on Thu Jul 02, 2015 8:27 am

avatar
maulanhnhok
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 227
Point Point : 235
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia Ngày tham gia : 01/03/2014
Đến từ Đến từ : ang giang
Tiêu đề: The Amber Eyes - Đôi mắt hổ phách

*Fiction: The Amber Eyes
 
*Author: Máu Lạnh Nhók
 
*Category: hắc đạo, hành động, tình cảm, suy luận, hài…
 
*Status: on – going
 
*Rating:  chưa đủ 6 tuổi mời coi cùng với phụ huynh
 
*Warning: trai đẹp, gái đẹp, đủ thành phần, máu me, lâu lâu cũng pha chút khùng điên..
 
……………………………….
 
Black!!!
 
Bạn có định nghĩa được nó không???
 
Đúng! Nó là màu đen – lọai màu sắc luôn khiến người ta cảm thấy ám ảnh.
 
Nơi đó….
 
Số phận con người bị vùi dập bởi thế lực của bóng tối…
 
“Anh là hoàng tử…. anh có nụ cười đẹp như ánh mặt trời
 Anh thông minh… anh ấm áp… anh trẻ con
Anh yêu người con gái không thuộc về thế giới của anh.
 
Em là sát thủ… Tay em nhuốm máu… Em sắt đá và tàn nhẫn….
Em có đôi mắt màu hổ phách…
Em không biết cười….
Em cũng thông minh… Trí thông minh của em dùng để dồn con mồi vào đường cùng…
Em đã yêu anh… Người con trai cho em biết thế nào là vui vẻ…
 
Nhưng hai chúng ta thuộc về hai thế giới khác nhau!
 
Em mãi tồn tại cùng bóng tối… Anh là người khởi đầu cho mọi nguồn sáng
 
Hai chúng ta liệu có thể là một???
 
…………………………………….



    on Thu Jul 02, 2015 8:36 am

avatar
maulanhnhok
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 227
Point Point : 235
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia Ngày tham gia : 01/03/2014
Đến từ Đến từ : ang giang
Tiêu đề: The Amber Eyes - Đôi mắt hổ phách

*Chapter 1: Black Background – Lí lịch đen tối
 
……………………………….
 
*11:00 pm, 04-05-1996,  Royal London Hospital:
 
Trong căn phòng bệnh sang trọng bậc nhất là hình ảnh người con gái trẻ đẹp xõa dài mái tóc nâu, gương mặt tái nhợt yếu ớt với cánh tay đang chuyền dịch. Cách đây không lâu cô vừa trải qua một cơn đau chết đi sống lại, quả thực đây là lần đầu tiên trong đời cô được biết đến một cơn đau kinh khủng đến như vậy. Tuy nhiên, đôi môi cô lại hiện diện nụ cười thỏa mãn, hạnh phúc mỗi khi ngắm nhìn món quà vô giá từ thượng đế đang ngủ trên tay mình.
 
Trên tay của Mei là đứa bé gái xinh đẹp vừa chào đời cách đây vài tiếng. Đứa bé có đôi mắt màu hổ phách lanh lợi, chớp mũi cao cao cùng làn môi hồng thanh khiết. Mei tha thiết ngắm nhìn đứa con yêu quý, không khỏi vui sướng trước vẻ đẹp thiên thần của con.
 
Mei là một cô gái xinh đẹp người Trung Quốc gốc Đài Loan, năm nay cô chỉ mới 22 tuổi mà đã sinh con đầu lòng. Chồng cô hơn cô 2 tuổi, là người mà khi nhắc đến tên thì ai ai cũng phải run sợ.
 
Lý Thế Khải – Bang Chủ đời thứ sáu của Phi Ưng Bang.
 
Phi Ưng là Bang Hội đã tồn tại trong thế giới hắc đạo từ rất lâu. Một tay che trời, bất cứ nhân vật chính trị nào cũng không dám đụng đến. Tuy nhiên, Bang Hội này vẫn phải đứng sau Hắc Long Bang về thế lực. Hai Bang Hội trước giờ vốn có mối quan hệ giao hảo khá tốt, vì vậy xét theo lí mà nói tuy hai nhưng mà một. Nếu Hắc Long nổi tiếng thế giới, đặt lãnh địa chính ở Mỹ thì Phi Ưng cũng vang danh mà định cư tại Anh.
 
Chồng của Mei là người có tài, lại hết lòng thương yêu vợ. Nhờ vậy nên Mei đã có một cuộc sống hạnh phúc mà bao người phụ nữ thầm ao ước. Có lẽ đối với cô như vậy là quá đủ.
 
Ngoài hành lang, bóng dáng cao ráo của ai đó đang tiến về phía căn phòng một cách vội vã. Sau khi được hai cận vệ canh gác cúi đầu chào, Thế Khải đẩy mạnh cửa bước vào trong.
 
“Cạch”
 
Vừa nhìn thấy chồng, Mei không khỏi rớt nước mắt:
 
- Thế Khải!!! – cô vừa cất tiếng gọi chồng vừa nở nụ cười hạnh phúc.
 
Người con trai có mái tóc bạch kim tiến đến cạnh giường bệnh,vẻ đẹp lai giữa Anh và Đài Loan quả thực hoàn hảo không tỳ vết. Trên người anh vận vest đen, sơ mi trắng chỉnh tề. Trên cổ có hình xăm đặc trưng của Bang Phi Ưng, tai đeo khuyên hình đầu chim cẩm thạch đen. Không phải ai cũng có thể nhận ra đây là một người đã có gia đình. Nhìn thấy vợ và đứa con gái đầu lòng, anh không thể kìm nổi xúc động:
 
- Anh xin lỗi vì đã không ở bên cạnh em! – Thế Khải hôn lên trán vợ, sau đó đưa tay sờ lên mặt đứa con gái kháu khỉnh.
 
- Anh mau đặt tên cho con đi! – Mei mỉm cười hạnh phúc nhìn chồng.
 
Nhìn con gái đáng yêu với đôi mắt màu nâu ánh da cam trong veo, Thế Khải lẩm nhẩm gì đó rồi nhìn Mei:
 
- Màu mắt con gái chúng ta giống như một loại đá quý vậy. Hay ta gọi con là Amber nha!
 
- Amber? - Mei tựa đầu vào vai chồng, sau đó lại nhìn con một cách âu yếm -
 Nếu là tên do anh đặt thì chắc chắn con gái chúng ta sẽ thích!!!
………………………………………..
 
8 năm sau
 
* 7:00 pm, 03-08-2004, biệt thự  bãi biển Hawaii:
 
- Ba à! Nhường con đi mà!
 
Cô bé tám tuổi vừa cầm máy chơi game vừa cất giọng nũng nịu. Thế Khải ngồi bên cạnh con gái ra sức cười đùa. Trong chiếc áo thun tay dài hoạt hình dễ thương, nhìn anh chẳng khác nào teen boy.
 
- Không được! Chẳng phải con đã hứa là sẽ chơi với ba một cách công bằng rồi sao?
 
- Nhưng mà con chơi không lại nên ba phải nhường con. Nha! Nha! Nha!
 
Nó ra sức giãy đành đạch làm mạng, Mei đang nấu nướng trong bếp cũng phải lắc đầu chịu thua. Sau khi đặt lên bàn dĩa thức ăn cuối cùng, cô cất giọng ngọt ngào:
 
- Cơm xong rồi đây!!!
 
Đang cố gắng giành phần thắng nhưng vừa nghe được tiếng mẹ thì nó đã co chân chạy thẳng vào bếp. Thế Khải tắt máy game, sau đó đi theo con gái.
 
Gia đình ba người với bữa cơm đầm ấm, ngoài kia là khung cảnh bờ biển xinh đẹp với những cơn sóng nhỏ cứ gợn lăn tăn. Đúng là không gian lí tưởng!
 
- Amber! Học kì vừa rồi con đứng hạng mấy? Không nói ba không cho ăn!!! – Thế Khải đưa đôi mắt giả vờ nghiêm nghị, cầm cái đùi gà quơ qua quơ lại nhìn nó.
 
Nó cười nhe răng, sau đó nhanh tay chớp lấy miếng mồi ngon cắn một cái:
 
- Hạng nhất đó ba! Giờ thì con ăn luôn phần của ba!!!
 
Mei bật cười với đứa con lém lỉnh. Ở trường nó được coi là một học sinh siêu thông minh với học lực xuất sắc nhất trường, vượt xa đám bạn cùng trang lứa với chỉ số IQ cao ngất ngưỡng. Thế Khải rất tự hào về việc này.
 
Trong khi ba người đang cười nói vui vẻ thì ngoài kia bãi biển, xác cận vệ đang chất ngổn ngang bởi những họng súng có tra bộ phận hãm thanh. Đám người lạ mặt ra tay rất tàn bạo khiến nước biển cũng nhuốm một màu đỏ của máu. Họ từng bước một tiến đến gần biệt thự của Thế Khải.
 
“Tính… toong”
 
Nghe chuông, Mei đứng dậy tiến đến mở cửa. Không biết là ai tìm họ nhỉ, vốn dĩ đang nghỉ mát thì đâu có người quen.
 
