nói gì, chỉ âu yếm nhìn nhau rồi cả ba bọn tôi cười phá lên. 

Ngay lúc ấy, giáo viên môn Văn lên lớp làm cả lũ nháo nhác chạy toán loạn về chỗ. 

Tôi về chỗ, nháy mắt với My “xù” và bỏ sách vở ra học bài, trong lòng hân hoan vui sướng. 

Mới sáng sớm mà đã nhiều chuyện vui quá đi! 



    on Fri Jul 04, 2014 9:17 pm

avatar
Amamiya Mellisa
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 42
Point Point : 59
Được cảm ơn Được cảm ơn : 7
Ngày tham gia Ngày tham gia : 15/06/2014
Đến từ Đến từ : Little Garden
Tiêu đề: Kiss The Rain

Chap 18


 Chiều hôm ấy, My và Siro đến nhà tôi chơi, đem theo một hộp chocolate nhân hạt điều mà tôi rất thích ăn. 

“Ngày gì mà tặng mình chocolate vậy?” Tôi vừa ngạc nhiên vừa thích thú. 

My và Siro nhìn nhau, rồi nhìn tôi. 

Thì ra mọi chuyện là như thế này. 

Vào buổi chiều đẹp trời ngày hôm qua, không hẹn mà gặp, cả hai người-My và Siro đều định đến nhà thăm Kem (còn vụ này nữa hả?). Nhưng họ bất chợt gặp nhau ở công viên gần nhà tôi. Ở đó có cây cầu trượt mà My-dù đã lớn tồng ngồng như thế này rồi vẫn thích chơi. Giữa khung cảnh lãng mạn, nên thơ, hai người đã ngồi xuống trò chuyện cùng nhau. Đoạn tiếp theo kể ra dài dòng lắm, nên tôi có thể tóm tắt như sau: Hóa ra Siro cũng thích My từ lâu rồi, nhưng cũng như My, ngại không nói ra. Nhận ra tình cảm của nhau rồi, vui và hạnh phúc quá nên quên béng mất việc đến thăm tôi (được đó!). 

Nói đến đây, cả hai đứa đỏ hết cả mặt, còn tôi thì tha hồ cười và trêu trọc. 

“Cậu đừng có mà suy nghĩ linh tinh chứ Kem!” Siro đứng dậy, ngồi vào bàn học của tôi, bật máy tính lên, nói là muốn lướt web. Tôi biết thừa cậu ấy đang ngượng ngùng, nên rủ My xuống bếp đem hoa quả và đồ ăn lên. 

My đã trở về là My của ngày trước. Cậu ấy trông giản dị nhưng rất khỏe mạnh và tươi tắn. 

Hai đứa bọn tôi trò chuyện vui vẻ trong bếp. Tôi hỏi My rằng cậu ấy cảm thấy thế nào khi tham gia vào hội của Gigi. My nói mọi chuyện thật tệ hại. Bọn họ đã cùng nhau đi shopping, làm tóc và đến nhà của Gigi. 

“Cậu không thể tưởng tượng ra phòng riêng của Gigi như thế nào đâu!” My thốt lên. 

“Như thế nào? Chắc cũng cỡ phòng của Miley Stewart trong seri Hannah Montana trên kênh Disney nhỉ?” 

“Còn hơn cả như thế. Nó rộng lắm, và hầu hết mọi thứ đều có màu hồng rực.” 

“Khiếp!” 

“Mình còn chẳng thể đếm nổi trong ý có bao nhiêu con thú bông nữa. To nhỏ đủ loại nằm la liệt trên giường và ghế sofa. Còn cả mấy cái tủ quần áo, kệ để giày nữa cơ. Ghê thật. Không hiểu Gigi mua nhiều đồ như thế làm gì nhỉ?” 

“Ôi trời, cậu không biết Gigi tự phong cho mình là Nữ hoàng thời trang à? Làm sao mà giống những người bình thường tụi mình được.” 

“Ừ. Nhưng mình thấy mấy đứa chơi với Gigi như kiểu lợi dụng cậu ấy vậy.” 

“Sao cậu lại nói thế?” 

“Mình chỉ nghĩ thế thôi. Tại vì nhà Gigi rất giàu mà. Bố Gigi là chủ hãng thời trang lớn nữa nên mấy đứa chơi thân với Gigi rất thích đến cửa hàng nhà cậu ấy mua đồ với giá mềm. Có khi còn được tặng miễn phí cơ. Hôm ở nhà Gigi, mình còn tận mắt chứng kiến Mai Mai ra sức năn nỉ, xin xỏ Gigi cho cô ta cái kẹp tóc bằng đá lấp lánh. Gigi nói không cho được, Mai Mai bèn tỏ ra hậm hực, bực bội với cậu ấy trong khi vừa mới được tặng miễn phí mấy món đồ trong cửa hiệu.” 