 Cửa vừa mở ra, cô đã chết đứng tại chỗ với đôi mắt đầy kinh hãi:
 
- Thế Khanh…
 
Người có gương mặt y hệt Thế Khải nhếch mép, cây súng trên tay hắn ta nhắm thẳng vào cô.
 
“Đoàng”
 
“Phịch”
 
Thế Khải nhất thời bị sốc không thể phản ứng, đôi môi chỉ biết mấp máy:
 
- Mei…
 
- Huhu… mẹ ơi!!!
 
Nó chạy đến chỗ Mei đang bất động bên cạnh vũng máu. Một viên đạn không có mắt đã xuyên qua tim cô, bây giờ cô chỉ có thể nhìn nó lần cuối.
 
- A…Amber!!! – bàn tay dính máu từng chút một cố gắng chạm vào đứa con gái yêu quý, tuy nhiên chưa chạm được thì Mei đã trút hơi thở cuối cùng.
 
- Mẹ ơi! Mẹ có sao không? Hic mẹ mở mắt nhìn con đi! Hức…
 
Những giọt nước trong suốt thi nhau chảy ra từ đôi mắt ngây thơ. Nó ngồi bên cạnh xác của Mei mà khóc đến khan cả tiếng. Thế Khải từng bước tiến đến gần, đôi mắt đỏ hoe vô hồn:
 
- Mei!
 
Vùng áo bên ngực trái của Mei loang một màu đỏ của máu. Anh chạm vào gương mặt vợ một cách đau đớn, ngước đôi mắt khát máu lên nhìn thằng em trai ngỗ ngược:
 
- Tại sao mầy lại làm vậy với vợ tao? Cô ấy có lỗi gì với mầy?
 
Tên con trai tóc vàng đó từng bước một tiến vào nhà, phía sau là một đám người lạ mặt khác tay vác súng ống trông cực kì nguy hiểm. Hắn ta tỏ vẻ rất nhàn nhã, y như chả có gì nghiêm trọng. Gương mặt kênh kiệu, môi ngậm điếu thuốc đang cháy chỉ còn một nửa.
 
- Chị dâu không có lỗi với tôi, kẻ tôi muốn hỏi tội là anh.
 
- Tao đã đắc tội với mầy sao? – Thế Khải với gương mặt thẫn thờ hỏi lại. Anh đang chịu đựg một cú sốc tinh thần quá lớn từ cái chết của Mei.
 
- Anh được ông già trao lại ngôi vị Bang Chủ, tôi biết anh nghĩ là anh rất giỏi. Nhưng thực ra tôi xứng đáng hơn là anh, ANH HIỂU KHÔNG??? – hắn quát lên, sau đó đá thật mạnh vào chiếc ghế sofa như để trút giận.
 
Thế Khải cười nhạt:
 
- Mầy xứng đáng lắm à? Ừ xứng đáng bị trục xuất khỏi Phi Ưng!!!
 
“Bốp”
 
Một cú đấm của Thế Khanh khiến anh ứa cả máu miệng, nó nhìn thấy ba bị đánh thì càng khóc dữ hơn:
 
- Huhu… ba ơi!! – nó chạy thật nhanh đến ôm lấy Thế Khải. – Chú không được đánh ba tôi!
 
Thế Khanh liếc mắt một cái, hắn lặp tức cười cợt thật đê tiện:
 
- Con gái anh sao? Ái chà, còn bé mà đã xinh đẹp như vậy rồi!
 
Nghe xong, sắc mặt Thế Khải lập tức biến đổi đưa tay che chắn cho nó:
 
- Tao cấm mầy đụng tới con bé!!!
 
- Ha… Anh còn đủ sức để cấm tôi sao? Chậc! Xem ra anh vẫn chưa nhận thức được tình hình của mình lúc này nhỉ?
 
“Bốp”
 
Một cú đá của Thế Khải khiến hắn rớt cả súng, đám sát thủ ngoài cửa lập tức ập vào. Cùng lúc đó, đèn trong nhà bỗng dưng tắt phụt. Nó đang bị ba mình bịt chặt miệng trong bóng tối.
 
“Đoàng”
 
- A…
 
Thế Khải bị một viên đạn ghim vào đùi phải, đèn trong nhà sáng trở lại. Trước mặt anh là một nữ sát thủ mang kính - loại kính có thể nhìn được trong bóng tối. Nó hoảng sợ, khóc nấc:
 
- Ba ơi!!! Ba chảy máu rồi! hic ba có sao không???
 
Thế Khanh quát mắt ra lệnh, lập tức ả sát thủ có hình xăm hoa hồng đỏ trên vai tiến đến lôi nó ra xa. Nó lại càng giãy dụa, khóc dữ hơn:
 
- Huhu… Buông tôi ra!!!!Ba ơi! Ba ơi!
 
Thế Khải bất lực nằm trên sàn nhìn con gái lọt vào tay kẻ thù, rơi nước mắt là điều duy nhất anh có thể làm lúc này.
 
- Tôi đã nói sẽ giết cả nhà anh là sẽ giết cả nhà anh! Anh nghe rõ chưa hả??? – Thế Khanh ép chặt họng súng vào đầu anh trai mình.
 
Nhìn con gái khóc, anh không thể nói bất cứ gì. Trong lòng thầm hối hận vì đã quá sơ suất, anh có lỗi với vợ con. Đáng lí ra anh nên cho bảo vệ thật nghiêm ngặt mới đúng.
 
- Amber! Con nghe ba nói đây! Con hãy nhớ lấy ….kẻ thù của gia đình chúng ta! Con hãy nhớ người hại… chết ba mẹ của con ….là Lý Thế Khanh!
 
“Đoàng”
 
- BAAA….!!!!! – nó cố vùng vẫy nhưng vẫn không thoát khỏi sức mạnh từ cánh tay của Rose.
 
Họng súng trên tay Thế Khanh bóc khói, trên sàn nhà là Thế Khải đã bất động. Nó đang kêu khóc thì bị bịt chặt miệng bới một chiếc khăn tẩm thuốc mê. Ngôi biệt thự phát nổ trong đêm, mang theo hồi ức tốt đẹp của một đứa trẻ tám tuổi.
 
……………………………………
 
*Lãnh địa Phi Ưng, hầm thí nghiệm:
 
Nó hôn mê trên bàn nghiên cứu, tay chân bị khóa chặt bởi những chiếc còng tay bằng sắt kiên định. Trên đầu có đeo một chiếc vòng được nối với rất nhiều dây điện. Bên cạnh màn hình cảm ứng là vị giáo sư già với gương mặt nhiều nếp nhăn cùng mái tóc trắng xóa. Ông ta đang điều chỉnh, theo dõi gì đó rất tập trung.
 
Cách đó một lớp kính, Thế Khanh đang ngồi vắt vẻo trên ghế. Tay cầm ly rượu vang đắt tiền, trên môi ngậm điếu xì gà thượng hạng. Hắn ta chăm chú dõi theo từng nhất cử nhất động của vị giáo sư và nó thông qua hàng chục cái màn hình vi tính. Sau lưng hắn là Rose và Phoenix – hai trong số những sát thủ thân cận xuất sắc.
 
Vị giáo sư ngẫm nghĩ gì đó khiến những nếp nhăn trên mặt xô lại với nhau, sau đó ông ta tiến đến trước màn hình:
 
- Bang Chủ, tôi nghĩ Ngài cần suy nghĩ lại!
 
- Tôi chờ đợi nãy giờ không phải để nghe câu này! – Thế Khanh lạnh giọng.
 
Vị giáo sư lúng túng, ông chậm rãi quay lại nhìn nó. Sau đó nói tiếp:
 
- Cô bé đó sở hữu số nơron thần kinh đặc biệt, chắc chắn sau này sẽ trở thành một thiên tài.
 
- Tôi biết điều đó!
 
- Nhưng việc tẩy não đối với một đứa trẻ là quá nguy hiểm! Tôi e là…
 
- Thế ông muốn nó trả thù tôi à? Vì biết nó sở hữu bộ óc hoàn hảo nên tôi mới quyết định giữ mạng nó lại, giờ ông lại bảo là không được? – Thế Khanh nóng nảy đưa tay nới lỏng cà vạt.
 
- Tôi sợ con bé sẽ chịu không nổi, đây là một việc liều lĩnh!
 
- Được thôi, chỉ cần một cú điện thoại thì gia đình của ông sẽ rơi tự do từ tầng 50 xuống. Ông cứ việc suy nghĩ đi!!! – Thế Khanh đứng dậy quay lưng về phía ông.
 
Biết mình đã không còn lựa chọn nào khác, giáo sư lầm lũi quay lại bàn làm việc. Ông liếc nhìn cô bé đáng thương lần cuối rồi bắt đầu kích hoạt thiết bị.
 
Ông ấn một cái nút màu đỏ trong vô số những chiếc nút nằm trên bàn. Lập tức có một luồn điện được đưa đến chiếc vòng nó đang đeo trên đầu. Như con cá bị bắt lên bờ, cơ thể nó bị co giật mạnh. Mái tóc nâu bết lại vì mồ hôi, đôi mắt nó nhắm nghiền nhưng đầy kích động. Tay chân nó va đập liên tục vào chiếc bàn nghiên cứu tạo ra vô số âm thanh chói tai. Vị giáo sư không dám nhìn chỉ biết nhắm nghiền mắt.
 
Gương mặt nó bị nhem nhuốc bởi mồ hôi và nước mắt. Những ký ức trong nó đang dần được xóa đi, hình ảnh của ba Khải mẹ Mei dần trở nên trắng xóa. Còn lại từng chút, từng chút một…. và rồi không còn gì. Nó ngừng co giật, lại tiếp tục hôn mê bất tỉnh.
 
………………………………..
 
*Ngày hôm sau, Dinh thự:
 
Giữa căn phòng ngập tràn thú nhồi bông ấy là chiếc giường màu hồng xinh xắn. Nó đã hôn mê hơn mười tiếng và cuối cùng đã đến lúc tỉnh dậy. Đôi mắt trong veo ấy sau khi chớp chớp vài cái cuối cùng cũng có thể mở ra để đón nhận luồn ánh sáng từ thiên nhiên. Cơ thể bé xíu chậm rãi ngồi dậy, sau đó đưa mắt ngơ ngác nhìn khắp phòng. Nó cứ như là một đứa trẻ vừa chào thế giới, gương mặt thơ thẫn đến bất ngờ. Trong đầu hoàn toàn không còn một hình ảnh.
 
Nó là ai?
 
Vì sao nó lại ngủ vào giờ này?
 
Ba mẹ nó đâu?
 
Nó ngó nghiêng xung quanh, căn phòng đó được trang trí rất dễ thương. Cứ như là phòng công chúa vậy. Trên chiếc bàn cạnh giường có một khung hình, trong tấm hình là nó và một người đàn ông có mái tóc màu bạch kim điển trai. Trên tay nó và người đó đều cầm vợt tennis.
 
- Người này là ai?
 
“Cạch”
 
Có tiếng mở cửa, là một người đàn ông cao to. Ngoài mái tóc vàng ra thì người đó giống y như người nó nhìn thấy trong hình.
 
- Con gái, con ngủ có ngon không?
 
Thế Khanh nở nụ cười giả tạo ngồi xuống giường, đưa tay vén mái tóc nâu đỏ của thiên thần bé bỏng. Nó chớp chớp đôi mắt nhìn hắn:
 
- Người là ba con?
 
- Đúng vậy. Là ba đây!
 
- Ba! – giọng của nó nhẹ tựa như không, sau đó lại ngã vào lòng Thế Khanh một cách mệt mỏi.
 
- Con gái, ba sẽ cho con một thứ.
 
- Thứ gì vậy ba?
 
- Thứ mà khi có nó, con sẽ khiến người khác phải run sợ khi nhắc đến tên con.
 
Ôm nó vào lòng, gã nhận ra não của nó đã trống trơn. Kế hoạch coi như đã thành công bước đầu, vấn đề bây giờ chỉ là thời gian.
 
……………………………………….
 
2 năm sau
 
*08:00 am Yardley Primary School, London:
 
“Cộp…cộp….cộp”
 
Đôi bốt đen huyền bí từng bước một va chạm xuống nền gạch vắng lặng. Người phụ nữ với bộ quần áo đen lãnh khốc sải từng bước dài nhắm thẳng hướng phòng học có đề bảng lớp 5E.
 
“Xoạt”
 
Động tác kéo cửa lạnh lùng có phần hơi bạo lực khiến tụi học trò giật mình. Lũ con nít với đủ mọi màu da im thin thít, chỉ biết dõi đôi mắt to tròn nhìn người phụ nữ kì quặc.
 
Cô ả ngoài 30, tóc đen dài buộc đuôi ngựa cá tính. Gương mặt trang điểm sắc nét với đôi mắt khói được đánh giá có khả năng giết người dù chỉ qua một cái liếc. Khóa áo kéo trễ quá nửa người để lộ hình xăm Phượng Hoàng Lửa từ vai trải dài xuống ngực cùng vòng một nóng mắt. Thân dưới là đôi chân dài miên man được ôm sát bởi một chiếc quần skinny màu đen.
 
Nó đang cặm cụi viết bài liền ngước mắt lên nhìn, sau đó lẩm bẩm:
 
- Là Phoenix! Cô ta làm gì ở đây?
 
Cô giáo Jenny theo phép lịch sự ngừng giảng bài, cất giọng hỏi:
 
- How can I help you?
 
- Tôi muốn đón Amber!
 
Ngữ khí cao ngạo, dứt khoát khiến cô giáo hơi hoảng sợ. Chưa kịp quay xuống tìm nó thì nó đã bước lên cùng với cặp trên vai:
 
- Em nghĩ ở nhà em xảy ra một số chuyện, xin lỗi cô!
 
- Không sao! Em có thể về được rồi!
 
Nó vẫy tay với cô giáo trong khi đang bị Phoenix kéo tay lôi đi một cách gấp gáp. Mấy năm nay nó đã quen với việc gặp mặt những cận vệ của ba mình, nhất là Rose và Phoenix. Trong đầu đầy những thắc mắc, nó không thể không hỏi:
 
- Phoenix, có chuyện gì vậy?
 
- Đi rồi khắc biết…
 
Ả đóng mạnh cánh cửa xe, sau đó lên ga và phóng thật nhanh hướng lãnh địa Phi Ưng.
 
- Từ nay con không cần đến trường nữa, ba sẽ gọi thầy về nhà dạy cho con! – Thế Khanh vô tình quay lưng về phía nó dõng dạc thông báo.
 
Nó không thể hiểu nổi ba nó đang phát biểu cái gì, đang yên đang lành thì cớ sao phải thôi học? Nó nóng nảy quăng cặp sách lên bàn, sau đó ngồi mạnh xuống giường:
 
- Tại sao con không được đến trường?
 
- Ba đã nói như vậy thì con không cần hỏi thêm. Từ nay không được xem truyện tranh và phim hoạt hình nữa. Con chỉ nên nhớ trong đầu là phải học và học thôi! – gã nhấn mạnh từng chữ.
 
- Không! Con không muốn như vậy! – nó hét lên với ngữ khí không hề giống một đứa con nít, đôi mắt thì lại rưng rưng nhưng kiên định.
 
Gương mặt Thế Khanh lộ rõ nét tàn nhẫn, vô tình. Hắn không chút mảy may:
 
- Ba nói vậy là vậy! Từ ngày mai phòng ngủ của con sẽ là một nơi khác. Mọi hoạt động của con sẽ nằm trong tầm kiểm soát của ba!
 
- Không! Hic… hic…
 
Đôi mắt trong suốt như đá hổ phách lần nữa bật khóc nhìn theo bóng lưng Thế Khanh rời khỏi phòng. Nó cảm thấy lo sợ, ba nó hình như không thương nó nữa rồi. Tại sao phải nghỉ học? Tại sao phải ngủ ở ở nơi khác?
 
Đối với đứa trẻ 10 tuổi thì điều đó hẳn là một cú sốc. Đang vô tư học hành nô đùa bỗng dưng bị cách ly với thế giới bên ngoài, nó sẽ chấp nhận được không?
 
…………………………………
 
“SẦM”
 
Một cánh cửa lớn đã đóng lại, trước mặt nó là một vùng đen tối lạnh lẽo. Không khí ẩm mốc trong nhà kho bắt đầu len lỏi, nó bịt miệng thật chặt để không phát ra tiếng nấc.
 
“Chít…chít…”
 
Những sinh vật của bóng tối lần lượt hiện ra, đôi chân trần bé nhỏ yếu ớt thu lại, cố gắng nép mình hết sức có thể để ngồi sát vào bức tường phía sau lưng.
 
Sợ quá!
 
Có thể sẽ có nhiều người nghĩ đây chỉ là chuyện bình thường thôi, ngủ trong nhà kho thì có gì phải sợ???
 
Nhưng….
 
Nó chỉ là một đứa trẻ lên mười!
 
Nó chỉ là một đứa bé gái yếu ớt, bình thường thôi!
 
Trẻ con thường có một nỗi sợ vô hình khi chúng đang ở bất cứ đâu dù là trong căn phòng ngủ an toàn thường ngày. Trong trường hợp này, nếu một mình bó gối ở một nơi vừa tối vừa lạnh thì đầu óc chúng còn có thể liên tưởng tới thứ gì?
 
Đã bao giờ bạn cảm nhận được sự sợ hãi đạt đến cực điểm chưa?
 
Dù rất sợ nhưng chỉ biết ngồi yên chứ chẳng thể làm gì cả.
 
Chẳng thể cầu cứu ai và cũng chẳng thể tự cứu mình…
 
Khóc là điều duy nhất có thể làm…
 
Bế tắc!!!
 
Những giọt nước mắt thi nhau chảy dài, làn môi bắt đầu tái nhợt vì lạnh. Nó ôm chặt hai đầu gối, toàn thân không ngừng run lẩy bẩy. Nó đã cố gắng ngủ nhưng không thể.
 