Tôi thở dài. Bạn bè gì mà như vậy chứ? Mà nếu đúng thế thật, thì Gigi thật đáng thương… 

Trong lúc bọn tôi đang gọt hoa quả và tán gẫu thì từ trên tầng, Siro lao huỳnh huỵch xuống. 

“Có chuyện gì vậy?” Cả tôi và My đồng thanh hỏi. 

Siro thở dốc, mãi mới nói ra hơi, trông cậu ấy như kiểu vừa trải qua chuyện gì shock lắm. 

“Kem, cậu lên đây mau lên!” 

Tôi vội chạy ngay lên phòng cùng Siro, còn My thì theo sau, khệ nệ bê đĩa hoa quả và bánh ngọt. 

“Sao hả Siro?” 

“Rồi cậu khắc biết.” 

Vào phòng, Siro kéo tôi đến trước màn hình vi tính. Tôi vẫn đang mơ màng chẳng hiểu gì. 

“Cậu phải thật bình tĩnh đấy.” Siro kéo ghế và ra hiệu tôi ngồi xuống. 

“Hả?” 

Siro không nói thêm gì, chỉ click chuột một cái. 

Trước mặt tôi là trang web Youtube, nơi chia sẻ clip rất nổi tiếng, và…Siro đang ấn nút replay một cái clip. 

Ngạc nhiên ở chỗ, tôi thấy mình trong đó. 

Khung cảnh giữa hồ nước rất đẹp. Trên chiếc thuyền gỗ, có một cô bạn đội mũ len mỏng màu xanh, tóc thẳng và dài, cô bạn ấy đeo chiếc gọng kính đen tròn, đang ôm cây đàn guitar. 

Tôi thấy cô ấy mỉm cười rất tươi, lộ cả niềng răng. Giọng nói của cô bạn ấy thật quen thuộc. 

Bởi vì, cô ấy-cô bạn trong clip mà Siro cho tôi xem-chính là tôi-Kem. 

“Đây là bài hát Mũ Len Nhỏ.” 

Cô bạn trong clip bắt đầu chơi đàn, âm thanh phát ra từ cây đàn guitar thật mềm mượt và ngọt ngào. Chuyện này thật kì quặc, tôi đang xem chính mình. Tôi nghe thấy tiếng đàn, nghe thấy giọng hát của tôi. 

Lúc này tôi có thể cảm nhận một cách rõ ràng nhất giọng hát của mình. Bởi bạn biết đấy, từ trước đến nay tôi chỉ hát mà không bao giờ nghe lại mình đã hát những gì. 

Ca khúc thật tươi vui và nhẹ nhàng, đem đến cảm giác thoải mái. Từng giai điệu, từng lời hát, và cả tiếng guitar hòa quyện vào nhau trong khung cảnh hồ nước êm đềm, phía xa là những rặng cây đã trơ hết lá. Giọng hát của tôi nữa, nó mát lạnh và dịu ngọt như ly kem mùa hè-theo cách bà đã từng nói. 

Là mình đây sao? Tôi thầm nghĩ và không khỏi bàng hoàng. Chất lượng hình ảnh và âm thanh tốt quá. 

“Cái này là cậu quay cho mình mấy hôm trước đây mà? Máy quay của cậu xin thật đấy! Mình rất thích!” Tôi hào hứng. 

“Giờ thì cậu nhìn vào số lượt view đi Kem. Một bất ngờ lớn đấy.” Siro vẫn đứng bên cạnh tôi, giọng cậu ấy đã bình thường trở lại. 

My cũng đã lên từ lúc nào, cậu ấy đặt đĩa hoa quả lên bàn rồi cũng chăm chú theo dõi. 

Tôi liếc nhìn về phía dưới clip, và những gì nhìn thấy đã làm tôi hét toáng lên, suýt nữa thì lật cả ghế. 

“Ôi chúa ơi!!!” Cả tôi và My hét ầm lên. 

Một con số khủng khiếp! Hơn 100 nghìn lượt view! Dành cho clip của tôi! 

Youtube là một trang web rất danh tiếng, nhưng có khi nào xảy ra sự nhầm lẫn gì không? 

Ý tôi là, nhầm lẫn trong việc thống kê lượt view? 

“Chưa hết đâu. Nhìn tiếp xuống dưới đi Kem.” 

Và lần này, tôi ngã lật ghế thật. 

Hơn 1000, chính xác là 1042 lượt bình luận. Một hàng dài những chi chít là chữ. Tiếng Việt có, và tiếng Anh cũng có. 

“Cậu đã hiểu vì sao mình shock rồi chứ Kem?” 