Thực sự sợ lắm!!!
 
………………………………..
 
- Con không muốn ngủ trong cái nhà kho đầy chuột và gián đó nữa! Hic… Con sợ lắm!
 
Chỉ qua một đêm mà nó đã trở nên xanh xao, hốc hác như người bệnh. Khóe mắt ướt đẫm, nghĩ đến nó vẫn còn cảm thấy kinh khủng.
 
Tuy nhiên, người đàn ông đó vẫn đứng quay ra hướng ban công, vẫn không có một chút gì gọi là thương xót:
 
- Đó là bài học đầu tiên ba dành cho con! Phải biết khắc phục nỗi sợ hãi!
 
- Không! Con không muốn học những thứ như vậy!!! – càng kích động nước mắt nó lại càng chảy nhiều, trong đầu đứa trẻ non nớt đầy những thắc mắc.
 
- Đến khi nào con hết sợ thì ba sẽ cho con quay về phòng. Người đâu!!! Mang nó đi!
 
- Không! Đừng mà.. hic hic…
 
Dù ra sức giãy dụa nhưng nó vẫn bị lôi đi gọn ơ bởi một tên cận vệ cao to. Nó không thể nào quên gương mặt vô tình của ba nó, hành động quay lưng bỏ mặc nó sống dở chết dở trong cái nhà kho chứa đầy vũ khí kia nó sẽ nhớ cho đến chết.
 
Và cứ vậy, một đêm rồi hai đêm…
 
Nó cười trong nước mắt…
 
Sợ ư?
 
Hết rồi! Hết sợ rồi!
 
Cơ thể nó đã chai lì với cảm giác đó, cảm xúc cũng đang dần thay đổi. Nó đang cười trong nỗi sợ, điều đó là quá bất thường đối với một đứa trẻ lên 10.
 
Đôi mắt trong veo như đá quý ấy đã không còn hồn nhiên như trước nữa, thay vào đó là một sự lạnh lẽo đến bất ngờ, ai ai nhìn vào cũng sẽ bị ám ảnh.
 
“Amber à! Vì con được hạng nhất nên ba sẽ giữ lời hứa đưa hai mẹ con đến Hawaii để nghỉ mát nhé!
 
 Woa, thật không? Ba hứa đó nha!!!
 
 Thật mà, con và mẹ mau mau chuẩn bị đi!!!
 
 Yeah, mẹ ơi! Chúng ta sắp được đi chơi rồi!!!”
 
- Hơ…
 
Nó giật mình tỉnh giấc sau cơn mơ kì lạ, ngó tới ngó lui cũng chính là cái nhà kho âm u. Sao vậy? Tại sao nó lại mơ thấy những thứ như vậy?
 
Tất cả cứ trắng xóa, nó không thể nhìn thấy được họ là ai...
 
Không đến trường!
 
Không truyện tranh!
 
Không hoạt hình!
 
Không bạn bè!
 
Tuổi thơ như vậy thì được gọi là gì?
 
Học… Suốt ngày chỉ biết học….
 
Bắt đầu hoàn thành chương trình cấp hai chỉ trong 4 tháng. Nó ăn ngủ tại căn phòng học mà Thế Khanh xây dựng riêng. Hằng ngày chỉ có hàng chục giáo sư bước vào chứ nó không thể bước ra dù chỉ là nửa bước.
 
Nhìn gương mặt tập trung cực độ của nó qua camera, ba nó có vẻ hài lòng. Nó ngang nhiên cầm bút giải những bài toán dành cho học sinh giỏi quốc tế rồi ném vào mặt vị giáo sư người nước ngoài, ông ta xem qua mà chỉ biết cầm khăn giấy để lau mồ hôi.
 
Không để nó rảnh rỗi một phút một giây nào, vừa xong cấp hai thì phải nhồi nhét kiến thức của cấp ba. Nếu không phải là nó thì tin rằng không ai có thể tiếp thu được chương trình của 7 lớp trong một năm.
 
………………………………
 
*10:00pm 02-05-2008 Phòng thí nghiệm, lãnh địa Phi Ưng:
 
12 tuổi, hoàn thành đào tạo, trình độ có thể sánh ngang với giáo sư mặc dù không có bằng cấp. Hiện giờ nó bắt đầu làm quen với công việc nghiên cứu với các vị giáo sư ưu tú trong phòng thí nghiệm.
 
Còn nhỏ tuổi nhưng giờ nó đã mang đôi mắt u buồn, lạnh lẽo vốn không có ở trẻ con. Lúc nào nó cũng chỉ ăn ngủ, học tập và làm việc một mình.
 
Cô đơn sao?
 
Nó không sợ!
 
Giờ thì nó đã không còn biết sợ bất cứ thứ gì nữa. Trong đầu nó dần dần xuất hiện một ý thức đặc biệt, đó chính là phải luôn luôn nghe lời của ba nó.
 
Nhìn nó trưởng thành, chuyên nghiệp qua từng ngày. Thế Khanh cảm thấy vô cùng phấn khích. Sở hữu một thiên tài đúng là điều tuyệt vời. Nhưng một sát thủ chuyên nghiệp ngoài tinh vi máy móc ra phải còn phải bất bại. Nghĩ được gì đó, hắn lập tức gọi cho Rose và Phoenix.
 
……………………………….
 
*07:00 pm 30-01-2012, Hoa viên lãnh địa Phi Ưng Bang:
 
“Rào…rào…rào”
 
Trời đã tối, tuy nhiên cơn mưa đã kéo dài hơn hai tiếng đồng hồ vẫn không có dấu hiệu chấm dứt. Trên nền cỏ lấm lem bùn đất là một thân hình mảnh mai đang ngồi bất động.
 
Mái tóc nâu ướt nhem, gương mặt xinh xắn đang bị nước mưa trút xối xả. 16 tuổi, cao 1m67. Rõ ràng đã ra dáng một thiếu nữ với thân hình hoàn hảo, tuy nhiên đôi mắt đó càng ngày càng băng lãnh, càng chết chóc.
 
Nó mặc chiếc áo thun đen, quần short ngắn, chân đi giày thể thao. Trên cổ là hình xăm Phi Ưng không bao giờ có thể xóa, vành tai trắng trẻo được nạm một chiếc khuyên hình đầu chim bằng đá cẩm thạch đen đừng mơ có thể tháo ra được. Tên Thế Khanh đó đã quyết định cách ly nó với cái thế giới ngoài kia. Trông nó chẳng còn chỗ nào giống một cô gái 16 tuổi bình thường.
 
Nó khác hẳn với họ! Định mệnh đã sắp đặt sẵn cuộc sống sau này nó sẽ đi như thế nào.
 
Lòng bàn tay nó tấy đỏ đến rướm máu, đang cố giữ chặt một cây kiếm Nhật. Môi hồng mím chặt, nó đã phải luyện tập hơn 6 tiếng đồng hồ liền. Thật sự rất mệt mỏi!!!
 
- GET UP!!! (NGỒI DẬY!!!)
 
Một tiếng quát rất to phát ra từ phía đối diện. Tiếng quát đó thuộc sở hữu của một người phụ nữ ngoài ba mươi, tóc vàng, mắt xanh trông có vẻ khá hung dữ. Trên vai cô ta có hình xăm hoa hồng, đồng thời rất nhiều hình xăm khác trên cổ và trên các ngón tay.
 
- AMBER!!! DO YOU LISTEN TO ME?
 
Nó vùng đứng dậy một cái thật mạnh, đôi mắt như thể chỉ muốn giết ai đó ngay tức khắc:
 
- KYAAAAA……
 
Nó chạy đến tấn công Rose, nhát kiếm chém từ trên xuống tưởng chừng có thể lấy mạng ả. Tuy nhiên, Rose đã kịp né sang một bên. Cô nhanh nâng cao đùi định nhắm thẳng bụng nó. Nó dùng hai tay đỡ lấy cú đá, xoay một vòng nhắm thẳng cú đá vào mặt đối thủ.
 
“Bốp”
 
Rose lùi lại mấy bước, đưa tay quệt máu miệng. Không ngờ chỉ sau 4 năm huấn luyện mà nó lại tiến bộ đến như vậy. Gương mặt của nó không khác gì một sát thủ khát máu.
 
“Keng”
 
Cây kiếm bay thẳng đến cắm vào tường, nó quay lưng bỏ đi. Bóng lưng cô độc, khó hiểu khuất dần trong bóng tối.
 
Nó biết cuộc sống càng ngày càng không thuộc về nó. Trong đầu nó chỉ tồn tại thuốc súng, máu tươi và máy móc.
 
Biết làm sao hơn, người đó là ba nó. Nó phải trung thành và trung thành, nó chỉ có ông ta là người thân duy nhất trên đời.
 
……… End chapter 1……….



    on Wed Jul 08, 2015 12:41 pm

avatar
maulanhnhok
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 227
Point Point : 235
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia Ngày tham gia : 01/03/2014
Đến từ Đến từ : ang giang
Tiêu đề: The Amber Eyes - Đôi mắt hổ phách

*Chapter 2: Killer’s Mission
 
…………………………………..
 
*10:00 am 23 – 12 – 2014:
 
Thế Khanh ngồi trước màn hình vi tính, gương mặt có phần hơi thay đổi sau 10 năm nhưng vẫn giữ được nét phong độ và uy quyền.
 
Từ ngày hắn ta lên nắm quyền, Phi Ưng từ một Bang Hội đã trở thành một tổ chức đào tạo sát thủ. Những đơn đặt hàng ám sát, trộm bảo vật,..v..v… mang lại cho hắn không biết bao nhiêu lợi nhuận khổng lồ. Và rồi âm mưu thôn tính, làm bá chủ cả thế giới cứ thế dần hình thành trong bộ óc của tên đại ma đầu không bao giờ biết đến từ “đủ”.
 
- Liên Minh Ma Túy xuyên lục địa sao? Haha…
 
Hắn ta vừa xem lại tài liệu mật của tổ chức thế giới ngầm vừa cười một cách bỡn cợt. Cách đây ít ngày, giới mafia đã một phen chao đảo bởi sự liên kết của ba tên trùm ma túy nổi tiếng thế giới. Màn hình máy vi tính đang hiển thị rõ profile của ba người đàn ông.
 
Jame, quốc tịch Mỹ 35 tuổi. Người da đen, cao 1m96 nặng 90kg. Vô địch quyền anh 6 năm liền, là tay đấu cừ khôi nổi tiếng nhất nhì ở Châu Âu.
 
Tommy Kwan, quốc tịch Trung Quốc 30 tuổi. Là một tên đồng tính, cao 1m86 nặng 60 kg. Thân hình mảnh mai, ẻo lả quái dị. Chủ tịch chuỗi cửa hàng thời trang lớn nhất nước Anh.
 
Henry, quốc tịch Thái Lan 60 tuổi. Là tên đầu sỏ, Vua ma túy Tam Giác Vàng. Vô địch quyền Thái trong giới giang hồ không ai không biết đến.
 
- Ngang nhiên liên minh với nhau?…Hừ! Điều đó làm ta không vui đâu!!!
 
Thế Khanh bật điện thoại gọi cho ai đó, gương mặt ông ta đanh lại:
 
- 9h tại sân tập quyền anh MGM Grand Casino ở Las Vegas. Mục tiêu là võ sĩ, cao 1m96 nặng 90 kg. Tối nay hắn chỉ có một mình, ra tay sạch sẽ…
 
Ông ta ngắt điện thoại.
 
Đầu dây bên kia là một cô gái trẻ, vì chiếc ô đã che gần hết gương mặt nên chỉ có thể thấy làn môi hồng đang nhếch lên một cách rợn người, chết chóc và đầy ám ảnh. Trời đang mưa, chiếc áo khoát đen huyền bí đó từng bước một biến mất trong dòng người đông đúc.
 

……………………………….



    on Wed Jul 08, 2015 12:41 pm

avatar
maulanhnhok
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 227
Point Point : 235
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia Ngày tham gia : 01/03/2014
Đến từ Đến từ : ang giang
Tiêu đề: The Amber Eyes - Đôi mắt hổ phách

* 08:55 pm MGM Grand Casino, Las Vegas (Mỹ):
 
Sàn tập vắng người, duy chỉ có một cái bóng đen to lớn đang bước từng bước khệnh khạng lên võ đài. Tên đó cao lớn, cơ bắp cuồn cuộn cùng nước da đen đặc trưng của chủng tộc Nêgrôit.
 
Nhìn xung quanh không thấy tên trợ lí nào, Jame vốn đang bực nên cau có quát lớn:
 
- TỤI BÂY CHẾT ĐÂU CẢ RỒI??? …. Shit!!!!
 
Hắn ta đâu ngờ bọn tay chân của mình đã chết thật, xác của chúng đang được chất cao thành đống trong phòng thay quần áo. Thân hình mảnh mai của ai đó đứng trước gương, trên người chỉ có duy nhất một chiếc áo nội y cùng chiếc quần short trắng sexy điên đảo chúng sinh. Cô gái đó tầm 18 tuổi, cao 1m74 với hình xăm Phi Ưng ở cổ.
 
Trong lúc gã đàn ông kia đang tức giận thì sự xuất hiện của một người đẹp đúng là xoa dịu lòng người. Cô ta đi chân trần, bước chân bình thản chậm rãi mà quyến rũ đến nao lòng. Bên ngoài khoát thêm chiếc áo khoát có mũ trùm đầu của võ sĩ mà ta thường thấy.
 
Tên da đen đó không chớp mắt lấy một cái, mồm há hốc không tự chủ. Hắn ta không tự chủ nuốt nước bọt mấy lần, gương mặt háo sắc lẩm nhẩm đầy phấn khích:
 
- Oh my God…
 
Chiếc mũ đó che khuất nửa phần trên gương mặt, chỉ thấy được làn môi cùng thân hình nóng bỏng. Bấy nhiêu đó cũng đủ làm tên trâu bò kia đứng không vững. Cô ta cuối cùng cũng mặt đối mặt với gã, chiếc áo khoát nhẹ nhàng đáp trên mặt sàn. Từng động tác dù nhỏ đến lớn đều có thể làm “say” người đối diện.
 
Không thể chờ đợi thêm, Jame kéo người đó vào sát cơ thể với đôi mắt thèm muốn:
 
- Người đẹp! Đến với anh nào…
 
- Dơ bẩn … - ngữ khí cao ngạo, bình thản đến sởn tóc gáy. Cô xô mạnh người của hắn ra xa với động tác hết sức nhẹ nhàng.
 
Jame tưởng đây là trò mèo vờn chuột nham nhở liền tỏ ra rất hứng thú. Hắn ta liên tục cười cợt, định vòng tay ôm lấy cô lần nữa thì ngay lập tức hứng trọn hai cú đá vào mặt đến chảy cả máu miệng.
 
“Bốp….bốp”
 
- A… Cô…
 
Không để hắn kịp nói, đối phương đã tấn công liên tục. Đôi chân dài tuy thon thả nhưng lại đầy uy lực, tung ra những cú đá nếu không đỡ được thì chỉ có nước chết.
 
“Bặt”
 
Jame dùng sức bắt được một chân, cô ta lập tức hất mạnh người bay lên cao dùng chân còn lại đá một phát thật mạnh vào lồng ngực của hắn.
 
“Crắc”
 
Tiếng động nhỏ nhưng ý nghĩa lớn, mảnh xương sườn bị gãy của Jame đâm thẳng vào phổi khiến hắn ôm ngực đau đớn. Lợi dùng tình thế có lợi, cô gái đó tung những cú đá liên tục vào bụng khiến một tên to con như Jame cũng phải văng ra xa hàng chục thước.
 
“Rầm…Phụt”
 
Đống dụng cụ trong góc tường đổ rạp. Jame thổ huyết, nội tạng có lẽ bị tổn thương nặng. Hắn đang cố gượng dậy thì từ trong tay cô gái kia đã bay ra một vật thể siêu nhỏ như cây kim.
 
“Phập”
 
Jame mất mạng với đôi mắt mở trừng. Lúc bấy giờ, gương mặt của nữ sát thủ kia mới được cận cảnh. Là mái tóc nâu đỏ đặc trưng cùng đôi mắt màu hổ phách đầy mê hoặc. Biết ai rồi chưa???
 

……………………………….



    on Wed Jul 08, 2015 12:42 pm

avatar
maulanhnhok
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 227
Point Point : 235
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia Ngày tham gia : 01/03/2014
Đến từ Đến từ : ang giang
Tiêu đề: The Amber Eyes - Đôi mắt hổ phách

*Cửa hàng thời trang Queen, London:
 
Chuỗi cửa hàng thời trang sang trọng với phong thái cao cấp, chuyên nghiệp này được biết đến như một thương hiệu nổi tiếng nhất ở Luân Đôn. Những mẫu quần áo ở đây là những mặt hàng có tiêu chuẩn sánh ngang với đẳng cấp thế giới.
 
Chiếc cửa kính sáng bóng tự động xịt mở, theo sau đó là một cô gái xinh đẹp, trang điểm sắc nét với gu thời trang cực kì sành điệu.
 
Đôi mắt bị che đi bởi cặp kính Panthere đính kim cương độc nhất của Hãng Cartier, cùng với thân hình đáng ngưỡng mộ khiến bao nữ nhân viên phải ngước nhìn ghen tỵ.
 
Một tên đầu trọc bước ra với nụ cười niềm nở hiếu khách, gã mặc vest có nạm đá quý thanh lịch. Bộ dạng có vẻ là ông chủ ở đây.
 
Nó và gã ta ôm nhau một cái thật nhẹ, sau đó nở nụ cười nhìn nhau:
 
- Chào Tommy!
 
- Chào Amber! Quần áo cô đặt đã có, mời cô theo tôi vào phòng Vip.
 
Nó bước theo gã ta, một căn phòng bốn bề là gương mở ra trước mắt.
 
Cánh cửa bằng gương khép lại, Tommy kéo chiếc sào quần áo nhỏ ra trước mặt nó. Miệng gã luyên thuyên:
 
- Đây là những mẫu thiết kế mới nhất của tôi, cô có thể thử tại đây.
 
Nó cất kính mát, đưa tay nhận lấy chiếc váy cùng nụ cười nhẹ nhưng đầy mùi chết chóc. Tiếc là tên Tommy không hề nhận ra, lại còn nhiệt tình đứng đó chờ giúp đỡ.
 
Nó đưa tay chậm rãi cởi chiếc áo khoát dài, chiếc áo nội y màu đen ôm sát vòng một nõn nà bên trong dần hiện ra. Tuy nhiên kẻ trước mặt lại không có một chút phản ứng đối với thứ này. Ắt hẳn chính là tên trùm ma túy đồng tính – mục tiêu thứ hai.
 
“Xoạt”
 
Một sợi xích sắt vừa mỏng vừa bén xuất hiện đằng sau lớp áo khoát, Tommy kịp thời né về phía sau. Hắn ta như nhận ra điều bất thường:
 
- Cô… Cô chính là A Lee?
 
Quăng chiếc áo khoát lên ghế sofa, gương mặt chết chóc của một nữ sát thủ hiện ra khiến Tommy bất an.
 
“Xoảng”
 
Gương vỡ nát, nó cầm sợi dây xích thủ thế. Tommy nhếch miệng cười:
 
- Nghe danh đã lâu, giờ mới được gặp mặt. Quả không hổ danh là át chủ bài của tổ chức Phi Ưng, cả phong thái lẫn hình thức đều không chê vào đâu được, A Lee!
 
- Những ai ….. trước khi chết…… đều được biết tên tôi! – ngữ khí lạnh đến nỗi khiến đối phương cũng phải rùng mình.
 
- Nếu tôi là cô, tôi sẽ chịu thua trước khi bị mất mạng.
 
Nó không nói gì, chỉ xông tới. Lời nói sẽ không thể giải quyết vấn đề nhanh hơn hành động. Cả hai đánh nhau một trận kịch liệt trong căn phòng đầy gương.
 
“Xoảng…xoảng”
 
Sợi xích sắt hung hăng không kiêng nể bất kì ai, cứ nhắm thẳng đối phương mà bay tới.
 
“Bốp”
 
Đôi bốt đế sắt va chạm với mặt của Tommy khiến hắn bay thẳng vào tường rồi rơi xuống đất.
 
“Xoảng…. Phịch”
 
Đau đớn, tuy nhiên gã cố gắng gượng dậy. Đôi tay nhanh nhẹn luồn lách, xui thay đã tặng cho nó một quyền vào vai.
 
“Hự”
 
Chới với, nó phải lùi ra sau mấy bước. Ánh mắt khát máu trừng trừng nhìn đối thủ, nó muốn lấy mạng ai thì người đó không được phép sống.
 
Sợi dây xích chuẩn không cần chỉnh vòng lấy cổ của Tommy, nó bay lên không trung dùng đế giày cứng như sắt tung một cước khiến đầu đối thủ lõm vào một lỗ to, máu bắn ra khắp gương.
 
Nó dùng hết sức siết cổ, Tommy dù chống cự cũng nhanh chóng mất mạng.
 
Mặc lại áo khoát, nó ung dung quay ra khỏi phòng như chưa có chuyện gì xảy ra. Nào ngờ vừa bước khỏi cửa đã phải tiếp thêm một đám nữ sát thủ dưới mác nhân viên.
 
Sợi xích sắt lại tiếp tục nhuốm máu tươi, cửa hàng bị đổ vỡ tan tành cùng xác chết ngổn ngang. Nó lên chiếc siêu xe biến mất trong phút chốc.
 
……………………………..
 
*Lãnh địa Phi Ưng:
 
- Haha… Chừa cái tật liên kết nhé! – Thế Khanh cầm điếu xì gà cười man rợ khi xem bản tin trên tivi.
 
Ông ta nhìn xấp hình thi thể của Henry trên bàn rồi quay sang nhìn nó:
 
- Với quyền Thái lợi hại của Henry, ta đã rất lo lắng cho con trong việc ám sát gã. Con làm sao có thể?
 
- Không đánh!
 
- Con không cần động đến vũ lực mà giết chết được tên Vua ma túy sao?
 
- Vâng! – nó lãnh đạm trả lời.
 
- Trình bày cho ba nghe đi!
 
- Hắn ta bị bệnh tim, hệ thống máy điều hòa biệt thự hắn được điều khiển bằng vi tính trung tâm của tầng hầm. Chỉ cần xâm nhập được vào chương trình của máy tính, vào lúc nửa đêm tăng nhiệt độ lên thật cao rồi đột ngột hạ xuống thật thấp. Bệnh tim tự bộc phát mà chết thôi.
 
- Tốt lắm! Con làm rất tốt!
 
- Xin phép ba…
 
Nó quay lưng rời khỏi phòng, để lại tên trùm mafia với vẻ mặt hài lòng vì được sở hữu một sát thủ hoàn hảo về văn lẫn võ. Nhờ có nó mà ông ta đã khẳng định được vị thế của mình trong thế giới ngầm.
 

……………………………….



    on Wed Jul 08, 2015 12:43 pm

avatar
maulanhnhok
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 227
Point Point : 235
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia Ngày tham gia : 01/03/2014
Đến từ Đến từ : ang giang
Tiêu đề: The Amber Eyes - Đôi mắt hổ phách

* 02:00 am 07 – 01 – 2015, phòng Amber:
 
“- Ba à! Nhường con đi mà!
 
- Không được! Chẳng phải con đã hứa là sẽ chơi với ba một cách công bằng rồi sao?
 
- Nhưng mà con chơi không lại ba nên ba phải nhường con. Nha! Nha! Nha!”
 
Hai mắt nó nhắm nghiền, hàng mi thỉnh thoảng giật nhẹ. Đôi bàn tay thon thả siết chặt mép chăn đầy kích động.
 
Nó đang mơ, giấc mơ gắn liền với nó suốt 10 năm nay.
 
“- Mẹ ơi! Mẹ có sao không? Hic mẹ mở mắt nhìn con đi! Huhu…
 
- Ba ơi!!! Ba chảy máu rồi! hic…ba có sao không???
 
- Con nghe ba nói đây! Con hãy nhớ lấy ….kẻ thù của gia đình chúng ta! Con hãy nhớ người hại… chết ba mẹ của con là ….”
 
- Hơ…
 
Nó tỉnh giấc, gương mặt lấm tấm mồ hôi. Tim nó đập liên hồi vì sợ, đôi bàn tay cứ thế cũng lạnh dần đi.
 
Không hiểu tại sao suốt bao năm qua nó vẫn cứ mơ cùng một giấc mơ. Giấc mơ về một cặp vợ chồng và một đứa bé mà nó không hề quen biết.
 
Lại là những hình ảnh mập mờ lặp đi lặp lại. Nó cảm thấy trong lòng xuất hiện những cảm giác rất đỗi kì lạ mỗi lần tỉnh giấc. Lẽ nào có chuyện gì đó nó cần nhớ lại?
 
Nước mắt lăn dài trong vô thức, cảm giác lo sợ cứ lấn át tâm trí của nó.
 
Tại sao lại khóc?
 
Nó không biết… Chỉ vì nước mắt tự động tuôn rơi… thế thôi.
 
Amber đã lớn rồi, đã là một cô gái 18 tuổi. Xinh đẹp, lạnh lùng, giết người không gớm tay.
 
Bộ mặt lúc nó săn con mồi, giao dịch giúp Thế Khanh cứng như sắt thép, lạnh như băng Bắc Cực. Đâu ai biết rằng, mỗi lần tỉnh dậy sau giấc mơ, nó đều khóc.
 
Nó đặc biệt có cảm giác ấm áp đối với những giấc mơ đó nhưng khi ở gần Thế Khanh thì không. Chẳng phải ông ta là ba nó sao? Tại sao nó lại cảm thấy kinh tởm và muốn tránh xa ông ta như vậy?
 
Cầm lấy khung hình, tim nó lại rung lên. Nhìn gương mặt người đàn ông điển trai ấy, cảm giác ấm áp đó lại một lần nữa xuất hiện. Nó cảm nhận được, người đàn ông đó là ba của nó.
 
Vậy còn Thế Khanh thì sao?
 
Lẽ nào chuyện này có uẩn khúc?
 
“Tít tít tít tít….”
 
Chiếc máy tính bảng đặt trên bàn sáng lên cắt ngang dòng suy nghĩ, là thông báo của tiến sĩ Brown.
 
“Thầy có việc cần bàn. Con đến ngay đi!”
 
Nó lau nhanh nước mắt lập tức leo xuống giường, khoát lên người chiếc áo khoác rồi nhanh chóng rời đi.
 
……………………………….
 
*Tầng hầm thí nghiệm:
 
- Đến rồi sao Amber?
 
Vị giáo sư già trong chiếc áo blouse trắng đang đứng trước màn hình cảm ứng của những chiếc máy tính hiện đại. Nó không trả lời, chỉ bước đến gần ông ta với gương mặt lạnh te.
 
Ông đưa ngón tay lướt lướt, sau đó cất giọng:
 
- Thầy đã hoàn thành quá trình thử nghiệm phần mềm em vừa viết. Không còn gì để nói ngoài hai từ hoàn hảo.
 
*Không đáp, chỉ kéo ghế ngồi xuống*
 
- Thầy cho em xem một đoạn băng mà thầy đã giả lập về kết quả thu được. Đây đúng là một sản phẩm vốn dĩ chỉ có FBI mới đủ sức tạo ra.
 
“Cạch”
 
Nó ngước mắt chăm chú theo dõi, luôn tiện nghe ông ta trình bày:
 
- Thầy nghĩ đây là phần mềm khám xét khá đầy đủ. Chế độ quét kiểm tra ba lần này chắc chắn là sẽ không có sơ suất. Lần thứ nhất là quét bề ngoài để chắc rằng đối tượng không mang vũ khí. Lần thứ hai là quét bề mặt da để xem có sự hiện diện của bộ vi điện tử nào không. Lần thứ ba là tự động vô hiệu hóa tất cả các thiết bị đó. Em làm rất tốt!
 
Nó đáp gọn rồi đứng lên quay đi một cách vô tình:
 
- Tốt…. thì đưa vào sử dụng.
 
Bóng nó khuất sau cánh cửa kính trong suốt, giáo sư Brown cùng các giáo sư khác xem lại phần mềm đó để chuẩn bị tiến hành lắp đặt trong lãnh địa. Ông không quên nhìn theo bóng nó, cô bé gái của 10 năm trước.
 

……………………………..           



    on Wed Jul 08, 2015 12:44 pm

avatar
maulanhnhok
Thành viên

Thành viên
Bài viết Bài viết : 227
Point Point : 235
Được cảm ơn Được cảm ơn : 0
Ngày tham gia Ngày tham gia : 01/03/2014
Đến từ Đến từ : ang giang
Tiêu đề: The Amber Eyes - Đôi mắt hổ phách

*Buổi sáng, sân tennis lãnh địa Phi Ưng:
 
Nó mặc bộ quần áo thể thao, tóc đỏ buột cao đuôi ngựa ngồi ở hàng ghế nghỉ. Đôi mắt tập trung dõi theo Thế Khanh đang chơi tennis cùng một đối tác. Hôm nay nó đi cùng ông ta với tư cách là vệ sĩ.
 
Nó cứ chăm chú nhìn theo từng động tác của ba nó…. Hình như có gì đó rất lạ!
 
Đúng là có cảm giác lạ nhưng nó không tài nào nghĩ ra được đó là chuyện gì. Ôi trời!
 
Thế Khanh ngừng chơi, từng bước tiến về phía hàng ghế nơi nó đang ngồi. Bỗng có một ánh sáng nhỏ vô tình lọt vào tầm mắt của nó, thứ mà nó không cần nghĩ nhiều cũng biết đó là gì.
 
Nhanh như cắt, chiếc khăn lông màu trắng được hất lên để lộ một khẩu súng ngắn. Nó nhanh tay chộp lấy nhắm thẳng hướng sân thượng của tòa nhà cao tầng phía đối diện.
 
“Đoàng”
 
Khẩu súng bắn tỉa của tên sát thủ bay lên không rồi rơi xuống, hắn ta cũng chết tại chỗ. Thế Khanh rất bình thản, chỉ liếc nhìn rồi ra lệnh:
 
- Ta quay về dinh thự!
 
…………………………………….
 
*Thư phòng Bang Chủ:
 
Một tên con trai tóc đỏ với gương mặt điển trai trí thức mở cửa bước vào. Anh ta tầm 22, thân hình khá cao lớn rắn chắc. Trên người vận sơ mi trắng thanh lịch với chiếc quần jean đen bó sát.
 
Thế Khanh ra hiệu đóng cửa, anh ta nhẹ nhàng tuân lệnh. Ngồi xuống đối diện với nhau, cả hai bắt đầu cuộc đối thoại:
 
- Bang Chủ cho gọi có việc gì?
 
- Lâu rồi không gặp, con khỏe chứ Aldred?
 
- Cám ơn Bang Chủ quan tâm, con vẫn khỏe.
 
- Hoàn thành khóa đào tạo với thành tích xuất sắc, đúng là rất giỏi! – ông ta đóng tập hồ sơ học lực của anh lại với nụ cười vui vẻ.
 
Aldred được Thế Khải và Mei nhận làm con nuôi từ năm 6 tuổi, 4 năm sau đó anh được cha nuôi gửi đi du học bên Úc. Nay tốt nghiệp, anh quay về quyết định giúp đỡ ông. Thế nhưng anh đâu biết rằng, Thế Khải đã qua đời và Mei không hề bị bệnh chết như lời tên Bang Chủ giả mạo đó nói.
 
Rời khỏi phòng, anh ta nhắm thẳng hướng cửa ra vào mà bước. Từ xa xuất hiện một bóng dáng phụ nữ cao cao trong bộ quần áo đen bó sát. Không ai xa lạ, người phụ nữ đó là Rose. Năm nay đã ngoài 40 nhưng gương mặt vẫn xinh đẹp và không hề thay đổi gì, chắc chắn là đã can thiệp dao kéo.
 
Aldred vẫn giữ vẻ mặt bình thản mà đi thẳng, tuy nhiên lại bị một câu nói làm chùn bước:
 
- Lâu rồi không gặp, khỏe chứ? – Rose khoanh tay, nhếch miệng cười sắc sảo.
 
- Cám ơn sự quan tâm thừa thải của ai kia! – anh liếc nhìn một cái đầy khinh bỉ rồi bỏ đi.
 
Rose quay lưng nhìn theo, vẻ mặt bỡn cợt lúc nãy đã biến đâu mất thay vào đó là một cặp mắt đỏ hoe với cảm xúc không thể diễn tả bằng lời. Thực ra hai người họ có quan hệ gì với nhau???
 
……………………………….
 
*09:00 pm Phòng Amber:
 
Nó ngồi trên giường, tay cầm ly nước lọc chỉ còn một nửa. Mỗi lần căng thẳng cần suy nghĩ gì đó thì nó phải uống nước. Một thói quen vô cùng lạ lùng!
 
Lúc nãy cảm giác đó là gì?
 
Thế Khanh chơi tennis bộ có gì lạ lắm sao?
 
Sao mãi mà nó nghĩ chẳng ra vậy nè…
 
“Cốp”
 
Nó đặt ly nước xuống bàn, không may đã va trúng khung hình khiến cái khung bị lật úp xuống. Nó nhanh tay chỉnh sửa lại, và rồi một dòng điện đã xẹt ngang đại não.
 
Thì ra là vậy!
 
Chẳng lẽ bấy lâu nay điều nó nghi ngờ là đúng?
 
Nhiêu đó vẫn chưa nói lên được gì, nó nghĩ cần phải tìm hiểu thêm.
 
Rời khỏi phòng, nó đi như bay đến sảnh lớn. Bắt gặp ông quản gia cao tuổi, nó dừng lại hỏi một cách gấp gáp:
 
- Nhà kho của dinh thự?
 
- Dưới chân cầu thang thưa cô!
 
Không cần thêm, nó lại chạy đến nhà kho – nơi có thể có những thứ mà nó cần (trước kia từng là thư phòng của Thế Khải). Sau 10 năm, cái nhà kho này đã trở nên lộn xộn và cũ kĩ hơn nhiều. Tuy nhiên những chiếc giá sách vẫn được sắp xếp đâu vào đấy, ngoại trừ mớ bàn ghế cũ được để một cách vô trật tự ở giữa phòng. Chắc chắn là sẽ tìm được thứ gì đó hay ho, nó tin là như vậy. Chỉ ở đâu đó quanh đây thôi.
 
Nó cẩn thận tìm kiếm, ngửi bụi không cũng muốn tắt thở. Chật vật một lúc lâu, nó nhìn thấy ở tít trên nóc kệ có một quyển sách dày thật dày chìa ra ngoài. Chắc là có ai đó đã cố tình đặt trên đó chăng?
 
Nó đạp một phát vào kệ sách, cuốn album dày kia tự nhiên rơi xuống. Đầu óc thông minh có khác, cú đá không mạnh không yếu vừa vặn để lấy được vật ở trên cao mà không tốn một tí sức lực nào.
 
Nó phủi đi lớp bụi dày đặc, chậm rãi mở ra.
 
Tấm hình đầu tiên là một gia đình ba người, họ cười rất vui vẻ. Cặp vợ chồng trẻ đó khiến nó nhớ lại giấc mơ trước đây, một người đàn ông điển trai và một người phụ nữ trẻ đẹp.
 
Còn cô bé đó? Đứa bé có mái tóc ngắn màu nâu cùng đôi mắt màu hổ phách trong veo đặc biệt kia là ai?
 
Là nó sao?
 
Tay của nó bắt đầu run nhiều hơn, dường như nó cảm nhận được sự thật đang dần hé lộ. Đã đến đây thì nhất định phải tìm ra ngọn ngành, nó quyết định lật sang trang kế tiếp. Trong ảnh là một người đàn ông tóc bạch kim, mặc vest, cầm súng trong rất oai.
 
Nó muốn khụy xuống tại chỗ khi nhìn thấy ông ta cầm súng bằng tay trái. Tấm hình trong phòng của nó cũng vậy, người đàn ông đó cũng cầm vợt tennis bằng tay trái trong khi sáng nay Thế Khanh ….. lại chơi bằng tay phải.
 
“Bộp”
 
Quyển album rơi xuống đất, nó không biết bây giờ mình nên làm gì nữa. Cảm xúc rối bời còn đầu óc thì trống rỗng. Bạn có hiểu cảm giác này không?
 
Nó ôm đầu ngồi phịch xuống đất, nước mắt lăn dài. Những hình ảnh chập chờn bắt đầu rõ nét hơn, gia đình ba người đó bỗng trở nên rất sống động. Nó có ba mẹ như bao đứa trẻ khác, gia đình của nó vốn rất hạnh phúc.
 
“- Amber! Con nghe ba nói đây! Con hãy nhớ lấy ….kẻ thù của gia đình chúng ta! Con hãy nhớ người hại… chết ba mẹ của con ….là Lý Thế Khanh!”
 
- Aaa….
 
Nó hét lên thật to, đôi tay ôm chặt lấy đầu hoảng loạn. Suốt 10 năm nay, nó đã không màng sống chết để phục vụ cho kẻ thù giết ba mẹ. Nước mắt lăn dài, nó biết nó thật sai lầm!
 
Tên ác ma dã man, đầy tham vọng đó không phải ba nó. Hèn gì ông ta lại huấn luyện, đày đọa nó khắc nghiệt không chút thương xót như vậy. Khốn kiếp thật…
 
Đôi mắt long lanh đang đau khổ bỗng chốc thay đổi đến đáng sợ. Trong đó chứa đựng sự căm phẫn cùng vô vàn hận thù……
 
Ngoài trời đã tối, nó quay về phòng lấy áo khoát. Trên thắt lưng là hai khẩu súng đã được nạp đầy đạn, tay cầm chiếc xích sắt đã theo nó hơn 4 năm.
 
Nó phải đi…. Càng xa càng tốt! Đi để chờ cơ hội giết chết kẻ thù lớn nhất của gia đình.
 
Vừa ra khỏi phòng, nó đã nhìn thấy một toán cận vệ đang ập đến. Biết đã bị lộ, nó nhanh chóng đóng sầm cửa lại rồi leo xuống tầng dưới bằng cửa sổ.
 
Vừa chạm đất, hàng chục bước chân rầm rập tiến đến. Trên tay của chúng là gậy điện – vũ khí do nó phát minh. Biết đã đường cùng, đúng là không đấu không được. Nó móc súng, xả đạn liên tục không thương tiếc vào lũ kia.
 
“Đoàng….đoàng…đoàng”
 
Máu bắn ra khắp cửa kính, rèm cửa. Sự bắt đầu của một cuộc thảm sát. Đôi bốt lót sắt của nó giáng xuống từng cú đá chí mạng, 30 tên ngã xuống chỉ sau vài phút.
 
“Cạch”
 
Súng hết đạn, nó quăng bỏ rồi chạy thật nhanh theo hướng cửa chính. Vừa chạy xuống khỏi cầu thang lớn, hàng chục tên cận vệ khác lại kéo đến. Nó nhảy khỏi cầu thang, móc sợi dây xích trong thắt lưng ra để tìm đường thoát thân.
 
Thế Khanh theo dõi tình hình thông qua camera, gương mặt ông ta đanh lại vì tức giận:
 
- Con dám phản ta thì đừng trách ta độc ác!
 
 Aaaaa…..
 
Mấy chục tên cận vệ lăn ra chết, số còn lại chỉ là năm ba tên. Trên mặt và cổ nó là những vệt máu nhỏ đã khô, phần là máu của kẻ địch phần là do sơ ý nên bị thương.
 
“Bộp”
 
Tên cuối cùng ngã xuống, nó chạy ra khỏi sảnh tiến về phía cổng.
 
“Tít”
 
Tiếng động không hề xa lạ với nó vang lên, đôi chân đang chạy bỗng sựng lại. Hành lang không một bóng người, tuy nhiên nó vẫn cảm nhận được “cái hàng rào sinh tử” trước mặt. Nó nhẹ nhàng nhắm mắt lại, sau đó mở ra. Đôi mắt hổ phách sáng lên một thứ ánh sáng bất thường, nó nhìn thấy được những tia lazer nhờ đôi mắt đã được cấy ghép thiết bị nhận dạng và phân tích đặc biệt.
 
“Huỵch”
 
Nó đạp phăng vào bức tường nhào lộn một cái, sau đó là hàng loạt động tác nhanh đến chóng mặt. Chưa đầy 10 giây, hệ thống lazer giết người đó đã không còn là vấn đề đối với nó.
 
Leo lên xe, môi nó tái lại. Nó gần như kiệt sức vì cuộc phẫu thuật não cách đây vài ngày.
 
Chiếc Buggati Veyron màu đen lao đi, cánh cổng điện tử cũng tự động mở ra do được nó kích hoạt bằng điện thoại. Lãnh địa này từ trong ra ngoài đều là do một tay nó thiết kế.
 
Chiếc xe chạy nhanh đến nổi không thể nhìn theo kịp, nó chỉ biết nhấn ga đến mức tối đa.
 
“Amber, con nghĩ con là đại bàng thật sao? Thực chất đối với ta con chỉ là chim sẻ thôi. Cách đây ít ngày con được phẫu thuật đúng không? Ta đã cấy một con chip vào não của con rồi. Nếu không thể vô hiệu hóa nó thì trong vòng 100 ngày não của con sẽ tự ngưng hoạt động. Điều đó đồng nghĩa với việc con chỉ sống được bằng đó thời gian nữa thôi. Ta biết với năng lực của con có thể dư sức tự cứu lấy mình nhưng con nên nhớ: Con đã biết ta là kẻ thù lớn nhất của con lúc này, vậy nên chúng ta sẽ phải có một người chết nhỉ??? ... Hahaha…”
 
“Xoảng”
 
Nó tung một cú đấm thật mạnh khiến màn hình liên lạc gắn trên xe nát ra từng mảnh. Đúng là một tên đê tiện!
 
“ Còn 70 km…… 50 km……..30 km”
 
Thế Khanh nhìn máy tính rồi lẩm nhẩm đếm, gương mặt ông ta độc ác không thể tả.
 
Nó bật nắp chiếc đồng hồ đeo tay, bên dưới màn hình cảm ứng là chiếc la bàn đang di chuyển liên tục không ngừng. Từ trường đang bị nhiễu.
 
“Bộp”
 
Đập tay lên vô lăng, nó chỉ biết nghiến răng khi đã nhận ra mối nguy hiểm:
 
- Khốn kiếp!!!
 
Màn hình cảm ứng trên đồng hồ tự động hiện ra thời gian, hiện tại chỉ còn 3 phút. Nó lại tăng tốc, cố gắng nhanh thật nhanh chạy lên đường cao tốc ở đỉnh núi.
 
“20 km……. 10 km………”
 
- Con thật ngốc, sát thủ bất bại của ta!!! – tên ác ma đó lại thì thầm, sau đó lại nhấp một ngụm rượu vang thượng hạng. Gương mặt ông ta vừa cho thấy sự nuối tiếc nhưng không kém phần độc ác.
 
“10….. 9….. 8….. 7………3….2….”
 
Chiếc xe vừa vặn chạy đến giữa đoạn đường vắng vẻ ở đỉnh núi, tiếp sau đó là một tiếng động long trời lở đất.
 
“BÙMMM….. ẦẦMMM”
 
Tiếng nổ kinh hoàng khiến con đường vắng vẻ sáng bừng lên, chiếc xe bay lên không trung rồi rơi xuống trở thành một đống sắt vụn bốc cháy ngùn ngụt.
 
“Vào lúc 10 giờ tối nay tại đoạn đường vắng vẻ ở núi xyz đã có một chiếc Buggati Veyron màu đen, biển số xxx tự động phát nổ. Tại hiện trường, chúng tôi đã phát hiện một đồng hồ, một chiếc áo khoát da đã bị cháy nhưng không quá nặng nhờ chất liệu đặc biệt. Do sức nổ quá lớn, chiếc xe đã biến thành những mảnh vụn. Nếu có người trên xe thì chắc chắn cũng đã thiệt mạng, rất khó xác định được thân phận. Nghi ngờ đây là một vụ khủng bố. Sau đây là bản tin thể thao…”
 
Thế Khanh khôngvui, nhưng có vẻ hài lòng, nó đã chết. Một vụ ám sát rất sạch sẽ
 

………..End chapter 2………..



Sponsored content

Tiêu đề: The Amber Eyes - Đôi mắt hổ phách




Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang Thông điệp [Trang 1 trong tổng số 1 trang]

Quyền hạn của bạn:
Bạn không có quyền trả lời bài viết