“Hơ…” Tôi vẫn đơ người, thật sự vẫn không hiểu chuyện gì đang xảy ra. 

“Mình đã up nó lên cách đây vài ngày. Cậu thấy không? 100 nghìn lượt view cho 3 ngày. Thật không thể tin nổi!” 

Tôi cứng họng không thốt lên được câu nào. Đúng như Siro nói, thật không thể tin nổi. 

Tôi lướt chuột và đọc các bình luận dành cho clip của tôi. 

“Hay quá!” 

“So good! <3” 

“Hát hay lắm, tươi tắn và rất tự nhiên. Tớ rất thích cây đàn guitar của bạn! Bạn học chơi guitar lâu chưa?” 

“Giọng hát dễ thương ghê! Very Happy” 

“Oh your voice is so wonderful! I love this song so much! Go girl!” 

“Woa…hay thật! Mình hâm mộ bạn quá Kem ah! Clip cũng rất đẹp mắt nữa! Cố lên nhé, mình ủng hộ bạn hết mình!” 

“Ngày hôm nay được nghe bạn hát là niềm vui của tớ! Bài hát của bạn làm tớ cảm thấy rất dễ chịu và hạnh phúc!” 

“Giọng hay nhỉ?” 

“Up thêm nhiều nhiều clip nữa đi bạn! Mad” 

Và còn rất nhiều bình luận nữa làm tôi đọc hoa cả mắt, hầu hết các bạn ấy đều tỏ ra rất yêu thích clip của tôi. Nhưng cũng có vài bình luận thế này. 

“Bình thường. Chả có gì đặc sắc.” 

Hay như: 

“Chán!” 

“Trông em này như Huyền Diệu.” 

“Giống Ugly Betty hơn. Có điều bé tí và gầy còm.” 

“Cũng tạm được. Cần phải rèn luyện thêm về thanh nhạc. Còn guitar thì em chơi vẫn còn nghiệp dư lắm.” 

“Bạn nói gì thế? Em ấy đâu phải ca sĩ chuyên nghiệp? Hát thế là tốt rồi. Giọng hát rất đặc biệt không giống bất kì ai. Cố lên nhé!” 

“Bạn quay bằng máy gì thế? Cho mình biết được không?” 

Khen có. Chê có. Nhưng trên hết, số lượng view, bình luận đang tăng dần đều với con số chóng mặt! 

“Cậu sắp làm nên một cơn sốt đấy, Kem ạ.” Siro lên tiếng. 

“Và nổi tiếng nữa!” My chen ngang, vừa nói vừa đưa táo mời tôi và Siro. “Cậu thực sự làm bọn mình ngạc nhiên đấy! Bài hát Mũ Len Nhỏ của cậu tuyệt lắm!” 

“Thật không hả hai cậu?” Tôi đờ đẫn nói như người mất hồn, mắt vẫn gián chặt vào màn hình. Tôi không bao giờ dám tưởng tượng là có nhiều người nghe tôi hát và yêu thích tôi đến vậy. Xem kìa, cứ nhìn vào những con số đi! 

Tôi cũng không bao giờ nghĩ đến việc giọng hát của tôi đến được với nhiều người. Chỉ biết rằng có ông bà, My và Siro thích nghe các bài hát của tôi, vậy thôi. 

Tôi vẫn còn nhớ những ngày đầu tiên học guitar hồi 14 tuổi. Khó khăn nhất là cách chuyển hợp âm, ví dụ như từ Rê thứ về Sol trưởng. Hay như việc phải bấm hợp âm nhiều khiến mấy đầu ngón tay tôi chai hết. Có khi còn chảy máu nữa. Lần ấy, tôi bị cấm học guitar trong một tuần lễ, thế nhưng nhờ có ông can thiệp, tôi đã tiếp tục được theo đuổi sở thích và đam mê của mình. 

“Clip của cậu cũng đang phát sốt trên các diễn đàn này.” Siro đã ngồi xuống bên cạnh tôi từ lúc nào, tay cứ tách tách gõ và click chuột liên tục. 

Cảm giác của tôi lúc này thật khó mà nói nên lời. Hạnh phúc và vui mừng vô cùng! Điều gì sẽ chờ đón tôi ở phía trước đây? 

“Nhìn này! Tớ vừa nhận được một email hỏi về cậu.” Bỗng dưng Siro la lên. 

“Sao thế?” Cả tôi và My xúm lại. 

“Ôi trời! Được rồi, bình tĩnh nào! Cậu có biết đây là email của ai không?” 

“Của ai cơ?” Bọn tôi vồn vã. 

“Của…tạp chí Teeny.” 

Tạp chí Teeny? Tạp chí hàng đầu dành cho các bạn tuổi teen??!!



Sponsored content

Tiêu đề: Kiss The Rain




Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết